[Ách nô] Chương 31 + 32

CHƯƠNG 31 __ Dứt khoát

“Vâng, lão nô lập tức đưa Vương gia đi.”

Trần tổng quản giờ phút này trong lòng vô cùng bất ổn. Thật không biết Tiểu Nhiễm rốt cuộc là làm sao chọc tới Vương gia, ngay cả khi muốn trở về làm hạ nhân cũng khiến Vương gia bực tức.

Vương gia hắn, sẽ không đem Tiểu Nhiễm đuổi ra khỏi phủ chứ?

Hẳn là sẽ không, Vương gia đâu đến nỗi độc ác như vậy, hơn nữa ngài cũng không phải loại người có thể tùy ý trách phạt người khác.

Nửa khắc sau, Tây Tường liệt đã đứng ở ngoài cửa, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào căn phòng sơ sài trước mắt.

“Vương gia, đã tới.” Tổng quản đứng một bên cẩn thận nói.

Xem biểu cảm này của Vương gia, là đau lòng sao……

Thu Đào cũng theo cùng, đứng ở một bên bộ dáng nóng vội. Nàng rất muốn vào xem công tử, công tử là đang ở nơi như thế này sao?

Tây Tường Liệt đẩy cửa, đi vào căn phòng có chút nhỏ hẹp cũ nát này.

Tiểu Nhiễm đang ngồi ở đầu giường đùa bỡn với tiểu bạch điêu. Nó vốn định đem bạch điêu lưu cho Thu Đào, để một thời gian sau Thu Đào đem tiểu bạch đi phóng sinh, Tiểu Nhiễm cảm thấy tiểu bạch nên được tự do sinh sống bên ngoài thì tốt hơn.

Chính là, mới vừa rồi tiểu bạch điêu này lại xuất hiện trong phòng của Tiểu Nhiễm, vừa nhìn thấy Tiểu Nhiễm đã nhanh nhẹn nhảy lên trên người nó muốn thân cận.

Tiểu Nhiễm không biết bạch điêu làm sao tìm được tới nơi này, nhưng mà trong lòng cũng vui sướng kích động. Không nghĩ tới một con bạch điêu cũng có thể khiến Tiểu Nhiễm đưa ra quyết định sau này sẽ luôn đem nó bên người, không tách rời nữa.

Cảm giác có người vào, Tiểu Nhiễm vốn tưởng tổng quản, vừa muốn quay đầu lại xin phép lão thu nhận và giúp đỡ bạch điêu, lại nhìn thấy người khiến trái tim nó đập lệch nhịp.

Vương gia tại sao lại xuất hiện ở đây?!

Tiểu Nhiễm trái tim “thình thịch” đập không ngừng, nó cũng không biết tại sao bản thân lại kích động như thế, lại…… khó kìm lòng nổi như thế.

Mới mười ngày xa cách, tại sao cảm giác như là đã mười năm không gặp?

Trần tổng quản cùng Thu Đào đều bị cấm tiến vào, chỉ có thể đứng ở bên ngoài.

Trong phòng hạ nhân nhỏ hẹp, Tiểu Nhiễm cùng Tây Tường Liệt đứng cách xa nhau mấy bước, đối mặt không nói gì.

Ánh mắt giao nhau, lộ ra tình huống khó xử cho cả hai.

Trong không khí tràn ngập một loại hơi thở phức tạp, áp lực khiến người ta bức bối.

Tiểu Nhiễm biết Tây Tường Liệt đang tức giận, bởi vì biểu cảm của hắn lạnh như băng, lạnh đến nỗi làm cho trong lòng nó rất thê lương.

Nhưng mà tại sao vẫn còn sinh khí? Nó đã trả lại cây trâm kia rồi, cũng đã tự nguyện trở thành hạ nhân, hắn vì sao còn sinh khí……

Tiểu Nhiễm khẽ thở dài một hơi, dần dần cúi đầu quỳ gối trước mặt Tây Tường Liệt.

Đây là lần thứ hai Nhiễm Nhi quỳ gối trước mặt mình, Tây Tường Liệt lửa giận bắt đầu bốc lên, buồn khổ trong lòng mấy ngày qua giống như tất cả đều phát tiết hết vào lúc này.

“Ngươi muốn thành cái loại người này lắm đúng không?” Tây Tường Liệt nheo mắt lại.

Tiểu Nhiễm cúi thấp đầu xuống, Vương gia không gọi nó đứng dậy, nó cũng chỉ cứ như vậy mà quỳ.

“Ta vẫn không nghĩ ngươi lại là dạng người như vậy, tại sao lúc nào ngươi cũng muốn làm bộ làm tịch như thế? Ngươi muốn dùng phương thức này làm ta bực mình, để ta hướng ngươi xuống nước đúng không?”

Ngươi chính là muốn làm cho ta khó chịu sao? Ngươi chính là dùng phương thức này để khiến ta đau lòng? Ngươi đã làm được rồi đấy! Tây Tường Liệt mặt cứng lại, cố che dấu sự đau lòng.

Bả vai Tiểu Nhiễm khẽ run lên một chút.

“Đứng lên, đổi y phục khác, cùng ta về Vĩnh Hàm Các.”

Hắn chưa từng có đối đãi với một người như vậy, chỉ với Nhiễm Nhi, hắn mới có thể khiêm nhường đến nước này.

Chính là Tiểu Nhiễm lại vẫn quỳ gối không nhúc nhích.

“Nhiễm Nhi!” Tây Tường Liệt cực độ tức giận.

Người trên mặt đất vẫn không có đứng dậy, chỉ nâng lên khuôn mặt có chút trắng bệch, ánh mắt nhìn về phía Tây Tường Liệt.

Ánh mắt kia kiên định như vậy, quật cường như vậy, làm cho tâm Tây Tường Liệt trở nên càng băng lãnh.

“Một lần cuối cùng, lập tức đứng lên, ta sẽ mang ngươi trở về, bằng không, ngươi cứ ở tại chỗ này làm hạ nhân đi.”

Không có bất cứ động tĩnh gì……

Tây Tường Liệt liếc mắt nhìn Tiểu Nhiễm một cái, xoay người rời đi, không có chút nào… lưu luyến.

Tiểu Nhiễm chậm rãi đứng lên, nhìn cánh cửa phòng vẫn chưa khép kín, nước mắt chậm rãi chảy xuống.

Tiểu Nhiễm đáng thương lặng lẽ tựa đầu vào giường khóc, bạch điêu lén lút bò lên bờ vai nó an ủi.

Tận mắt nhìn thấy Vương gia lạnh lùng bước đi, mùi vị của cái loại tan nát cõi lòng này nguyên lai lại làm cho người ta khó chịu như vậy.

“Vương gia……” Tây Tường Liệt vừa đi ra, Trần tổng quản cùng Thu Đào đều thần tình lo lắng nhìn hắn, muốn nói gì lại thôi.

Tây Tường Liệt dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn về phía Thu Đào:“Ngươi ở lại bên cạnh Tiểu Nhiễm đi.”

“Vâng, nô tì tạ vương gia, nô tì tạ vương gia!” Thu Đào vừa nghe liền bật người quỳ gối trên mặt đất, liều mạng hướng Tây Tường Liệt phục lạy.

Vương gia đi rồi, tổng quản nhìn thân ảnh hắn rời đi, trong lòng không khỏi dâng lên một tia ấm áp.

Vương gia vẫn để ý đến Tiểu Nhiễm, bằng không hắn sẽ không cho Thu Đào lưu lại chỗ này.

Có lẽ, không biết chừng sau này Tiểu Nhiễm sẽ có được hạnh phúc. Trên khuôn mặt già nua của Trần tổng quản hiện lên một nụ cười an tâm.

CHƯƠNG 32 __ Không bằng không thấy

Ngày mới tờ mờ sáng, Tiểu Nhiễm đã thức dậy, nhanh chóng vệ sinh cá nhân xong, sau đó cầm chổi đi đến đình viện.

Khí hậu vốn không ấm áp, nhất là vào sáng sớm không khí lại càng thêm lạnh. Tiểu Nhiễm co rúm lại một chút, đem cổ áo kéo kéo lên.

Ở bên người Vương gia quá lâu, khiến cho ngay cả việc quét rác cũng không có làm nhanh nhẹn như trước kia được nữa. Khóe miệng lơ đãng lộ ra một nét cười tự giễu bản thân, kỳ thật nó là thuộc về nơi này, nó thích cuộc sống như vậy.

Một trận gió lạnh thổi qua, mái tóc dài của Tiểu Nhiễm bị thổi làm rối lên, cảm giác cả người đều bị cơn gió lạnh quét qua, cái này kêu là gió lạnh thấu xương đi.

Giờ mới đúng là thời gian bọn hạ nhân đi quét tước, bởi vì chủ nhân vào canh giờ này đã chuẩn bị rời giường nên bọn hắn cần phải dọn dẹp sạch sẽ hết thảy trước khi chủ nhân tỉnh dậy.

Tiểu Nhiễm toàn tâm toàn ý làm việc, cái chổi lớn đều đều đưa qua đưa lại, lặng lẽ quét sạch một góc đình viện.

“Vương gia……” Ở một góc khuất trong đình viện, hạ nhân đang quét tước sau khi nhìn thấy Tây Tường Liệt thì không khỏi kinh ngạc, thiếu chút hét toáng lên.

Tây Tường Liệt đối kẻ đó ra dấu hiệu chớ có lên tiếng, hạ nhân kia liền làm lễ rồi vội vàng ly khai.

Ánh mắt Tây Tường Liệt gắt gao nhìn vào hạ nhân mặc quần áo đơn bạc, trong tay cầm cái chổi lớn chuyên tâm quét rác đằng xa.

Sao lại có cái dạng này? Người ấy sao lại ăn mặc đơn bạc như vậy, chẳng lẽ nó không cảm thấy lạnh sao?

Mỗi một trận gió lạnh thổi qua, đều giống như khiến cho bờ vai gầy của người kia run run một chút.

Nhiễm Nhi, Nhiễm Nhi……

Tây Tường Liệt tại góc khuất không người thấy lặng lẽ đứng nắm chặt tay.

Tối hôm qua hắn ở trong thư phòng cả đêm không ngủ. Hắn tức giận vì cái tính quật cường cùng không hiểu chuyện của Nhiễm Nhi. Tâm tình buồn bực khiến hắn không thể tìm ra một biện pháp có thể giải quyết mọi việc, nếu Nhiễm Nhi cứ như vậy làm mình làm mẩy, hắn cũng không thể nhân nhượng được. Hắn phải đợi đến ngày Nhiễm Nhi tự mình biết sai, bằng không, hắn nhất định sẽ không chiều theo nó.

Chính là, trong lòng lại không thể không nhớ, không thể không bất an. Cho nên dù không có lý do gì, mới hừng đông hắn đã đi tới đình viện này, sau đó liền thấy được cái thân ảnh phong phanh kia.

Trong lòng có điểm khó chịu, nhưng đây này là do Nhiễm Nhi tự lựa chọn, hắn cũng không có biện pháp!

Lại liếc mắt nhìn Nhiễm Nhi một cái, Tây Tường Liệt cắn chặt răng, xoay người rời đi.

Buổi sáng cùng ngày, Trần tổng quản đưa cho Tiểu Nhiễm một cái áo bông, nói là mỗi hạ nhân đều được phát cho một cái áo như vậy.

Thu Đào cũng trở thành hạ nhân làm việc vặt trong phủ, tổng quản không phân cho nàng nhiều việc, giúp nàng dễ dàng hơn trong việc đến chiếu cố Tiểu Nhiễm.

Tiểu Nhiễm vẫn nghĩ bản thân đã làm phiền đến Thu Đào, không khỏi cảm thấy thực áy náy.

Nhưng Thu Đào lại nói với Tiểu Nhiễm rằng đây đều là do nàng tự nguyện. Tiểu Nhiễm chỉ cần làm việc hơi mệt một chút là Thu Đào đã nhanh chóng chạy tới giúp nó làm, Tiểu Nhiễm đương nhiên không đồng ý. Chính là chỉ cần thoáng không chú ý một chút, Thu Đào sẽ lập tức đoạt lấy việc mà Tiểu Nhiễm đang làm dở.

Tiểu Nhiễm bên ngoài ra vẻ sinh khí, chính là trong lòng lại rất ấm áp. Thu Đào đối đãi với nó như vậy, Tiểu Nhiễm đã muốn cảm động đến không biết phải sao cho phải.

Tuy rằng mất đi người mà mình yêu nhất, mặc dù có khi thực thống khổ, có khi khó chịu, nhưng mà Tiểu Nhiễm cũng không cảm thấy tiếc nuối. Ít nhất còn có rất nhiều người quan tâm đến nó: Tổng quản ông nội, Thu Đào, A Chính ca…… Còn có tiểu bạch điêu.

Tiểu Nhiễm một lần nữa trở về làm hạ nhân, người cao hứng nhất chính là Liễu Yến. Nàng tuy rằng vẫn tức giận vì Tây Tường Liệt không để ý đến nàng, cũng không qua đêm trong phòng nàng nữa, nhưng ít nhất thì Vương gia cũng sẽ không đi tìm hạ nhân kia.

Chính là có đôi khi Liễu Yến vẫn thực hận, Vương gia đều là vì Tiểu Nhiễm mới trở nên lạnh nhạt nàng thế này. Nếu như không có tên câm điếc kia, hết thảy việc này cũng sẽ không phát sinh, nàng có thể vẫn là nữ nhân được Vương gia sủng ái nhất.

Cho nên, nàng không hoàn toàn thỏa mãn, nàng muốn Tiểu Nhiễm biến mất, rời khỏi vương phủ, rời khỏi Vương gia.

Chỉ cần cho nàng một cơ hội, nàng nhất định làm cho Tiểu Nhiễm cút khỏi vương phủ.

Tiểu Nhiễm yên lặng ở vương phủ làm hạ nhân, có đôi khi nó sẽ vừa khéo đụng mặt Tây Tường Liệt. Khi đó Tiểu Nhiễm liền vội vàng cúi thấp đầu, thi lễ mau chóng rồi bước nhanh đi chỗ khác. Mà mỗi lần như vậy mặt Tây Tường Liệt đều không chút thay đổi đứng nhìn theo một hồi, sau đấy mới rời đi.

Tiểu Nhiễm sợ nhìn thấy Tây Tường Liệt, chính là không biết vì sao lại chạm mặt nhau nhiều như vậy, mỗi lần thấy hắn là trái tim Tiểu Nhiễm đều kinh hoàng đập nhanh muốn chết, phải rất lâu sau mới có thể khôi phục lại như bình thường. Kia không phải hưng phấn, không phải kích động, mà là một loại cảm giác áp bách không thể thừa nhận, ép nó muốn hết hơi.

Hôm nay, Tiểu Nhiễm đem chổi đến hoa viên dọn dẹp, ai ngờ vừa đi vào hoa viên đã bị một màn trước mắt khiến cho cả người cứng lại không thể cử động nổi.

Liễu Yến cùng Tây Tường Liệt hai người đang đứng ở nơi đó, Liễu Yến như con chim nhỏ nép vào trong lòng Tây Tường Liệt.

Tiểu Nhiễm cảm thấy trong lòng có cái gì tan vỡ, vô cùng hốt hoảng, muốn động cũng không động được.

“Vương gia, kia không phải là……” Liễu Yến nhìn thấy Tiểu Nhiễm trước, nàng từ trong lòng Tây Tường Liệt ngẩng đầu lên, dùng thanh âm mảnh mai nhẹ nhàng hỏi Tây Tường Liệt.

Tây Tường Liệt xoay người lại, khi nhìn thấy Tiểu Nnhiễm thì vẻ mặt hơi lộ ra vẻ sửng sốt.

Hai người đều nhìn chằm chằm Tiểu Nhiễm, nhất là Liễu Yến, ánh mắt nhìn về phía nó lộ ra vẻ đắc ý cùng trào phúng.

Tiểu Nhiễm đến bên người bọn hắn, thân mình cúi thấp hành lễ, sau đó liền đi đến một góc xa hơn bắt đầu quét rác.

Ánh mắt Tây Tường Liệt vẫn tập trung ở trên người Tiểu Nhiễm, lông mày nhíu lại thật chặt.

“Vương gia, đến chỗ của Yến Nhi, thời tiết lạnh thế này, Yến Nhi sẽ làm cho ngài một bát canh.”

Tây Tường Liệt vẫn nhìn Tiểu Nhiễm.

“Vương gia……” Liễu Yến lập tức làm nũng kêu lên.

Tây Tường Liệt đột nhiên xoay người bước ra khỏi hoa viên. Liễu Yến kinh ngạc một chút nhưng cũng nhanh chóng đi theo.

Trong vườn trống rỗng chỉ còn lại một mình Tiểu Nhiễm, cánh tay đang thoăn thoắt quét dọn dần dần dừng lại.

Tiểu Nhiễm thật không muốn khiến cho chính mình phải khổ sở, cho nên nó liền ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng hai người kia, cố gắng nhếch khóe miệng.

——————–

3 responses to “[Ách nô] Chương 31 + 32

  1. Nhiễm nhi T^T thật tội mà , lão công đáng đánh, nhà ngươi khiến mặt ta ướt hết rồi :((

  2. nhiễm nhi a ! , đôi khi khóc sẽ dể chịu hơn đó
    haiiii xem ra mai phải đi giặt mền gối rồi

  3. Thật ra Tiểu Nhiễm cũng ko phải alf nhược thụ mà ss tháy bé này tính cách rất quật cường, rất kiên dịnh. Một khi đã quyết định thì rất khó thay đổi. Yêu thì phải tin, đã không tin thì khó yêu. Chỉ là với tính cách này, Tiểu Nhiễm chắc sẽ gặp phải nhiều uỷ khuất đây.
    Thanks, em.

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s