[Ách nô] Chương 40 ~> 42

CHƯƠNG 40 __ Canh phòng nghiêm ngặt

Buổi chiều, Tây Tường Liệt quả nhiên đã từ trong cung trở lại. Chuyện đầu tiên hắn làm khi trở về chính là lao đến Nguyệt Tiên Cư. Thu Đào thấy hắn tới, vội vàng hành lễ rồi cáo lui.

Tây Tường Liệt ôm chầm lấy Tiểu Nhiễm hôn nồng nhiệt một lúc, hôn xong lại đem nó siết thật chặt vào trong lòng. Tiểu Nhiễm phát giác Vương gia có điểm gì là lạ, giống như tâm tình không được tốt, liền ngẩng đầu dùng ánh mắt hỏi hắn.

“Ta không sao, chỉ là trong cung xảy ra chút chuyện, ngươi không cần lo lắng.” Tây Tường Liệt nhìn ra ý tứ của Tiểu Nhiễm, đáp.

Thật sự không có chuyện gì sao? Tiểu Nhiễm cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy, nhưng nó căn bản đối với mấy việc chính sự của triều đình này thì dốt đặc cán mai, cũng vô pháp cùng Tây Tường Liệt nói thêm cái gì nữa.

Buổi tối hôm đó, động tác của Tây Tường Liệt có điểm thô bạo, tuy rằng không có làm đau Tiểu Nhiễm, nhưng hắn lại ôm chặt Tiểu Nhiễm làm đến tận canh bốn mới để cho nó ngủ.

Tây Tường Liệt nhìn Nhiễm Nhi nằm trong lòng mình bởi vì mệt mỏi quá độ mà trở nên mê man, cảm thấy thương tiếc vô cùng, hắn không phải cố ý làm Nhiễm Nhi mệt mỏi thế đâu. Kỳ thật hôm nay không phát sinh ra việc chính sự gì khiến hắn phiền lòng, mà hết thảy đều là vì cái tên Viên Cảnh Triệt kia. Gã đó thế nhưng hôm nay tới thượng triều, mở miệng lấy lý do học hỏi mà yêu cầu Hoàng Thượng cho phép gã đến Thụy Dương vương phủ ở một tháng. Hoàng Thượng cảm thấy gã ham học hỏi, liền lập tức đồng ý thỉnh cầu của hắn.

Tây Tường Liệt lúc ấy mặt đen sì, nói chính mình gần đây bận rộn, không có thời gian chỉ dẫn cho Cảnh Vương gia học tập. Tuy nhiên Viên Cảnh Triệt lại nói rằng gã sẽ không làm phiền nhiều đến hắn, chỉ cần để gã ở Thụy Dương vương phủ một tháng, gã sẽ gần đèn thì rạng, vậy là thoả mãn rồi.

Hoàng Thượng cảm thấy đây là cơ hội tốt để xúc tiến tình cảm của hai người, liền cật lực tán thành.

Tây Tường Liệt nếu còn không đồng ý nữa tức là không nể mặt hoàng thượng, ảnh hưởng đến tôn nghiêm hoàng đế.

Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo quét về phía Viên Cảnh Triệt, lại bị Viên Cảnh Triệt cố ý tránh được.

Cho nên hiện giờ tâm tình Tây Tường Liệt mới có thể tồi tệ như vậy, sớm biết thế này hắn dù nói gì cũng sẽ không tổ chức sinh nhật, để rồi đem những người đó dẫn vào trong vương phủ. Như vậy sẽ không có người thấy được Nhiễm Nhi, Nhiễm Nhi sẽ không trở thành mục tiêu cho kẻ khác.

Tây Tường Liệt trong lòng nghẹn một cục tức thật lớn, hắn tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào có ý với Tiểu Nhiễm!

Cho dù tên Viên Cảnh Triệt kia đến đây, hắn cũng sẽ không để gã tiến vào Vĩnh Hàm Các, lại càng không để gã có cơ hội tiếp cận Nhiễm Nhi. Nếu chẳng may tên đó có thật sự đối với Nhiễm Nhi làm ra chuyện không hay, Tây Tường Liệt liền làm theo những gì hắn đã từng nói, chặt tứ chi gã!

Tây Tường Liệt hôn hôn trán Tiểu Nhiễm, nhẹ nhàng vén vài sợi tóc rũ ở phía trước ra đằng sau tai cho nó, rồi mới tràn đầy yêu thương ôm Tiểu Nhiễm vào lòng cùng ngủ.

Ngày hôm sau, Viên Cảnh Triệt quả nhiên mang theo mấy nô tài bên người đi tới Thụy Dương vương phủ. Tây Tường Liệt bước đến trước mặt gã, lạnh lùng răn đe một câu:“Ngươi tốt nhất nên cẩn thận một chút.” Nói xong, Tây Tường Liệt liền ly khai.

Viên Cảnh Triệt giật nhẹ khoé miệng nhìn theo bóng lưng Tây Tường Liệt, quay ra sai bảo Trần tổng quản chuẩn bị cho mình một gian phòng, còn nói rằng chính mình đã được hoàng đế ân chuẩn ở tại đây một tháng.

Trần tổng quản vừa nghe là ý chỉ của hoàng thượng, đành phải đi chuẩn bị cho người ta một gian khách phòng.

Viên Cảnh Triệt thực vừa lòng, mang người của mình đi an bài chỗ ở mới.

Kỳ thật gã muốn tới nơi này ở cũng không có ý tứ gì khác, Tây Tường Liệt tuy rằng có thể làm cho người ta sợ hãi, nhưng Viên Cảnh Triệt không tin là hắn thật sự dám đối với gã lỗ mãng quá phận. Gã ở nơi này chính là muốn tiếp cận với bảo bối giống như thần tiên nọ, mấy ngày hôm trước gã ăn không ngon ngủ không yên, khắp đầu óc đều tràn đầy hình bóng người ấy. Gã thật sự là chịu không nổi nữa, gã nhất định phải gặp lại người kia lần nữa.

Hiện giờ Viên Cảnh Triệt quả thật đã có thể hoàn toàn hiểu được ý tứ của câu nói lịch sử “Chỉ cần mỹ nhân, không cần giang sơn” rồi, gã hiện tại chính là cái kiểu cảm giác chỉ cần có được mỹ nhân kia, bảo gã sống thiếu đi mười năm cũng được! (=.=”)

Viên Cảnh Triệt cứ như vậy ở lại Thụy Dương vương phủ, trong vương phủ mọi người đều mờ mịt không rõ tại sao tự dưng nơi này lại lòi ra một vị khách quý. Nhưng mà bọn hắn đã thăm dò qua sắc mặt của chủ nhân rồi, hẳn là vị Cảnh Dương Vương này rất không được hoan nghênh……

“Nhiễm Nhi, ngươi phải cố gắng đi ra ngoài càng ít càng tốt, mà tốt nhất là đừng ra khỏi Vĩnh Hàm Các nữa, biết không?” Hôm nay, Tây Tường Liệt đối với Tiểu Nhiễm nói.

Tiểu Nhiễm có chút không rõ, tại sao trước kia Vương gia chưa bao giờ hạn chế hoạt động của nó, hiện tại lại nói không cho nó đi ra ngoài? Mà dù sao Tiểu Nhiễm cũng vốn không thích ra ngoài, liền vô cùng ngoan ngoãn mà liên tục gật gật. (ngoan như cún con í ~~~)

Tây Tường Liệt thấy vậy càng kéo chặt Tiểu Nhiễm ôm vào lòng hơn, còn không hiểu vì lý do gì mà thở dài một hơi. Nhiễm Nhi của hắn thật quá đáng yêu, ai cũng đều muốn có, cho nên hắn nhất định phải bảo vệ nó thật tốt.

CHƯƠNG 41 __ Thời buổi rối loạn

Viên Cảnh Triệt gần đây tâm tình phi thường không tốt! Đến đây đã được vài ngày, vậy mà gã ngay cả nhìn cũng không nhìn thấy mỹ nhân kia một cái. Gã biết Tây Tường Liệt nhất định là đã đem người nọ giấu đi rồi. Cả vương phủ gã đều cẩn thận thăm dò, duy chỉ có Vĩnh Hàm Các kia là không cho phép ngoại nhân tùy tiện đi vào, mỹ nhân hẳn là bị giấu ở nơi đó đi?

Gã muốn đi vào, chỉ tiếc thủ vệ canh chừng quá nghiêm ngặt, làm gã không có cơ hội tiến vào.

Mỹ nhân a mỹ nhân, ngươi rốt cuộc ở nơi nào! Viên Cảnh Triệt ngay cả ngủ cũng mơ thấy Tiểu Nhiễm, khi tỉnh lại, thấy quần đều là….. một mảnh ẩm ướt…… Gã gần như đã bị mắc bệnh tương tư mất rồi, chưa từng có một nữ nhân nào có thể khiến gã chỉ mới nhìn mặt một lần mà thần hồn điên đảo như này. Mỹ nhân kia là một nam nhi, gã biết, nhưng đó chính là nam nhi đẹp nhất, mê người nhất mà gã từng thấy.

Tây Tường Liệt giờ phút này lại đang vui vẻ cùng Tiểu Nhiễm chơi đùa với Tiểu Bạch điêu, Bạch Điêu chơi cùng bọn họ lúc thì xù lông, một hồi lại vươn móng vuốt, giống như rất thích thú.

Đột nhiên thanh âm của Trần tổng quản ở ngoài cửa vang lên:“Vương gia, lão nô có việc bẩm báo.”

“Tiến vào.” Tây Tường Liệt nói, chỉ thấy Trần tổng quản vẻ mặt lo âu tiến vào.

“Chuyện gì?”

“Vương gia, này…… Lão nô nghĩ vẫn nên để ngài ra ngoài rồi nói sau…”

Tây Tường Liệt nhíu mi:“Có chuyện gì mà không thể nói tại đây? Nói đi, bổn vương ở chỗ này nghe.” Hắn không muốn giấu Nhiễm Nhi chuyện gì cả, hắn không muốn lại để cho Nhiễm Nhi nghĩ nhiều nữa.

Tổng quản bất đắc dĩ mở miệng:“Vâng, Vương gia, Tứ phu nhân bên kia báo tin vui.”

“Cái gì?!” Tiểu Nhiễm cùng Tây Tường Liệt đều kinh ngạc giật mình.

“Thầy thuốc nói là nàng đã mang thai hơn hai tháng rồi, chỉ là Tứ phu nhân thân thể không có triệu chứng gì nên vẫn không biết. Sáng nay mới bắt đầu nôn oẹ, Tứ phu nhân tìm thầy thuốc đến khám và chữa bệnh, ai ngờ phát hiện được nàng đã có bầu từ lâu.” Trần tổng quản có điểm lo lắng nhìn về phía Tiểu Nhiễm, quên đi, việc này giấu cũng không giấu được, Tiểu Nhiễm sớm muộn gì cũng sẽ biết .

Tuy rằng Tây Tường Liệt vẫn chưa tính toán đến việc có hài tử, nhưng mà hiện tại hắn sắp có một hài tử, nên bản năng làm cha trong lòng liền trỗi dậy, vẻ mặt ngoài kinh ngạc còn có sự kinh hỉ vui sướng. Nhưng mà ngay sau đó, Tây Tường Liệt liền lo lắng nhìn về phía Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm nhưng lại đối với hắn cười cười, tỏ vẻ chúc mừng.

“Nhiễm Nhi,” Tây Tường Liệt đem nó ôm vào lòng: “Cho dù hài tử của ta sinh ra, ta cũng sẽ không thay lòng với ngươi.”

Tổng quản đứng ở một bên, trong lòng có điểm an ủi.

“Ta đi trước xem Yến Nhi, lập tức sẽ trở lại.” Tiểu Nhiễm đối Tây Tường Liệt gật đầu, kỳ thật nó cũng không dám hi vọng nhiều vào việc Tây Tường Liệt sẽ lập tức trở lại.

Tây Tường Liệt cùng tổng quản đi rồi, Tiểu Nhiễm liền cảm giác trong lòng có điểm đổ vỡ, Vương gia có hài tử mình không phải là nên thay hắn cao hứng sao? Tại sao lại cảm thấy khó chịu như vậy? Bản thân thật sự ích kỷ đến nỗi ngay cả hài tử cũng không muốn cho Vương gia có sao?

Tiểu Nhiễm đối với tâm tình như vậy không khỏi có điểm sợ hãi.

Liễu Yến cao hứng đứng ngồi không yên, đúng là không thể ngờ được, nàng ở tại thời điểm quan trọng này mang thai hài tử của Vương gia! Quả nhiên là nhờ ông trời giúp nàng, Vương gia đã thật lâu thật lâu không có cùng nàng một phòng, vậy mà nàng đột nhiên lại phát hiện bản thân có bầu.

Khi thầy thuốc nói thời điểm nàng có thai, Liễu Yến đã cao hứng đến thiếu chút nữa ngất xỉu.

Quả nhiên, không bao lâu Tây Tường Liệt liền đi đến.

Liễu Yến nhanh chóng làm một bộ yếu ớt vấn an hắn: “Yến Nhi ra mắt Vương gia.”

Tây Tường Liệt đỡ nàng đứng lên: “Miễn lễ, bổn vương nghe nói ngươi có thai nên tới thăm ngươi một chút.”

Liễu Yến liền lập tức rơi lệ, khuôn mặt mang theo sự uỷ khuất khóc nức nở nói:“Vương gia, ngài đến thăm ta, Yến Nhi thật là hạnh phúc. Yến Nhi còn tưởng rằng ngài vĩnh viễn sẽ không đến gặp ta nữa chứ. Ta bất tri bất giác mang thai gần ba tháng, trước kia thỉnh thoảng cũng cảm thấy cơ thể có chút khó chịu nhưng ta không để ý lắm, ai ngờ lại là vì có hài tử của ngài. Yến Nhi đáng chết, vô ý như vậy, đối với đứa nhỏ này xem nhẹ đến tận ba tháng.”

Tây Tường Liệt vừa nghe, có chút không yên tâm. Nói gì thì nói hắn cũng có trách nhiệm, Liễu Yến mang thai lâu vậy hắn cũng không có ở bên nàng, vẫn lạnh nhạt với nàng suốt một khoảng thời gian dài.

“Yến Nhi, từ hôm nay trở đi sẽ có đầu bếp chuyện phụ trách thức ăn của ngươi, ngươi muốn ăn cái gì cứ việc phân phó. Bổn vương cũng sẽ kêu thầy thuốc đến định kỳ khám xét cho ngươi. Từ giờ trở đi ngươi phải chú ý chăm sóc cho hài tử trong bụng. Cần cái gì cứ nói với bổn vương.”

“Tạ vương gia ưu ái, kia Vương gia, đêm nay ngài có thể lưu lại bồi Yến Nhi không?”

“Này……” Tây Tường Liệt thực khó xử:“Ngươi đang mang thai, hẳn là nên hảo hảo nghỉ ngơi mới phải, bổn vương vẫn nên đi thì hơn.”

Liễu Yến nước mắt bắt đầu chảy xuống: “Vương gia, Yến Nhi… nhớ quá ngài, cầu ngài lưu lại bồi Yến Nhi đi. Ta mang thai ba tháng, ngài đều không có đến hỏi qua, coi như là bồi thường cho Yến Nhi không được sao?”

Tây Tường Liệt mềm lòng, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài:“Hảo, đêm nay bổn vương lưu lại cùng ngươi.”

Liễu Yến lập tức nín khóc mỉm cười. Tây Tường Liệt đôi mày nhíu chặt lại, đêm nay Nhiễm Nhi phải làm sao đây, cứ như vậy để nó ngủ một mình sao?

Buổi chiều cùng ngày, Tây Tường Liệt đi vào Nguyệt Tiên Cư: “Nhiễm Nhi, tối nay ta phải đến bồi Yến Nhi. Nàng mang thai, ta lại không chiếu cố nàng nhiều, xem như bồi thường nàng một chút.”

Tiểu Nhiễm kỳ thật đã sớm đoán trước mọi việc sẽ như vậy, nhưng đến lúc chính tai nghe Vương gia nói, trong lòng vẫn không tránh khỏi nhói đau một chút. Nó cười lắc đầu, tỏ vẻ không có việc gì.

Liễu Yến là thiếp thất của Vương gia, so với nó người ta danh chính ngôn thuận hơn, Vương gia đem lòng yêu thương nó đến mức này, nó đã muốn thực thoả mãn rồi. Cho dù trong lòng có khó chịu thêm nữa, kia nó vẫn có thể chịu được.

Tây Tường Liệt một mực ở trong phòng Tiểu Nhiễm dây dưa, thẳng đến đêm khuya mới đứng dậy đi đến nơi ở của Liễu Yến.

Liễu Yến đã sớm ở trong phòng chờ, thấy Tây Tường Liệt đến muộn như thế thì không khỏi bực bội, tuy nhiên bên ngoài lại vẫn làm bộ vô cùng vui vẻ hạnh phúc.

Đèn tắt, Tây Tường Liệt nằm ở bên người Liễu Yến, Liễu Yến dùng một cánh tay hắn làm gối đầu. Hương son phấn của nữ nhân truyền đến, khiến Tây Tường Liệt có chút không thoải mái, hắn nhớ tới Nhiễm Nhi. Trên người Nhiễm Nhi chưa từng có loại mùi này, luôn là một mùi thơm vô cùng tự nhiên của cơ thể.

“Vương gia,” Liễu Yến dịch sát người vào: “Yến Nhi muốn.” Nàng nũng nịu tiến đến, muốn cùng Tây Tường Liệt hôn môi.

Tây Tường Liệt đưa tay lên, ngăn nàng lại: “Ngươi đang mang thai, như vậy đối với hài tử không tốt, sớm đi ngủ đi.”

Liễu Yến thực tức giận, nhưng lại không thể nói thêm cái gì nữa, nàng sợ Tây Tường Liệt sẽ phật lòng mà bỏ đi.

Kỳ thật Tây Tường Liệt từ chối Liễu Yến không chỉ có lý do đó, chính là hắn hiện tại thật sự trừ bỏ Nhiễm Nhi ra ai cũng không muốn ôm, trong lòng của hắn đều tràn đầy hình bóng của Nhiễm Nhi, rốt cuộc không thể dung nạp thêm bất luận kẻ nào. Đối Liễu Yến, hắn vẫn là lấy phương thức khác bồi thường nàng đi, nàng muốn cái gì, hắn nhất định đều đáp ứng hết thảy…

———

…………………………… =”=

CHƯƠNG 42 __ Mượn dao giết người

Liễu Yến lập tức thành nhân vật được chăm chút nhất trong vương phủ, vô luận Trần tổng quản có quyết định muốn làm cái gì đều phải đặt quyền lợi của Liễu Yến lên trước tiên. Bọn hạ nhân nha hoàn đều thay nhau đi nịnh bợ vị nữ chủ nhân may mắn mang thai hài tử của Vương gia này.

Mới hai tháng trước, mọi người đều cho rằng Liễu Yến đã bị thất sủng, nên chẳng ai đi theo nịnh bợ nàng. Nhưng ai biết mọi sự lại thay đổi như vậy, từ lúc được biết nàng đang mang hài tử của Vương gia trong bụng, hơn nữa nghe nói Vương gia đã bắt đầu sủng ái Tứ phu nhân trở lại, điều này làm cho bọn hạ nhân đều cuống quýt tìm cách nịnh bợ. Nếu không cẩn thận đắc tội, bọn hắn nhất định là sống không yên.

Chính là Tứ phu nhân lại không được sủng ái như mọi người nghĩ. Nàng trong lòng vừa hận vừa hoảng, Vương gia không hề động vào nàng, ánh mắt nhìn nàng cũng không còn nhu tình cưng chiều như xưa nữa. Nàng biết Vương gia đã đem mọi sủng ái đối với nàng lúc trước chuyển dời sang tên hạ nhân câm kia rồi. Không, Vương gia đối với tên câm đó so với lúc trước đối với nàng còn cưng chiều yêu thương gấp trăm lần!

Không cam lòng, Liễu Yến chưa từng chịu ủy khuất quá đáng thế này bao giờ, chờ nàng sinh xong hài tử rồi, nàng nhất định phải dồn hết sức để đối phó với tên câm kia. Nàng có hài tử rồi, không có kẻ nào dám động vào nàng nữa!

Hiện tại ba vị phu nhân còn lại ai cũng thường xuyên đem thức ăn quà tặng đến thăm nàng, một tiếng hai tiếng muội muội kêu thật thân mật. Liễu Yến đối với các nữ nhân đó đều là dè bỉu, trước kia cả đám đó xem thường mình, hiện tại lại thi nhau đến tiếp cận, một lũ giả tạo.

Tây Tường Liệt buổi tối cũng không ở bên người Liễu Yến nhiều, hắn dùng phần lớn thời gian đến bên Tiểu Nhiễm.

Ngày đầu tiên Tây Tường Liệt từ nơi ở của Liễu Yến trở về, Tây Tường Liệt ôm lấy Tiểu Nhiễm nồng nhiệt hôn môi, rồi Tiểu Nhiễm mới kỳ dị phát hiện ra trên người Tây Tường Liệt hoàn toàn không có mùi son phấn của nữ nhân như trước kia. Thế nên trong lòng nó cũng nguôi ngoai đi chút chút.

Tiểu Nhiễm nghĩ ngày đó chỉ là một ngoại lệ, nhưng sau đó vài lần mới phát hiện, trên người Tây Tường Liệt không bao giờ còn loại mùi son phấn khiến bản thân khó chịu nữa.

Hôm nay, Tiểu Nhiễm kêu Thu Đào đến.

“Công tử, ngươi muốn ta làm cái gì?”

Tiểu Nhiễm không biết từ đâu lấy ra một bọc giấy, đưa tới trước mặt Thu Đào, lại lấy ra một tờ giấy viết lên vài chữ, đưa cho Thu Đào.

Thu Đào tiếp nhận cái bọc nọ, nhìn nhìn tờ giấy, mặt trên viết:

Đem cái này cho Tứ phu nhân, đây là một ít thuốc bổ an thai, ta đã nhờ tổng quản ông nội mua hộ.

“Công tử, trong thiên hạ không còn ai có so với ngươi thiện lương hơn.” Thu Đào cảm khái kêu lên.

Bởi vì nàng cùng tất cả mọi người đều nghĩ rằng Tiểu Nhiễm sẽ bởi vì Tứ phu nhân mang thai hài tử của Vương gia mà bi thương khó sống, dù sao Vương gia lại bắt đầu đến phòng của Tứ phu nhân rồi, tuy rằng số lần hắn đến phòng Tiểu Nhiễm vẫn chiếm đa số.

Tiểu Nhiễm cười cười, vỗ vỗ đầu nàng.

“Ta đi ngay đây.”

Tiểu Nhiễm gật đầu.

Tuy rằng trong lòng nó sẽ không thoải mái, nhưng mà nó vẫn hy vọng hài tử của Vương gia có thể thuận lợi sinh ra.

Khi Quyên Nhi tiếp nhận gói thuốc bổ trong tay Thu Đào đưa đến trước mắt Liễu Yến, Liễu Yến trừng mắt nhìn gói thuốc bổ kia một lúc lâu, rồi mới một tay đem cái bọc đó ném trên mặt đất.

“Hừ! Nó bảo đây là bổ cái gì? Còn tặng thuốc dưỡng thai cho ta, ta đây còn đang sợ nó đem thuốc phá thai đến cho mình ăn đây này! Thấy Vương gia vẫn thường đến chỗ mình nên muốn khoe một phen có phải hay không? Muốn  nói cho ta biết cho dù ta có đang mang thai hài tử của Vương gia thì nó vẫn là người được sủng ái nhất?”

Liễu Yến túm lấy cái chén sứ trên bàn ném xuống đất, rống lên: “Tiện nhân!”

“Phu nhân nguôi giận, ngàn vạn lần đừng để động thai khí, đối hài tử không tốt!” Quyên Nhi thấy thế nhanh chóng tiến lên ngăn cản.

Liễu Yến vừa nghe nàng thế nói mới bắt buộc bản thân bình ổn cảm xúc: “Chờ hài tử được sinh xong, ta nhất định sẽ cho nó biết tay!”

Buổi chiều, một tiểu nha hoàn cầm một chén thuốc đi tới: “Phu nhân, đến giờ uống dược rồi.”

Quyên Nhi đem chén thuốc kia tiếp nhận, đưa cho Liễu Yến. Liễu Yến nhìn thứ nước đen sì đắng ngắt trong bát, cắn răng uống một hơi.

Đưa lại cái bát cho nha hoàn kia xong, Liễu Yến đột nhiên che bụng, khuôn mặt trở nên tái nhợt.

“Phu nhân, ngươi làm sao vậy?” Quyên Nhi thấy thế vội vàng chạy tới tiếp được Liễu Yến đang từ trên ghế rơi xuống.

“Ngô! Đau quá!” Liễu Yến đau đến mồ hôi đổ đầy trên trán: “Thuốc… là thuốc phá thai!” Liễu Yến thống khổ kêu lên.

Quyên Nhi phát hoảng đến luống cuống, chỉ chốc lát sau nàng liền phát hiện nửa thân dưới Liễu Yến đã chảy ra máu loãng: “Trời ạ! Phu nhân, chảy máu! Người đâu──”

Quyên Nhi vừa muốn hô người tiến vào, Liễu Yến đã túm nàng lại, gian nan nói: “Đừng vội kêu người, mau đem chén thuốc đó đổi thành thuốc mà tên câm kia vừa đưa tới, trộn cả thuốc sảy thai vào đi…”

Vừa dứt lời, Liễu Yến liền đau đến ngất đi, Quyên Nhi mới nghe thế đã lập tức minh bạch ý chủ nhân.

Tin Liễu Yến bị người kê đơn đầu độc nhanh chóng truyền ra khắp phủ, Tây Tường Liệt nghe được tin ấy khi đang cùng Tiểu Nhiễm uống trà. Lúc ấy hắn đã suýt nữa đánh rơi chén trà xuống mặt đất, vội vàng chạy tới chỗ Liễu Yến.

Liễu Yến còn đang hôn mê, Tây Tường Liệt đứng ở bên giường của nàng siết chặt hai nắm tay.

Mẹ của hắn ngày ấy cũng chính là như vậy, bị nữ nhân ghen tị ganh ghét mà hạ độc hại chết, lúc đó hắn đã tận mắt chứng kiến bộ dáng có bao nhiêu thống khổ của nương trước khi chết.

Mà bộ dạng Liễu Yến hiện tại lại cực kỳ giống với nương của hắn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở mong manh nằm bất động ở nơi đó.

Hài tử chưa được sinh ra của hắn cũng bị độc dược cướp đi mất sinh mệnh.

“Là ai làm?”

Thời điểm nghe thấy thanh âm của Tây Tường Liệt, Quyên Nhi đã sợ tới mức thiếu chút nữa nói không nên lời, nàng khắc chế sự sợ hãi trong lòng, lấy can đảm nói: “Bẩm Vương gia, buổi sáng nay Nhiễm công tử có sai người đưa thuốc dưỡng thai tới, phu nhân sau khi sai người nấu xong liền uống, kết quả là ngay sau đó, phu nhân đã…….”

“Ngươi nói chính là thật sự!?”

Sao lại có thể như vậy!

“Vâng, là thật .” Quyên Nhi sợ tới mức ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Bên kia Liễu Yến đã từ trong cơn hôn mê tỉnh lại, khi nhìn thấy Tây Tường Liệt, nàng đột nhiên dùng sức bắt lấy ống tay áo hắn, khóc rống lên:“Vương gia, hài tử, hài tử mất rồi! Vương gia, hài tử mất rồi, oa ──!”

Tây Tường Liệt ôm lấy nàng: “Yến Nhi, ngươi bình tĩnh một chút, đừng sợ, bổn vương ở đây.”

“Ô ô…… Vương gia, ngươi phải vì con của chúng ta báo thù a! Yến Nhi mất hài tử cũng không muốn sống nữa, nhưng Yến Nhi nhất định phải vì con mà báo thù! Là nó, chính nó đầu độc hài tử của ta! Nó ghen tị ta có hài tử của ngài, nó tàn nhẫn giết hài tử của ta! Ô ô……”

Tây Tường Liệt trong lòng toàn bộ một mảnh lạnh lẽo, Liễu Yến hiện tại khóc đến sắp tắt thở, hắn cũng không thể tàn nhẫn ép hỏi nàng rốt cuộc có hay không nghi oan cho Nhiễm Nhi.

“Hài tử của ta…… Hài tử của ta……” Liễu Yến khóc rồi khóc, cuối cùng miệng chỉ còn sức thều thào vài từ, thẳng cho đến khi nàng lại ngất ở trong lòng Tây Tường Liệt.

Tây Tường Liệt nhìn bộ dạng này của Liễu Yến, đau lòng không chịu nổi.

Hắn đem Liễu Yến buông ra, đắp chăn giúp nàng, nhìn về phía Quyên Nhi: “Đem người phụ trách sắc thuốc gọi tới đây cho ta!”

Hắn hiện tại căm hận kẻ hạ độc kia đến mức muốn ngũ mã phanh thây mới hả, hắn không tin Nhiễm Nhi sẽ làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy, nhất định là có cái gì đó hiểu lầm, hắn muốn đem tất cả chuyện này tra rõ ràng! Thế là Tây Tường liệt cố nhẫn nhịn lửa giận trong lòng, đem kiểm tra kỹ càng đám dược liên quan.

Sai người kiểm tra thành phần trong bát thuốc mà Liễu Yến vừa uống, quả thật có thuốc sảy thai dược tính mãnh liệt. Hơn nữa đem số thuốc còn lại trong gói thuốc của mà Tiểu Nhiễm đưa tới, thế nhưng lại phát hiện bên trong có chứa thành phần thuốc sảy thai giống như trên.

Sau khi Tây Tường Liệt nghe kết quả kiểm tra, gân xanh bên thái dương nổi lên, hai tay gắt gao siết chặt tay vịn ghế.

Hắn không tin, đánh chết hắn cũng không tin! Nhiễm Nhi của hắn sao có thể làm ra loại sự tình này!

Ba vị phu nhân kia cũng bị hắn tra xét qua một lần, nhưng trong phòng các nàng đều không tìm thấy thuốc, hơn nữa cũng chẳng ai thấy được các nàng có từng tiếp xúc với chén thuốc của Liễu Yến.

Không còn nơi nào khả nghi hơn, căn cứ theo tất cả bằng chứng đều cho thấy Tiểu Nhiễm chính là hung thủ. Tiểu Nhiễm đố kị sinh hận, đầu độc giết hài tử của Tứ phu nhân, người trong phủ đã bắt đầu lan truyền chuyện này.

Tây Tường Liệt từ ngày đến chỗ Liễu Yến xong, sau đó chưa quay trở lại Nguyệt Tiên Cư. Thu Đào vô tình nghe được từ trong miệng bọn hạ nhân chuyện này, Tứ phu nhân sau khi uống thuốc công tử gửi tới thì bị sảy thai. Nàng nghe xong thì khiếp sợ đến không nói nên lời, công tử của nàng, thật sự làm ra cái loại chuyện đó sao?

Nàng không tin, chính là chứng cớ vô cùng xác thực, rốt cuộc là làm sao lại xảy ra chuyện này?

Thu Đào mang một bụng đầy nghi vấn rất nhanh liền đi nói cho Tiểu Nhiễm. Tiểu Nhiễm sau khi nghe xong, lại hoàn toàn không có phản ứng gì, làm cho Thu Đào thiếu chút nữa đã cho rằng nó chính là hung thủ thật.

“Công tử, ngươi đừng có như vậy a! Rốt cuộc có phải do ngươi làm hay không?”

Tiểu Nhiễm yên lặng nhìn về phía nàng, bất đắc dĩ thở dài, rồi mới chậm rãi lắc đầu. Thu Đào trong nháy mắt liền thở phào nhẹ nhõm, không phải công tử nhà nàng.

Tiểu Nhiễm đem bạch điêu kéo vào trong lòng, chậm rãi vuốt ve lông nó.

Vương gia, lần này, ngươi vẫn là không tin ta sao?

==========

bạn Liễu Yến… lúc mất con vẫn không quên hại người, bó tay vs bạn =.=”

11 responses to “[Ách nô] Chương 40 ~> 42

  1. Nàng thật nhẫn tâm mà post liền 3 chap nhưng cắt đúng chỗ gay cấn nhất ah oaoaoaoaoa.

  2. nàng ơi lâu lâu mới quay lại nàng phải pót cho dân chúng thiên hạ vài chục chap mới bõ chứ nàng. Khửa khửa……………… I LOVE YOU……………….

  3. thật là phải nói một tiếng khâm phục với Liễu phu nhân nga ~ nghe nói lúc sảy thai đau đến gần như chết đi sống lại, vậy mà Liễu phu nhân vẫn còn tỉnh táo nghĩ ra mưu kế vu oan người ta a ~~ ta đây thực là cam bái hạ phong mà ~

  4. chậc chậc cái thím Yến này đúng là có chết cũng ko đổi tính mà ! Kì này lại thảm cho Nhiễm Nhi nhà ta rồi ai~~~~

  5. thề muốn chém mấy mụ phu nhân lắm ….suốt ngày chỉ hại nhiễm nhi

  6. Ta đoán nà Cảnh làm ah~
    a ý týnh chia zẽ uyên ương mà. A đã thâm zồi con Yến nó còn độc hơn a cơ =))))

  7. cac ban oi cho minh hoi pass ach no la gi vay. tk truoc

  8. khổ thân tiểu nhiễm suốt ngày bị đổ oan,con mụ kia sấy thai rồi mà vẫn muôn hãm hại người khác.Nàng cắt đúng đoạn hay à

  9. thật là khâm phục bạn Yến =.= …. chết cũng phải kéo người chết chùm …….. thanks bạn nhé ~ tr hay lắm ^^~

  10. em là em khâm phục cái bà già này rùi nha. mất con rùi mà vẫn sai ng hại nhiễm nhi dk. đúng là ác thì đến gần chết vẫn hại ng =))))

  11. diễn biến nhanh quá -___-
    sủng ngược sủng ngược mãi. t muốn thấy công bị ngược cơ :))

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s