[Bube] Chap 45

CHAP 45

 

Kẻ uống máu Huyết Vương chỉ có thể bị chết bởi hai cách, đó là chặt đầu và hoả thiêu…

Heechul bặm môi hết nhìn hai người trên dàn hoả thiêu lại nhìn đến tên Vampire đang run run cầm bó đuốc làm nhiệm vụ châm lửa trong tay. Rõ ràng lúc ra lệnh thuộc hạ chuẩn bị dàn hoả thiêu thì hùng hổ như thế, quyết tâm như thế, cơ mà dàn hoả thiêu càng hoàn thành thì sự kiên định đó lại càng xìu xuống. Để rồi đến khi cần một tiếng hô châm lửa, y lại nghẹn họng không thể nói được gì. Đứng ở trên kia không chỉ có em trai y, còn có cháu y nữa, đứa cháu vẫn chưa ra đời…

_ Huyết Vương…

Vampire thuộc hạ cầm bó đuốc khổ sở gọi y cầu cứu. Chả ai muốn lãnh nhiệm vụ châm lửa thiêu Chúa tể cả, đùn đẩy một hồi cuối cùng Heechul đành chỉ bừa một tên, kẻ mà hiện giờ đang đứng run cầm cập bên dàn hoả thiêu đây.

_ Hai người các ngươi… – Heechul hắng giọng ngẩng đầu nhìn lên, cố lấy lại phong thái uy nghiêm của một Vampire Vương mà dõng dạc nói – Còn lời cuối nào muốn nói không?

_ Umh… – Cuối cùng cũng đến lúc rồi sao? Jaejoong nhắm mắt siết chặt tay hắn – Yunho…

_ Sao?

Dường như lúc này hắn là người bình tĩnh nhất, không run rẩy như những Vampire thuộc hạ đứng xem, không có đôi mày nhăn tít giống như Huyết Vương, cũng chẳng cảm thấy khó thở như cậu.

_ Em… em yêu anh…

Khuôn mặt Jaejoong hơi đỏ lên sau khi nói mấy từ ấy, đầu hơi cúi xuống. Biểu hiện hình như không thích hợp lắm trong trường hợp này, nhưng mà lời cuối cùng cậu muốn nói… chỉ có vậy thôi…

_ Umh… – Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, nhưng cũng chỉ có thế.

Ơ… Jaejoong tròn mắt nhìn, hắn không định nói gì đáp lại lời yêu của cậu sao???

_ Bắt đầu đi!

Hắn làm như không thấy vẻ mặt nhăn nhó phụng phịu của cậu mà liếc nhìn Heechul, dứt khoát ra lệnh.

_ Yunho…

Tình hình đột nhiên đảo lộn hết cả. Y, người đã ra lệnh chuẩn bị dàn hoả thiêu này lại trở nên do dự và níu kéo, còn hắn, người sắp bị thiêu cháy đến nơi lại vô cùng ung dung và thoải mái, thậm chí còn ra lệnh cho người ta mau mau châm lửa.

_ Chuyện… chuyện này…

Bàn tay đang cầm đuốc của Vampire tội nghiệp nọ càng run tợn, phải châm lửa thiêu Chúa tể vĩ đại, Vampire nào có thể làm được đây?

Vụt!!

Phừng!!!!!!!!!

Nhận thấy không ai trong những kẻ đứng phía dưới có ý định châm lửa, hắn nhíu mày không hài lòng một chút, đoạn bàn tay tự vung lên, điều khiển cho ngọn đuốc trên tay Vampire kia bay vào cái bục gỗ đã được tưới đầy dầu hoả, bên dưới nơi hắn và cậu đang đứng. Ngay lập tức, ngọn lửa mãnh liệt cháy bùng lên, còn vì dầu hoả xung quanh mà mau chóng lan rộng ra, tham lam bắt cháy tất cả những gì có thể. Chỉ trong chốc lát, dàn hoả thiêu có hắn cùng cậu đứng bên trong đã bị lửa đỏ bao trọn.

_ Jaejoong, chịu khổ một chút.

Hắn dang rộng vòng tay từ phía sau ôm cậu vào lòng, để ngọn lửa đỏ dữ dội bên ngoài chỉ có thể liếm vào người hắn mà không thể chạm tới cậu.

_ Yunho… – Jaejoong đưa cả hai tay lên nắm cánh tay hắn, thở mạnh một cái – Em không sợ!

Cho dù có phải đối mặt với ngọn lửa đáng sợ thế này, cho dù sắp phải mất mạng vì một lý do từ trên trời rơi xuống, nhưng chỉ cần có hắn ở bên, cậu sẽ vô cùng thanh thản mà đón nhận tất cả.

_ Đúng rồi Jaejoong… em chỉ an toàn, khi ở bên ta mà thôi…

Khi những đốm lửa vướng lên vạt áo hắn và bắt đầu bốc cháy, đôi mắt Yunho thậm chí còn đỏ hơn cả màu lửa. Jaejoong có thể cảm nhận được sức nóng kinh khủng từ mọi phía, đặc biệt là phía sau lưng. Nhiệt độ nơi lưng cậu áp vào, ngực hắn, đang tăng nhanh một cách đáng sợ. Sống mũi Jaejoong lập tức cay xè khi nghĩ rằng, cơ thể hắn nóng lên như vậy là vì hắn phải che chắn cho cậu và một mình hứng chịu hết ngọn lửa đó. Hắn đang bốc cháy!!!

_ Đừng Yunho!! Để em cháy cùng anh… để em cùng đi với anh…

Jaejoong đột nhiên quay người lại ôm chầm lấy hắn, để mặc cả cơ thể chìm hẳn trong cái nóng đến rát người kia mà ôm chặt hắn gào to. Tại sao lại bảo vệ cậu khỏi ngọn lửa đấy? Chẳng phải cuối cùng cả hai vẫn sẽ bị thiêu chết sao? Nếu cứ như thế này hắn sẽ cháy trước cậu mất. Nhỡ như Jaejoong không thể đuổi kịp hắn thì sao?

_CHO EM CHÁY CÙNG ANH!!

_ ĐỒ NGỐC!!

Hắn gầm lên một tiếng rồi cúi xuống áp mạnh vào đôi môi cậu. Hắn cứ thế trao cho cậu một nụ hôn cuồng nhiệt còn nóng hơn cả không khí lúc bấy giờ. Ngọn lửa lan ra toàn thân hắn, bén lên tóc, quần áo, tất cả mọi thứ, và cuối cùng là bao trùm lên cả cậu.

_ KHÔNGGGGG!!!

Heechul đứng sững người từ lúc hắn tự châm lửa, trơ mắt nhìn ngọn lửa từng chút một phủ lên hắn và cậu. Để rồi đến lúc cả hai thân hình kia bị ngọn lửa nuốt sạch, y mới sực tỉnh mà gào lên.

_ Huyết Vương, đừng!! Lửa cháy quá lớn!!

Không nói đến tiến vào, ngay cả việc tới gần ngọn lửa khổng lồ nóng rực kia đã là không thể rồi. Tất cả Vampire đều cay đắng lắc đầu, sau đó từng người từng người một, quỳ gối trước bó đuốc đang hừng hực cháy trước mặt.

Cảnh tượng thật là đẹp…

Kẻ duy nhất không quỳ xuống trước cột lửa đang bốc cao kia, trái ngược hẳn với tâm trạng đau khổ của mọi người, hiện giờ đang rất mãn nguyện. Hunter Vương đã đứng ở góc này quan sát nãy giờ và không thể giấu nổi nụ cười vui sướng, khi tận mắt thấy Chúa tể Vampire bị thiêu chết như vậy. Thật tội nghiệp, đến lúc chết vẫn cố ôm lấy con búp bê kia, đúng là một kẻ si tình ngu ngốc! Hunter Vương lắc đầu cười khẩy, đang định quay người bước đi thì đột nhiên có một tiếng gào to khiến ngài giật mình.

_ CÁC NGƯƠI ĐANG LÀM CÁI GÌ THẾ NÀY??!!!

Junsu trợn mắt nhìn cảnh tượng toàn bộ Vampire thê lương quỳ sụp xuống, còn có một ngọn lửa khổng lồ đang bốc cháy dữ dội phía chính giữa.

_ Không… dừng lại…  – Hankyung kinh hoàng lao ra, sắc mặt trắng bệch nhìn ngọn lửa đỏ đó mà không ngừng kêu lên – Dập lửa, mau dập lửa!

_ Hankyung!! – Heechul thấy anh định xông vào lửa thì sốt sắng chạy ra ngăn cản – Đừng tới gần…

_ Chulie… – Anh vội nắm chặt vào cánh tay Heechul, khẩn trương lắp bắp – Đừng thiêu Jaejoong… cậu ấy… không phải Hunter Vương…

_ Sao cơ?? – Heechul nhăn mặt hỏi, đôi mắt đảo nhanh một hồi, cuối cùng dừng lại ở những vết bầm trên cổ anh – Hannie, kẻ nào…

_ Chulie… Kibum… Kibum mới là Hunter Vương, không phải Jaejoong… chính là cậu ta… – Hankyung vừa gấp gáp nói vừa đưa mắt tìm kiếm, vừa bắt được hình ảnh Kibum đang đứng ngẩn người gần đó liền lập tức giơ tay lên chỉ – CẬU TA CHÍNH LÀ HUNTER VƯƠNG!!!

_ Cái gì?

_ Kibum?

_ Hannie??

Heechul trợn to mắt nhìn Kibum, rồi lại quay ra nhìn khuôn mặt nghiêm trọng của anh. Nếu kẻ khác nói điều này, chưa chắc y đã tin. Nhưng đây là Hankyung nói, người mà sẽ không bao giờ lừa dối y nói.

_ Áaaa…

Trong khi tất cả Vampire còn đang sững sờ nhìn Hankyung và Kibum thì đột nhiên có một tiếng hét hoảng sợ vang lên. Chính là từ thằng nhóc vừa đến cùng Dã Vương.

_ Chính hắn ta… – Hongki run rẩy chỉ tay vào Kibum, khuôn mặt vì sợ hãi mà méo mó đến đáng thương – Chính hắn ta đã giết quỷ nữ… hắn cầm một thanh gươm… và bổ đôi ả ra… a a a …

Junsu ngây người nhìn Hongki đang run rẩy trốn sau lưng mình. Tên nhóc phù thuỷ này cũng hoảng sợ như vậy mỗi lần nó gạ hỏi về Hunter Vương. Junsu ngẩng đầu nhìn Kibum, vậy chẳng lẽ…

_ Hừ!

Hunter Vương nhếch mép cười một cái, đoạn từ từ bước lên phía trước. Lộ thì lộ, đằng nào Chúa tể Vampire lúc này hẳn là đã bị cháy đến tận xương tuỷ rồi. Cho dù bọn chúng có xông ra cứu cũng chẳng còn kịp nữa. Nhưng ngài không hài lòng lắm, vì đáng lẽ ra ngài phải uy nghiêm đứng lên tự tiết lộ thân phận mình mới đúng, chứ không phải bị đến tận hai kẻ vạch mặt thế kia. Thằng nhóc lạ hoắc nọ thì ngài không biết, nhưng Hankyung, nhẽ ra lúc ấy nên dứt khoát xuống tay mới phải. Ngài đương nhiên biết Hankyung đã uống máu Huyết Vương, đương nhiên biết chỉ có chặt đầu hay đốt cháy mới giết được. Nhưng Hunter Vương lại chỉ đơn giản siết cổ cho đến khi Hankyung ngừng thở thôi. Bởi ngài nghĩ không cần phải giết, chỉ cần tạm thời ngất đi đừng cản trở kế hoạch của ngài là được rồi.

Tuy nhiên việc ấy giờ chẳng còn quan trọng nữa…

_ Kibum… thì ra… ngươi chính là Hunter Vương? – Đôi mắt Junsu long lên, vừa kinh ngạc vừa giận dữ mà rống to.

_ Đừng gọi ta là Kibum… thằng nhóc đó đã sớm chẳng còn tồn tại nữa…

Hunter Vương khẽ giơ cánh tay phải lên, lập tức một đốm lửa đỏ rực bay đến đáp xuống tay ngài. Thanh gươm bạc.

Vốn dĩ gươm bạc bị Vampire đặt vào dàn hoả thiêu để cùng đốt cháy với hai kẻ kia, vậy nên hiện giờ nó cũng đang bốc cháy. Bàn tay Hunter Vương nhẹ nhàng nắm vào chuôi gươm bạc, dùng phép để xua tan ngọn lửa bao quanh vũ khí bảo bối của mình.

_ Ngươi… ngươi… – Heechul há mồm lắp bắp, sau đó thì giật nảy mình chạy về phía dàn thiêu – YUNHO!! JAEJOONG!!!!

_ Ha ha ha… giờ này e rằng bọn chúng đã cháy sạch rồi… – Hunter Vương nhìn ngọn lửa rực sáng cao ngút trời kia mà sảng khoái cười to.

_ Kibum… – Một thân hình nhỏ bé từ trong đám Vampire đang đứng hoá đá bước ra, nhìn Kibum nở nụ cười – Chúng ta hãy cùng cố gắng nhé!

_ Cái gì? – Hunter Vương khó hiểu nhướn mày nhìn Changmin, thằng nhóc ấy… vừa nói gì?

ẦM ẦM ẦMMMMMMMM!!!

Mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, kèm theo đó là những tiếng động to đến nhức óc liên tiếp nổ ra, khiến cho tất cả trở nên vô cùng nhốn nháo.

_ Chuyện gì vậy?

_ Nhìn kìa!!!

Một Vampire bất ngờ thét lên, khiếp đảm chỉ tay về phía dàn hoả thiêu nọ, nơi mà mặt đất hai bên đã tách ra tạo nên những vết nứt sâu hoắm.

Tách tách tách! Lúc này gươm bạc trong tay Hunter Vương, vốn dĩ đã được ngài dập tắt lửa, lại bùng cháy dữ dội.

_ Cái gì? – Hunter Vương ngẩn người nhìn thanh gươm đang bốc cháy trong tay mình, nếu là lửa bình thường, hẳn là ngài có thể dứt điểm dập tắt!

PHỪNGGG!!!

_ LỬA ĐỊA NGỤC??!!

Toàn bộ những Vampire có mặt trong khu nghĩa địa lúc đó đã không khống chế nổi sự kinh hoàng mà đồng thanh hét lên. Ấy là khi từ vết nứt dài xung quanh dàn hoả thiêu bắn lên những tia lửa đỏ rực màu máu, chưa đầy một giây sau đã bao trùm lên toàn bộ phần lửa trên dàn thiêu trước đấy. Và ngay lúc tất cả còn há hốc mồm kinh ngạc, ngọn lửa địa ngục đang cháy điên cuồng ấy lại từ từ tách thành hai, để lộ ra một thân hình quen thuộc bên trong.

_ CHÚA TỂ??!!!

_ YUNHO…

Những âm thanh kinh ngạc cùng sửng sốt đồng loạt vang lên khi hình ảnh hắn hoàn toàn nguyên vẹn và đang đứng sừng sững ngay giữa dàn hoả thiêu dần hiện rõ. Ngọn lửa đỏ bao quanh người hắn chỉ giống như một lớp áo khoác ngoài kiêu ngạo, không những chẳng hề làm hắn bị tổn thương mà còn tăng thêm uy phong cho vị Chúa tể vĩ đại này.

Hiện thân của quỷ dữ, bước ra từ lửa địa ngục…

_ Sao rồi?! – Hắn nhếch mép coi thường, liếc mắt nhìn kẻ thù truyền kiếp chết sững đằng xa một cái, rồi dịu dàng cúi đầu nhìn vợ yêu đang bức xúc trong lòng mình.

_ Anh dám lừa em, anh muốn em chết vì đau tim đây mà!

Hắn dám làm cậu nghĩ rằng hắn sẽ chết, dám làm cậu nghĩ rằng cả hai sẽ chết, dám làm cậu nghĩ rằng hắn, cậu và bé con sẽ cùng chết. Thật sự là quá đáng!!! Nghĩ đến đây lại càng thêm ấm ức, Jaejoong mặt nhăn nhúm ngẩng đầu lườm hắn.

_ Không phải đã nói rồi sao, lát nữa sẽ giải thích rõ ràng cho em.

_ Yunho!! Em có sao không??? – Heechul vừa mừng vừa sợ đến gần dàn hoả thiêu gào to lên.

_ Hừ! – Hắn không trả lời, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.

Dàn hoả thiêu gồm những bục gỗ cao dần dần vì không chịu nổi sức cháy quá mãnh liệt của ngọn lửa hắn đang chi phối mà dần dần sụp đổ. Hắn ôm cậu đáp xuống đất, để lại phía sau là cảnh dàn hoả thiêu vừa bốc cháy dữ dội vừa đổ ập xuống. Những vết nứt trên mặt đất vẫn không ngừng phát ra tia lửa đỏ, mà hắn cũng vẫn thản nhiên đứng giữa biển lửa, đôi mắt sắc lạnh găm thẳng về phía kẻ thù.

_ Được lắm!

Hunter Vương nghiến răng căm tức khi thấy hắn không những không có chút thương tổn nào, ngược lại còn gọi được lửa địa ngục lên toan tính muốn hạ ngài.

Muốn thiêu chết ngài, vậy chắc chắc cũng phải thiêu chết cả thân xác lẫn linh hồn của Kibum. Hunter Vương có chút tự tin rằng, Chúa tể Vampire sẽ không trực tiếp dùng thứ lửa đáng sợ được hình thành từ oán hận của những thây ma sâu trong lòng đất đấy để đối phó với ngài, hay ít nhất là khi ngài vẫn còn ở trong thân thể Kibum. Dùng loại lửa nguy hiểm này làm vũ khí tấn công có thể gây tổn hại không ít cho người sử dụng. Nếu Hunter Vương có thực sự bị thứ lửa đó bao quanh thì Kibum sẽ là kẻ chịu đau đớn đầu tiên, mà khi ấy thì sức mạnh của Yunho cũng bị ảnh hưởng rồi.

Bởi vậy, chỉ cần Hunter Vương còn núp trong lớp vỏ bọc hoàn hảo mang tên Kibum mà ngài luôn tâm đắc, thì Chúa tể Vampire, đừng hòng đánh bại được ngài!!!

Vụt ~ Hunter Vương quắc mắt cầm gươm bạc lao thẳng về phía hắn, quyết tâm dùng thanh gươm mang theo lửa địa ngục đâm thẳng vào tim hắn, và lần này chắc chắn sẽ không có chuyện hắn chỉ ngủ thôi đâu.

_ A… Yunho…

Jaejoong hoảng hốt khi thấy thanh gươm đáng sợ kia chĩa thẳng về phía hai người, vậy mà hắn vẫn đứng im, chẳng có vẻ gì là muốn tránh ra hay phản kháng lại.

_ Nguy hiểm!! – Cả Junsu và Heechul đều đồng thanh kêu lên, cố sức chạy đến ngăn cản Hunter Vương, dù biết rằng cũng chẳng kịp nữa.

Mũi gươm sáng loé, mang theo sự căm hận truyền kiếp mạnh mẽ phóng lên phía trước.

_ KHÔNG! – Jaejoong hét to lên một tiếng, xoay người ôm chầm lấy hắn, giơ lưng ra đỡ.

Phập!

Máu đỏ tí tách rơi xuống…

Gươm trắng đổi màu, thê lương nhiễm hồng…

~oOo~

_ Ngươi chắc chứ?! – Hắn nhíu mày nhìn thằng nhóc trước mặt, tuy rằng có nghĩ đến nhưng đấy vốn chỉ là một giả thiết rất nhỏ đã từng lướt qua đầu hắn mà thôi.

_ Không chắc có phải Hunter Vương hay không, nhưng chắc chắn cậu ta không phải Kibum…

Changmin bặm môi gật đầu, cho dù Kibum có thay đổi thái độ với nó sau hàng loạt chuyện không hay giữa hai người thì cũng không thể thay đổi quá nhiều như vậy. Trước đấy Changmin đã ngờ ngợ rồi, và đến khi chứng kiến cảnh Kibum phát điên rồi ho ra máu ban nãy, nó đã có thể khẳng định, đây không phải Kibum mà Min từng biết.

_Khuôn mặt hắn trầm xuống, không rõ là đang ngạc nhiên hay giận dữ, lúc sau thì chỉ nói hai từ ngắn gọn.

_ Đã biết!

_ A… – Nói xong liền lập tức lướt đi, Changmin thấy vậy vội vàng túm áo lại hắn hỏi – Ngươi định làm gì Kibum?

_ Chẳng phải bảo đấy không phải Kibum sao? Ngươi lo lắng? – Hắn nhướn mày hỏi Changmin, trong đầu đã bắt đầu suy tính đến những biện pháp trừng phạt nặng nhất đối với kẻ đang đội lốt Kibum.

_ Ngươi có thể chỉ giết kẻ không phải cậu ấy thôi… ý ta là dường như Kibum thật sự vẫn còn tồn tại bên trong… – Changmin khua tay loạn lên, gấp gáp nói – Khi đó ánh mắt cậu ấy nhìn ta… có nhiều lúc rất quen thuộc… aishh, tóm lại ngươi đừng giết cậu ấy!!

Hắn nghiêng đầu khoanh tay nhìn Changmin, im lặng không nói gì, như để chờ đợi sự giải thích rõ ràng cho những câu chữ vô nghĩa phía trên.

_ Thì là, không phải ta đã kể chuyện ban nãy rồi sao? Tên ấy định tấn công ta, nhưng cuối cùng lại làm tổn thương chính bản thân mình. Ngươi có thấy chuyện này kỳ lạ không?

Khoảnh khắc đó, khi ánh mắt và hành động của Kibum liên tục thay đổi, Changmin không thể nào quên được. Vừa quen thuộc vừa xa lạ, yêu thương và căm hận, an toàn mà nguy hiểm… sau khi bị Kibum bỏ lại phía ngoài, Min đã tập trung suy nghĩ rất kỹ về chuyện này. Không bình thường, rất không bình thường, đặc biệt là trong hoàn cảnh hiện tại, khi mà Jaejoong hyung đang vướng phải rắc rối mang tên Hunter Vương. Hai chuyện này, chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể thấy ngay mối liên hệ, không phải sao?

_ Kỳ lạ… – Như vậy là khẳng định được rồi, hắn nheo mắt lại, gằn từng chữ – Kibum hiện tại chính là kẻ thù truyền kiếp của ta!

Chẳng phải Junsu đã từng nói, Hunter Vương rất có thể là những người ở ngay trong lâu đài, hơn nữa còn giống như kiểu hai linh hồn cùng tồn tại trong một thể xác. Tất cả những dấu hiệu đó xét trên người Kibum đều hoàn toàn trùng khớp. Chỉ là tại sao hắn lại không nhận ra điều này sớm hơn? Không thể sớm vạch mặt Hunter Vương và khiến Jaejoong phải chịu dằn vặt khi mang trong mình cái danh “kẻ thù truyền kiếp của người yêu” như vậy? Hắn thật hận bản thân mình đã quá thiếu tỉnh táo, nếu lần này Changmin không đến chỉ điểm, không biết chuyện này sẽ được giải quyết ra sao nữa.

Không những nhắm vào hắn, còn dám lôi Jaejoong vào trận chiến này, đôi mắt Yunho đỏ rực lên. Hắn nhất định sẽ khiến kẻ ấy phải chịu sự trừng phạt đáng sợ nhất. Lần trước không thể hoàn toàn cắt đứt sự sống của kẻ thù mà để tên đó chuyển kiếp hồi sinh, nhưng lần này sẽ không thế nữa đâu! Hắn chắc chắn sẽ dùng cách khiến kẻ kia không bao giờ đầu thai được, hoàn toàn dứt điểm mớ hỗn loạn liên quan đến hai từ “Hunter Vương” này mới được!!!

_ Này…

Changmin quan sát vẻ mặt đáng sợ biến đổi liên tục của hắn, không khỏi lo lắng bật ra một tiếng.

_ Trận chiến nào cũng có người phải hi sinh, đừng luyến tiếc cậu ta nữa.

Hắn hiểu Changmin đang hoang mang điều gì, nhưng tiếc rằng hắn không đủ nhân từ để nương tay với Kibum, cả linh hồn và thể xác, nhất định phải làm biến mất khỏi thế gian này.

_ Ngươi…!! – Dù đã biết hắn là loại máu lạnh và vô tình, nhưng Changmin vẫn nghẹn họng trước lời nói nhẹ nhàng thản nhiên của hắn, nó căm phẫn dậm chân quát lên – Ta nói cho ngươi chuyện này không phải để ngươi giết cả Kibum!!!

_ Vậy ngươi muốn gì? Có thể cứu được cậu ta sao?

Cứ cho là Kibum thực sự vẫn còn tồn tại bên trong thể xác đó, rồi sao? Cậu ta là thuộc hạ của hắn mà lại yếu đuối đến nỗi để cho kẻ khác chiếm thân thể mình. Kẻ vô dụng như thế tốt hơn hết là không nên tồn tại trong thế giới của những kẻ mạnh.

_ Ngươi… ngươi phải nghĩ cách cùng ta chứ!

Changmin trợn mắt tức giận, bảo sao nó chưa bao giờ ưa kẻ này, lạnh lùng quá độ! Tại sao Jae hyung lại có thể yêu hắn ta được?! Thật không thể chịu nổi!

_ Ngươi muốn cứu thì tự nghĩ cách cứu, ta muốn giết nên sẽ nghĩ cách giết sao cho toàn vẹn nhất.

Không thèm để ý đến biểu hiện cau có của Changmin, hắn vẫn khoanh tay bình thản nói. Xem nào, cách gì có thể hoàn toàn triệt hạ linh hồn và thể xác kẻ kia đây? Lửa… được không?

_ Phùuu…

Cảm thấy bày ra bộ dáng tức giận cũng không thay đổi được gì, Changmin vừa tự vuốt ngực vừa nhắm mắt trấn an bản thân. Có lẽ tên Chúa tể lạnh lùng này chỉ để ý đến tâm tình của duy nhất Jaejoong hyung thôi, những kẻ khác sao hắn có thể để vào mắt được. Vậy nên thay vì phùng má trợn mắt với hắn, Changmin lại cúi đầu im lặng suy nghĩ. Hắn nói đúng, nếu muốn cứu thì nó phải tự nghĩ cách, Changmin có cảm giác mãnh liệt rằng việc Kibum bị kẻ khác chiếm cơ thể cũng có một phần lỗi là do nó. Min không hiểu nó sai ở đâu, chỉ mơ hồ cảm nhận được điều ấy. Gương mặt tổn thương của Kibum lúc hai người còn ở trong nhà Changmin và Jaejoong, Min nghĩ Kibum đã trở nên yếu đuối từ đấy.

Là vì Kibum nghĩ, Min lợi dụng cậu ta để thực hiện cho kế hoạch bỏ trốn?

Là vì Kibum tưởng, Min vờ chơi đùa với cậu ta chỉ để đánh lạc hướng, khiến cậu ta không chú ý vào Jaejoong hyung lúc đó?

Đối với một ngươi nhạy cảm như Kibum, những việc ấy chẳng phải rất đau đớn sao?

Chuyện đã qua lâu rồi, tại sao có thể khiến Jaejoong hyung và người hyung yêu được ở bên nhau, mà lại làm cho Bum với Min ngày càng xa cách như thế?

Rốt cuộc là gì của nhau… mà lại bị dằn vặt như vậy?

Chẳng phải… không là gì sao…?

Không là gì cả…

_ Ta sẽ giúp Kibum lấy lại được thân thể của mình. – Cuối cùng thì sau một hồi im lặng, Changmin mới khẽ thở dài rồi lên tiếng – Vậy nên đừng hại cậu ấy…

_ Bằng cách nào?

Hắn vốn không phải kẻ kiên nhẫn, hơn nữa trong khoảng thời gian gấp gáp này kiên nhẫn là một thứ quá xa xỉ. Thế nhưng hắn lại vẫn cố nán lại chờ thằng nhóc trước mặt nói ra cách có thể cứu Kibum. Ờ thì hắn vẫn rất máu lạnh, chỉ là ở gần Jaejoong lâu quá nên có trở nên tốt bụng chút thôi.

_ Ta nghĩ, dường như Kibum chỉ trở nên… – Changmin nheo mắt, cố tìm từ lột tả biểu cảm của Kibum lúc ấy – Hoảng loạn… đúng thế, hoảng loạn với những việc liên quan đến ta…

_ Thì sao? – Cái đấy hắn biết, từ sau vụ lùm xùm giữa hai tên này, hắn đã nhận ra rồi.

_ Ờm… là thế này… – Changmin hơi cúi đầu, đôi mắt tối đi một chút, rồi nó đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt sáng lấp lánh, vui vẻ cười với hắn – Ngươi đã bao giờ làm một người hùng chưa?

Nụ cười có sự sợ hãi, cũng có rất nhiều quyết tâm. Hắn lẳng lặng nhìn Changmin, nhìn đến lúc thằng nhóc không cười nổi nữa mới nói.

_ Những người yêu thương ngươi sẽ đau lòng…

Thực chất hắn chả quan tâm đến những người yêu thương Changmin có bao nhiêu và đau lòng thế nào, vấn đề là Jaejoong của hắn cũng nằm trong số đó, và cậu chắc chắn sẽ rất đau khổ.

_ Umh… – Changmin đưa tay gãi đầu, tự nhủ hắn thật thông minh, nói vậy đã hiểu – Ta cảm thấy có lỗi với Kibum… ờm… cha mẹ ta thì rất mong được bế cháu… còn Vampire các ngươi… thực chất ta cũng rất quý…

Hắn im lặng nghe những lời nói đứt quãng tưởng chừng chẳng hề liên quan đến nhau của nó, lặng lẽ vươn tay, để thằng nhóc đang sụt sịt kia tựa vào vai mình, vỗ lưng nó.

_ Ngươi rất dũng cảm.

_ Cám ơn ngươi… anh rể…

 

98 responses to “[Bube] Chap 45

  1. wing à, chơi ém hàng thiệt hả ?
    đừng mà, năn nỉ đó, đang hay mà

  2. nàng dừng đúng lúc gay cấn, đang ham hố:(
    mong chờ cháp cuối quá><

  3. Chưa hài lòng cho lắm đấu bạn. Kết thúc vậy là ổn rồi nhưng lại thiếu hoàn mĩ một chút.Viết thêm mấy cái Extra đi.
    Thank bạn nhìu. Một hành trình dài đấy nhỉ? Mình đi theo fic này tù những chap đầu tiên bên Hero-sexy…bây giờ nó đã hoàn rồi.

    Một lần nữa cảm ơn vì đã vik fic này, đã xây dựng những tình huống khá mới.
    Cố gắng nhé!
    Ngày lành!

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s