[Ách nô] Chương 5 – 6

 

CHƯƠNG 5 __ Bán hỉ bán ưu (nửa vui nửa buồn)

 

“Đúng rồi, hẳn là nên tắm rửa rồi đổi quần áo cho ngươi rồi”. Tây Tường Liệt lúc này mới nhớ tới trên người Tiểu Nhiễm đều là vết máu, quần áo cũng bị rách tươm rất thê thảm.

 

Buông Tiểu Nhiễm ra đi xuống giường, Tây Tường Liệt gọi nha hoàn mang nước cùng khăn sạch vào, sau đó tự mình đem khăn dính nước tiến đến muốn cởi y phục của Tiểu Nhiễm.

 

Tiểu Nhiễm lúc này mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra, vội cuống quýt đẩy đẩy tay Tây Tường Liệt, nó sao có thể để người khác tùy tiện xem thân mình được!

“Vương gia, để nô tì làm cho”. Nha hoàn bên cạnh vội vàng cung kính nói, mới vừa rồi chứng kiến Vương gia có ý tự mình đến cởi y phục quần áo của Tiểu Nhiễm để tắm rửa cho nó khiến nàng kinh ngạc sửng sốt nửa ngày, đến giờ mới bình tĩnh lại được.

 

Tây Tường Liệt hờn giận nhíu mày: “Đi xuống!”

 

“Vâng, nô tì cáo lui!”

 

Nha hoàn cuống quýt buông đồ trong tay xuống, nhanh chóng lui ra.

 

Trong phòng đã không còn người ngoài, Tây Tường Liệt lại cầm khăn thật cẩn thận lau mặt Tiểu Nhiễm, cẩn thận tránh miệng vết thương, rồi lau xuống cổ, sau đó lại trượt xuống phần ngực hơi lộ ra phía dưới cổ áo.

 

Tiểu Nhiễm khẩn trương run rẩy, sợ Vương gia cởi y phục của mình, nó đáng thương nhìn về phía Vương gia, đôi mắt to trong suốt tràn đầy bất an.

 

Tây Tường Liệt cảm giác lồng ngực của mình cứng lại, không thể khống chế nâng mặt Tiểu Nhiễm lên, từ từ chạm vào đôi môi trơn bóng mê người.

 

Chính là chỉ chạm nhẹ, không có hôn sâu, trên môi kia còn vương lại mùi tuyết thơm ngát.

 

Ngẩng đầu, chứng kiến Tiểu Nhiễm thần tình kinh ngạc nhìn mình, Tây Tường Liệt ôm hai má Tiểu Nhiễm, dùng ngữ khí trầm thấp nói: “Nhiễm Nhi, ngươi là người của ta, chỉ có ta có thể nhìn thân mình của ngươi, miệng vết thương trên người ngươi cần phải lau qua”.

 

Một bàn tay đụng đến trước ngực Tiểu Nhiễm, chậm rãi cởi bỏ vạt áo nó.

 

Mở to hai mắt nhìn nam nhân trước mắt lần lượt gỡ bỏ y phục của mình, Tiểu Nhiễm hẳn là nên cự tuyệt, không thể tùy tiện ở trước mặt người khác lộ ra thân thể mình được. Chính là không biết tại sao, Tiểu Nhiễm lại thuận theo hắn, thuận theo mỗi lời nói của hắn, đem chính mình đều giao cho nam nhân này.

 

Tây Tường Liệt nhìn thân mình tuyết trắng dần dần lộ ra trước mắt mình, đột nhiên trong đầu lại nghĩ tới thời khắc một con bướm xinh đẹp phá kén tung cánh bay ra.

 

Vết roi dài hẹp in đậm trên làn da trắng nõn, làm cho Tây Tường Liệt trong lòng một trận chua xót.

 

Cầm lấy khăn sạch từng chút từng chút một ở trên người Tiểu Nhiễm lau qua, Tây Tường Liệt cảm thấy mình giống như đang thật cẩn thận tẩy sạch cho một tuyệt thế bảo ngọc, chỉ cần mạnh tay một chút cũng có thể làm cho vỡ tan.

 

Tiểu Nhiễm trần trụi nằm ở trên giường, nội tâm sớm đã hung hăng đấu tranh. Trừ bỏ cha mẹ, bản thân chưa bao giờ ở trong tình trạng này trước mắt người khác.

 

Tây Tường Liệt có thể cảm giác được thân mình tuyết trắng như ngọc kia đang không ngừng run rẩy. Cảm giác thương tiếc vô hạn hết lần này tới lần khác trào dâng, Tây Tường Liệt đem thân mình Tiểu Nhiễm lau sạch sẽ xong, còn tự mình mặc y phục mới cho nó, sau đó thì dìu Tiểu Nhiễm nằm xuống, đắp chăn cho nó.

 

Dặn dò hai câu xong Tây Tường Liệt mới đi ra ngoài.

 

Tiểu Nhiễm nằm ở trên giường miên man nghĩ lại mọi chuyện đã phát sinh trong ngày hôm nay, A Chính ca bị đánh, chính mình vì cứu A Chính ca cũng bị tứ phu nhân dã man không nói lý lẽ đả thương, là Vương gia tới rồi cứu mình, còn sai người xem bệnh cho mình, còn lau người cho mình.

 

Vương gia gọi nó là Nhiễm Nhi, nói nó là người của hắn.

 

Tại sao Vương gia lại cứu mình, còn nói mình là người của hắn? Là người của hắn là ý gì?

 

Là làm nô tài bên người Vương gia sao…… Tiểu Nhiễm đơn thuần tựa như trang giấy trắng, một chút cũng không biết dung nhan bản thân có bao nhiêu tuyệt mỹ, làm cho biết bao nhiêu nam nhân động tâm.

 

Có lẽ nó là đang nằm mơ đi, trong mộng đó Vương gia đối nó thật tốt, giống như cha mẹ yêu thương nó. Nghĩ đến đó, tâm trạng lại trùng xuống, chặn suy nghĩ của Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm trầm trầm mê man đi vào giấc ngủ.

 

 

Từ đó về sau, Tây Tường Liệt mỗi ngày đều đến thăm Tiểu Nhiễm, còn tự mình uy nó uống dược, tự mình lau người cho nó, tự mình bôi dược vào miệng vết thương của nó.

 

Không có cách nào phản kháng, Tiểu Nhiễm cũng chỉ có thể ngoan ngoãn thuận theo.

 

Những lúc bình thường thì không sao, nhưng đến lúc cần lau người, Tiểu Nhiễm lại xấu hổ không biết làm thế nào cho phải, mà Vương gia còn ra lệnh ai cũng không được lau người cho Tiểu Nhiễm, đương nhiên lúc Tiểu Nhiễm lau người cũng không cho người khác đứng ở trong phòng.

 

Ham muốn độc chiếm Tiểu Nhiễm của Vương gia tất cả mọi người đều nhìn ra được, Trần tổng quản đương nhiên cũng sớm đoán được mọi chuyện sẽ diễn ra như thế.

 

Điều này làm cho Trần tổng quản lo lắng không thôi, không biết như vậy là tốt cho Tiểu Nhiễm, hay là sẽ có hại cho nó.

 

Làm người của Vương gia nhất định sẽ có lúc phải chịu khổ, đặc biệt có thể còn bị những người khác ghen tị mà hạ độc thủ.

 

Thiện lương như Tiểu Nhiễm, chỉ sợ sớm muộn gì cũng bị người hãm hại tổn thương a! Trần tổng quản buồn rầu thở dài, với tình trạng này Tiểu Nhiễm cũng chỉ có thể phó mặc cho số phận , chỉ hy vọng Bồ Tát chiếu cố, làm cho này hài nhi số khổ này có thể được Vương gia cẩn thận bảo hộ, không bị người xấu làm tổn thương.

———————————-

 

 

CHƯƠNG 6 __ Tâm ý tương thông

 

Thương thế của Tiểu Nhiễm dần dần tốt lên, nó cảm thấy mình đã không cần nằm ở nơi này nữa rồi.

 

Mấy ngày nay chỉ sợ đã được hưởng những đãi ngộ tốt nhất trên đời này, có được sự chiếu cố tỉ mỉ chu đáo của Vương gia, sự ôn nhu của Vương gia làm nó mê muội.

 

Tiểu Nhiễm cũng tự rõ ràng thân phận của mình, không vì mấy ngày nay được Vương gia đối xử tốt thì có mơ mộng quá phận, nó còn muốn hảo hảo trở về quét tước ở đình viện cùng chăm sóc hoa a.

 

Hôm nay lúc chạng vạng, Tây Tường Liệt đúng hạn lại đến.

 

“Thân thể sao rồi?” Bữa tối cùng y phục mới đã được đưa lên, Tây Tường Liệt đỡ Tiểu Nhiễm đi đến ngồi bên cạnh bàn, ân cần hỏi han.

 

Tiểu Nhiễm khẽ gật đầu, như sợ Tây Tường Liệt không tin, liền giơ một cánh tay ra, vén áo lên cho hắn xem.

 

Tây Tường Liệt cảm thấy hành động này của Tiểu Nhiễm quả thực đáng yêu, hắn cúi đầu nhìn nhìn cánh tay của Tiểu Nhiễm, vết roi quả nhiên đã phai nhạt không ít, nhìn không kỹ sẽ không thấy.

 

“Đã tốt hơn rất nhiều, chỉ là nơi này vẫn còn thấy vết.” Tây Tường Liệt thương tiếc nhìn vết roi trên làn da mịn màng của Tiểu Nhiễm, lơ đãng chìa đầu lưỡi liếm một chút.

 

Tiểu Nhiễm giật mình vội rút cánh tay về, không dám nhìn Tây Tường Liệt nữa, nhanh nhẹn cầm lấy bát cơm bắt đầu cúi đầu ăn.

 

Không thèm để ý đến biểu hiện vô lễ của Tiểu Nhiễm, Tây Tường Liệt thấy Tiểu Nhiễm đơn thuần như thế lại càng động lòng người.

 

Tiểu Nhiễm ngồi ăn một lúc đã xong, chính là Tây Tường Liệt vẫn còn ngồi trong phòng, giống như không hề có ý muốn ly khai.

 

Tây Tường Liệt cùng Tiểu Nhiễm ngồi lên giường, tay thản nhiên đưa lên sờ sờ mái tóc đen của nó: “Ban đêm có điểm lạnh, ngày mai ta sẽ sai người đem thay chăn ấm cho ngươi.”

 

Tiểu Nhiễm đột nhiên quay đầu lại nhìn hắn, rồi mới dùng sức lắc lắc đầu.

 

“Sao vậy?” Tây Tường Liệt khó hiểu nhìn nó: “Ngươi không lạnh?”

 

Tiểu Nhiễm lần thứ hai lắc đầu, nghĩ đến Tây Tường Liệt sẽ không hiểu ý tứ của mình. Nó cầm tay Tây Tường Liệt lên, ở trên bàn tay to của hắn viết vài chữ.

 

Ta phải đi.

 

“Đi?” Tây Tường Liệt nheo lại hai mắt.

 

“Ngươi không muốn ở lại đây?” Ngữ khí có điểm lạnh như băng.

 

Tiểu Nhiễm gật đầu.

 

“Vậy ngươi muốn đi đâu? Trở lại phòng của hạ nhân sao?”

 

Lại gật đầu.

 

Tây Tường Liệt đè lại bả vai Tiểu Nhiễm, cúi đầu nói với nó: “Ngươi còn không hiểu sao? Nơi này chính là phòng của ngươi, từ nay về sau ngươi chỉ có thể ở nơi này.”

 

Tiểu Nhiễm lăng lăng nhìn Tây Tường Liệt, trong ánh mắt tràn đầy khó hiểu.

 

“Xem ra ngươi thật sự là không biết a.” Thanh âm của Tây Tường Liệt càng ngày càng trầm thấp, còn mang theo một tia khiêu khích đắc ý.

 

“Thân thể ngươi đã khỏi hẳn rồi phải không, vậy ta đây sẽ dạy dỗ ngươi chút.”

 

Tây Tường Liệt đối Tiểu Nhiễm tà tứ cười, không đợi Tiểu Nhiễm phản ứng lại đã cúi đầu cắn môi nó.

 

Tiểu Nhiễm cả người đều cứng lại rồi, nó không hiểu được chuyện gì đang xảy ra, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

 

Cảm giác thật kỳ quái, giống như khoang miệng của mình bị lấp đầy, còn có cái đồ vật này nọ ở trong miệng khuấy đảo.

 

Bên trong cổ họng toàn bộ đều là hơi thở của đối phương, Tiểu Nhiễm mở to hai mắt nhìn nhìn Tây Tường Liệt.

 

Thấy phản ứng ngây ngô của Tiểu Nhiễm, dục vọng của Tây Tường Liệt trở nên phi thường mãnh liệt. Hắn đưa tay cố định đầu Tiểu Nhiễm, môi dùng sức cắn môi Tiểu Nhiễm, dùng đầu lưỡi tận tình khiêu khích cảm giác của nó.

 

“Ngô……” Có một loại thanh âm như rên rỉ từ trong miệng Tiểu Nhiễm phát ra, Tây Tường Liệt nghe thấy liền chấn động, hắn ngẩng đầu lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi nhìn Tiểu Nhiễm.

 

“Nguyên lai ngươi có thể phát ra âm thanh.” Tây Tường Liệt ngữ khí giống như mang theo một chút hưng phấn, hắn còn tưởng rằng Tiểu Nhiễm căn bản là không thể phát ra tiếng. Chính là vừa mới nghe được nó rên rỉ, kia âm sắc dễ nghe cực kỳ, mềm mại như nước, lại có chút non nớt khiến trong lòng Tây Tường Liệt không khỏi ngứa ngáy cồn cào.

 

Tiểu Nhiễm lại đang ngẩn người, đây là hôn sao? Cảm giác hơi thở của hai người hòa vào nhau.

 

“Biết không, đêm nay ngươi sẽ thuộc về ta.”

 

Tây Tường Liệt biết Tiểu Nhiễm không hiểu, cho nên hắn hảo tâm ở bên tai Tiểu Nhiễm nhắc nhở.

 

Ngón tay vuốt ve đôi môi vừa mới bị hôn có chút sưng đỏ của Tiểu Nhiễm, một bàn tay lén lút giải khai y phục của nó.

 

Đem quần áo nhẹ nhàng thoát ra, bả vai tuyết trắng như ngọc trong nháy mắt lộ ra. Tiểu Nhiễm lúc này mới ý thức được quần áo của chính mình đã bị cởi gần hết.

 

Tiểu Nhiễm cuống quít đẩy tay Tây Tường Liệt, muốn lui về phía sau, lại bị Tây Tường Liệt dễ dàng kéo lại trong lòng.

 

“Nhiễm Nhi, ngươi không muốn trở thành người của ta sao? Để cho ta che chở ngươi, bảo vệ ngươi.” Thanh âm trầm thấp dễ nghe của Tây Tường Liệt vang lên bên tai Tiểu Nhiễm.

 

Trở thành người của hắn……

 

Tiểu Nhiễm không hề từ chối, nó biết nó thích Vương gia. Từ ba năm trước khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn, Tiểu Nhiễm đã không thể quên được Tây Tường Liệt rồi, nó có thể đem chính mình cho hắn, nếu hắn muốn.

 

Hiện tại, ta cho ngươi, ngươi có thể đối với ta làm thế, ngươi có thể an bài số phận sau này của ta.

 

————————–

 

Bé nào cũng ngoan vầy thì lấy đâu ra từ “cường bạo” chớ =3=

 

8 responses to “[Ách nô] Chương 5 – 6

  1. ;”) he.he. e boc tem….

  2. ban y bat nat tre nho ngay tho a ~~~~
    xong~~~ kieu nay be y bj an sach se r` :(((

  3. Ay nha! a i’ loi dug su ngay tho cua pé de “hành sự” (qua na jan xao nha) =]:

  4. năng suất làm việc của ss thựt pro :*

    hwaiting ss nhá ♥

  5. không ai lấy phong bề để em lấy cho :x
    Giờ mới bay vào com cho cái này đk
    ________________________
    Chap sau có H..*cười quỷ dị*
    Nhiễm Nhi ngoan thế.
    Chậc món ngon dâng tận miệng con sói đói rồi… phew~~
    ra chap nhanh… iêu ss Wing lớm

  6. 0_0 công nhận bé ngoan thật ah ta trao tặng bé phiếu bé ngoan lun :))
    Sướng mấy lão công thế này cứ an nhàn mà dụ thỏ vào lồng thâu ôi trao thật xướng

  7. bé ngoan, bị dụ rồi :'(

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s