[Bube] Chap 44

CHAP 44

 

Phụt!

Cuộc chiến giữa hai linh hồn cuối cùng cũng kết thúc, Hunter Vương bụm miệng phun máu, linh hồn kia sau khi náo loạn một hồi đã chìm xuống, để lại cho ngài cơ thể bị tổn thương không nhỏ.

_ Kibum!!! – Changmin hốt hoảng vươn tay đỡ.

_ CÚT ĐI! – Phải tránh xa thằng nhóc này, càng xa càng tốt. Hunter Vương đẩy mạnh khiến cho Changmin ngã dúi xuống đất, sau đó thì chui nhanh vào phòng khoá chặt cửa lại.

Ngồi trong phòng vừa cố hồi phục phần sức mạnh mới mất đi, Hunter Vương vừa rối loạn suy nghĩ. Lúc trước ngài đã nghĩ, ba ngày mà Chúa tể Vampire yêu cầu là không có gì đáng lo, chỉ giống như càng kéo dài thời gian đau đớn của kẻ đó mà thôi. Thế nhưng lúc này, sau khi vừa chạm trán với Changmin, Hunter Vương mới hiểu ra thời hạn ba ngày là quá nhiều. Ai biết được trong ba ngày ấy thằng nhóc Changmin còn đến tìm Kibum bao nhiêu lần, và ai biết được rằng linh hồn Kibum trong cơ thể này sẽ trỗi dậy bao nhiêu lần nữa?

Trước ngực vẫn còn hơi đau, như để chứng minh cho Hunter Vương thấy, nếu còn tiếp tục kéo dài thời gian thì hậu quả ngài nhận được sẽ ngày càng nghiêm trọng. Thậm chí nghiêm trọng đến mức Kibum thật thức dậy và đẩy linh hồn của ngài ra khỏi cơ thể này. Điều đó không thể xảy ra được…

Hay ít nhất là, trước khi Chúa tể Vampire bị thiêu chết, nó không thể xảy ra…

~oOo~

Jaejoong sốt ruột đi qua đi lại bên trong căn phòng, sau cùng lại cảm thấy hơi choáng váng mà nằm vật xuống giường, thở dài một hơi miên man suy nghĩ.

Yunho chỉ có thể giúp cậu không phải tiếp tục ở trong ngục tối nữa, chứ để cậu tự do như trước thì không thể. Vậy nên giờ Jaejoong mới phải buồn chán ngồi trong căn phòng cửa khoá chặt như này. Dù hắn đã nói sẽ không rời khỏi cậu, nhưng mà vì thời gian để tìm ra sự thật không nhiều trong khi mọi chuyện vẫn rất mờ mịt, nên hắn buộc phải để Jaejoong bị nhốt một mình ở đây. Ba ngày àh?! Liệu có tìm được Hunter Vương thật sự trong ba ngày không đây?!…

_ Haishhh…

Lại lần nữa chán nản thở dài, Jaejoong buồn bã vươn tay lên cái tủ đầu giường lấy một quả táo xuống gặm. Cái này có lẽ là Hankyung chuẩn bị cho cậu, chứ hắn chưa đạt đến mức chu đáo với tâm lý đến vậy. Thế mới nói, cho dù trong toà lâu đài này ai cũng khiếp sợ tránh né khi biết cậu là Hunter Vương, nhưng sự quan tâm và lo lắng bao lâu nay đâu thể dễ dàng biến mất như vậy. Tỉ như việc họ chưa bao giờ làm Jaejoong đau, chưa bao giờ để cậu đói hay khát, thậm chí thức ăn bổ dưỡng vẫn được mang đến đều đều. Jaejoong tự dưng lại lạc quan nghĩ, như này cũng chẳng khác gì đang nằm một chỗ dưỡng thai cả. Nếu như ba ngày tới không bị đem lên dàn nướng chín, thì đây chính xác là một kiểu dưỡng thai!!!

Rột rột rột…

Cái miệng không ngừng chuyển động trái phải, dập lên dập xuống, năng suất rất hiệu quả mà đem cả đĩa táo trên đầu giường giải quyết hết. Ngay khi Jaejoong đang thoả mãn bò xuống giường đi lấy tăm xỉa răng thì bỗng dưng “phụt” một phát, căn phòng tối om.

_ A… gì vậy…

Bầu không khí đáng sợ chợt ập đến bao phủ khắp nơi khiến Jaejoong rùng mình, cậu vội vàng nhảy lên giường, túm chăn quấn quanh người.

_ Ai… ai tắt đèn thế… Yunho, anh đến hả?!

Không một âm thanh đáp lại, cả căn phòng chìm vào sự yên lặng đáng sợ.

Cạch!!!

Cánh cửa đột nhiên bật mở, Jaejoong giật mình chui hẳn vào trong chăn nhắm tịt mắt lại. Thế nhưng bầu không khí vẫn im lìm một cách kỳ quái, và cũng chẳng xảy ra chuyện gì thêm nữa. Cậu thò mặt ra khỏi chăn, cẩn thận đưa mắt nhìn khắp phòng. Chẳng có gì cả, vì vốn dĩ tối đến mức chẳng nhìn thấy được gì!!!

Jaejoong hít một hơi lấy dũng khí bước xuống giường, nếu chỉ nằm im vậy chờ diễn biến tiếp theo chắc cậu sẽ đau tim mà chết mất. Tốt nhất là không nên để bị động, cậu cần tìm hiểu xem có cái gì đang diễn ra với căn phòng của mình.

_ Có ai không?!

Vampire đứng canh trước phòng đâu mất rồi?! Jaejoong giơ hai tay lên phía trước quơ quào, không có ai cả. Mà sao không chỉ phòng cậu, cả những phòng khác cũng tối om om vậy? Mất điện toàn lâu đài hả? Nhưng trong lâu đài còn có rất nhiều chỗ thắp lửa cơ mà? Sao cũng tắt hết cả vậy??

U… u…

_ AI?!!!

Cảm giác có thứ gì đó vừa lướt qua mình, Jaejoong vội kêu lên một tiếng rồi đem cả người nép chặt vào tường. Yunho… Yunho… Yunho… trong miệng không ngừng lẩm nhẩm tên hắn. Nếu đổi lại là hắn, chắc chắn hắn sẽ không bao giờ đứng tại chỗ chết nhát thế này đâu, hắn rất mạnh mẽ, rất dũng cảm, rất ra dáng đàn ông… Nghĩ vậy cậu như được tiếp thêm sức mạnh, quyết tâm dằn lòng đi tiếp. Rốt cuộc là ai đang trêu đùa cậu? Trong tình trạng hiện nay, người của toà lâu đài này sẽ chẳng ai có tâm tư mà bày mấy trò này cả. Vậy tức là đây không phải một trò đùa! Tắt điện, mở cửa, dụ cậu ra khỏi phòng và lần mò trong đêm tối thế này, đều là cố ý… Nhưng mà vì mục đích gì chứ?

Vì mục đích gì?

Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn mãi trong đầu Jaejoong, cho đến khi dãy hành lang nơi cậu đang đứng phụt lên lửa sáng.

Jaejoong chết sững nhìn người đang nằm rạp phía trước mặt mình, bên cạnh người đó còn có thanh gươm bạc vấy máu đỏ.

_ KIBUM!!! – Heechul thất thanh kêu lên, vội vã nhào về phía Kibum, khuôn mặt không giấu nổi vẻ kinh hoàng.

_ Cậu ấy… – Kibum khó nhọc nói từng từ, đôi môi nhợt nhạt không ngừng run lên – Cậu ấy… muốn bỏ trốn…

Trong phút chốc Jaejoong như hiểu ra tất cả…

Cậu không phải Hunter Vương!

Hunter Vương không phải cậu, mà là kẻ đã hai lần giăng bẫy cậu, khiến cho mọi người tin vào những gì kẻ đó sắp đặt.

_ Chúa tể, Huyết Vương, bốn Vampire canh cửa đều bị hạ bởi gươm bạc rồi!!!

Một Vampire từ đâu chạy tới kích động hét lên thông báo. Vết chém từ gươm bạc rất đặc biệt, từ nơi bị chém, cơ thể Vampire sẽ dần rữa ra, lan khắp toàn thân, rồi chầm chậm tan biến…

Hắn từ từ bước đến gần cậu, không giống như những Vampire khác đang rất nổi giận cùng hoang mang, hắn vẫn thật bình tĩnh.

_ Yunho… – Jaejoong đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Tất nhiên không phải vì sợ, cậu đã biết mình không phải Hunter Vương, vậy thì còn gì đáng sợ hãi nữa. Nhìn sâu vào mắt hắn, không phải để giải thích, chỉ muốn hỏi một câu – Anh có tin em không?

_ Tin…! – Hắn nắm lấy bàn tay Jaejoong, đưa lên miệng và đặt một nụ hôn vào đó. Hắn tin, bàn tay này chưa từng đụng vào gươm bạc.

_ Vậy thì tốt rồi.

Jaejoong mỉm cười nhìn hắn. Không cần để ý tới những ánh mắt căm tức mà Vampire đang dành cho mình, không cần để ý đến nét mặt điên cuồng của Heechul, chỉ cần một từ “tin” từ hắn…

_ LẬP TỨC CHUẨN BỊ DÀN HOẢ THIÊU!!!

Huyết Vương phẫn nộ, thật đáng sợ!

~oOo~

Thật may vì cơ thể Kibum có một nửa là người, vậy nên cho dù có bị gươm bạc đâm phải cũng không đến mức thê thảm hơn những Vampire khác. Hơn nữa vết chém kia không quá nghiêm trọng, chỉ mới sượt qua bụng một chút. Đấy là những gì người ngoài nghĩ.

Còn với Kibum, dù chẳng có nửa dòng máu con người cậu ta cũng chẳng hề hấn gì khi bị gươm bạc đâm phải. Hơn nữa vết chém kia sao có thể nghiêm trọng được, khi nó là tự cậu ta gây ra cho mình. Đấy chỉ là cách để đá phăng cái thời hạn ba ngày kia đi thôi. Tên Huyết Vương tuy rằng nhiều lúc rất đáng ghét, nhưng bản chất vẫn là một vị Vương vô cùng yêu thuộc hạ. Biết tin Vampire bị Jaejoong cầm gươm bạc đâm chém lung tung thế làm sao không nổi giận cho được?! Chỉ tiếc rằng tên Chúa tể ấy, phản ứng của hắn thật sự làm người khác khó hiểu. Không lẽ vì quá yêu nên đã trở nên mù quáng rồi, đến một chút tức giận cũng chẳng thấy, còn ngu xuẩn mỉm cười với con người đó nữa.

_ Kibum, cậu đừng cử động nữa, sẽ rất khó bôi thuốc… – Hankyung khó hiểu nhìn vẻ mặt đăm đăm của Kibum, nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở.

_ Ừmh.

Thực ra chẳng cần phải bôi thuốc cũng sẽ tự khỏi được, thậm chí nếu cần Kibum có thể làm cho vết thương này lành lại ngay tức khắc. Tuy nhiên làm vậy sẽ khiến kẻ khác nghi ngờ, bởi vậy vẫn phải bày ra bộ dáng đau đớn khổ sở một chút.

Hankyung vừa loay hoay với hộp đựng thuốc vừa không ngừng thở dài. Không ngờ mọi việc lại tiến triển đến mức này rồi, bây giờ chắc dàn thiêu cũng được chuẩn bị gần xong. Hẳn là Heechul đang rất tức giận, nhiều Vampire như vậy chết bởi gươm bạc, mà lại ngay trong lâu đài…

Lúc toà lâu đài đột ngột bị bóng tối bao trùm, anh đã cảm thấy có chuyện không ổn rồi. Heechul và Chúa tể thấy sự việc kỳ quái bỗng dưng phát sinh thì vội vã đi tìm hiểu nguyên nhân. Ai dè lúc Heechul vung tay đem ánh sáng trở lại đã thấy Kibum đang nằm quằn quại dưới đất, còn Jaejoong thì đứng sững ngay gần đó. Mà thanh gươm bạc, không hiểu sao đã được canh phòng cẩn thận vậy rồi mà vẫn thoát ra ngoài.

Dạo này trong lâu đài xảy ra nhiều chuyện không hay quá, Hankyung nén một tiếng thở dài, sau đó cúi người đến gần Kibum, giơ tay tiếp tục bôi thuốc.

_ …

Bàn tay bỗng dừng lại, đôi mày nhíu thật sâu.

_ Sao vậy? – Kibum thấy Hankyung dừng lại thì ngạc nhiên hỏi.

_ Kibum… cậu nặng mùi quá…

Nặng mùi sao? Kibum quay trái quay phải ngửi ngửi cơ thể mình, gương mặt hơi đanh lại.

_ Mùi gì?

Hankyung không trả lời, chỉ im lặng suy nghĩ, rồi đột nhiên đứng bật dậy lao ra ngoài cửa.

RẦM! Cơ thể Hankyung bị quăng mạnh lên trên cánh cửa, bàn tay cứng rắn của Hunter Vương vươn ra, siết chặt lấy cổ anh.

_ Đúng là hơi nặng mùi thật, nhưng ngươi cũng không cần phải chạy trốn như thế chứ?! – Có lẽ vết thương mà gươm bạc gây nên đã làm ảnh hưởng đến dòng máu Vampire trong người, khiến nó tạm thời yếu đi, để sức mạnh Hunter lấn áp.

_ Ngư…ơi… ngươi… ch…ính… là Hunter Vươ…ng…

Hankyung vừa vùng vẫy khỏi gọng kìm đáng sợ kia vừa cố gằn ra từng tiếng. Cái mùi không dễ chịu chút nào ấy, cái mùi bấy lâu nay chỉ phảng phất trong không khí, thật chẳng ngờ được lại phát ra từ cơ thể này. Kibum… vậy là không phải Jaejoong… mà là Kibum…

_ Đúng vậy… – Đôi mắt độc ác trầm xuống, bàn tay lại dùng thêm lực, từ từ nhấc bổng cả người Hankyung lên – Thế thì sao?!

_ Ng… ư… ơ… i…

Phần cổ bị siết chặt đến không thể thở nổi, Hankyung cho dù đã giãy dụa thật mạnh nhưng vẫn không thể thoát ra được. Trong đầu chỉ kịp hiện lên hình ảnh của người mà anh yêu thương nhất, sau đó thì dần dần nhoè đi, rồi trắng xoá…

Phịch!

Cơ thể mềm oặt đổ ập xuống sàn nhà lạnh lẽo, Kibum cũng cùng lúc loạng choạng không thể đứng vững. Trái tim nhói lên thít chặt một cái, hẳn là thằng nhóc kia đang đau lòng lắm.

Chịu thôi, ai bảo tên Hankyung này lại lắm chuyện như vậy…

Kibum nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, hiện giờ tất cả mọi người đều tập trung hết tại khu nghĩa trang bên ngoài lâu đài, vậy nên chắc phải một thời gian nữa mới có người phát hiện ra cái xác bên trong. Mà “một thời gian nữa” đó, hẳn là đã đủ để kết thúc cuộc chiến này rồi.

~oOo~

_ Chuyện gì vậy? Đi đâu hết rồi?? – Junsu vừa khó hiểu ngó nghiêng khắp toà lâu đài vừa không ngừng thắc mắc.

_ Có lẽ… có lẽ Vampire đi chơi hết rồi… vậy… ngươi mau thả ta về…

_ IM!!!

Một cái trừng mắt cùng tiếng quát to của Junsu khiến Hongki lập tức im bặt, ngoan ngoãn cúi đầu đi theo Vampire Vương đáng sợ ấy. Vốn dĩ tính Junsu đã chẳng dễ chịu gì, vậy mà còn gặp phải tên nhóc phù thuỷ rắc rối này. Nó đã nói đi nói lại rằng chỉ bắt thằng nhóc đến lâu đài Vampire để nhận mặt một người thôi. Thế mà thằng nhóc không biết tốt xấu ban đầu gật gù hiểu hiểu, sau đó thừa lúc nó không chú ý thì lẻn trốn mất. Tất nhiên là bị Junsu bắt lại, cơ mà dường như khát khao chạy trốn của Hongki quá mãnh liệt, nên mặc dù lúc Junsu tức giận nhe nanh dữ tợn trước mặt cậu ta, Hongki đã rất ăn năn hối lỗi, vậy mà chỉ cần có cơ hội, cậu ta sẽ lập tức chạy ngay!!!

Nghĩ đến đấy lại thấy nóng đầu, nếu không phải tên phù thuỷ này cứ năm lần bảy lượt bỏ chạy thì hai người đã đến lâu đài sớm hơn rất nhiều rồi. Và như vậy thì ngày được gặp lại tên nham nhở kia cũng mau đến. Đúng đấy! Junsu thừa nhận, nguyên nhân khiến nó sốt sắng kéo Hongki về lâu đài không chỉ vì muốn mau chóng vạch mặt Hunter Vương, mà còn để nhanh nhanh gặp lại Park Yoochun. Junsu thích gã, và nó cũng chỉ mới nhận ra điều đó thôi, vậy mà đã phải vướng vào chuyện này.

Junsu không thể làm lơ khi gặp một manh mối rất quan trọng về Hunter Vương như thế này được, nhưng cũng chẳng muốn rời xa Yoochun chút nào. Nó biết, trong mối quan hệ của mình với Yoochun luôn có một chữ “hối hận” đằng đẵng bám theo, chỉ cần một trong hai người quay đầu lại, e rằng sẽ không thể tiếp tục ở bên nhau nữa. Bởi vì nó là Vampire, còn Yoochun là Hunter. Gã không chịu nổi mỗi khi nó hút máu người, nó cũng vô cùng khó chịu khi gã luôn nâng niu khẩu súng bạc của mình. Giờ bên Yoochun chỉ còn mỗi Donghae, và gã cũng không tiếp tục liên lạc với những Hunter nơi khác. Junsu thì đã quyết định không ở trong lâu đài nữa mà đi theo Yoochun. Cả hai đều từ bỏ thân phận của mình để đến với nhau, việc ấy chẳng dễ dàng gì, vậy nên Junsu mới lo sợ, nhỡ có một ngày Yoochun nghĩ lại, hay chính nó sẽ nghĩ lại…

Nó chưa bao giờ yêu, nên không biết được rằng liệu tình cảm của mình và Yoochun có thể sâu đậm giống như của Yunho hyung và búp bê của hyung ấy không? Bởi thế Junsu cần thật nhiều thật nhiều thời gian ở bên Yoochun để xác định, phải rời xa nhau như này Junsu rất sợ. Sợ rằng khi trở về sẽ không tìm thấy Yoochun, sợ rằng gã sẽ nghĩ lại và chọn cùng đồng đội sống dưới thân phận Hunter, chứ không phải cùng sống với nó như một người đàn ông bình thường.

Rắc rối và dài dòng quá!!! Nhưng mà mấy ngày nay nó chỉ có thể nghĩ đi nghĩ lại những chuyện này thôi!!! Tên Yoochun chết tiệt, không biết đã bỏ bùa mê gì khiến đầu óc nó trở nên lũ lẫn như vậy. Chẳng nhẽ khi yêu ai cũng phải đau đầu thế sao? Dù gì cũng không thể thoát ra, hiện giờ Junsu chỉ còn biết tự nhủ, lát nữa gặp Kibum nhất định sẽ khuyên thằng bé đừng có dại mà đâm đầu vào yêu đương mới được!

_ Ê, ngươi nhớ chồng hả? – Hongki đi cạnh thấy khuôn mặt Junsu biến đổi sắc thái liên tục, không khỏi thắc mắc hỏi bậy một câu.

_ Tên oắt này, ngươi muốn chết lắm phải không??? – Junsu mặt đỏ tưng bừng giơ nanh vuốt tấn công Hongki.

_ Á Á, ta đâu nói sai…

_ Jun…su… – Tiếng thều thào yếu ớt từ phía sau vang lên khiến cả Junsu lẫn Hongki đang ồn ào phải giật mình quay đầu nhìn.

_ Ngươi?!!! Hankyung?? – Junsu vội buông Hongki ra mà lao về phía anh, kịp thời đỡ lấy cơ thể đang sụp xuống của anh, ánh mắt lại vô tình lướt lên trên cổ Hankyung – Cái gì thế này?

Vết thâm chói mắt in rõ hình những ngón tay trên cổ Hankyung khiến Junsu phẫn nộ quát lên. Đây là ai chứ? Búp bê của Heechul hyung mà cũng dám động vào hả?

_ Hankyung, có kẻ muốn giết ngươi sao?

Sắc mặt nhợt nhạt và cơ thể mềm nhũn của anh có thể khiến Junsu dễ dàng hiểu ra, nếu không phải năm đó người này có uống máu Heechul, e rằng hiện giờ đã chết vì bị siết cổ rồi.

Kẻ uống máu của Heechul chỉ có thể bị chết bởi hai cách, là chặt đầu và hoả thiêu. Có lẽ tên muốn giết Hankyung không biết điều này nên mới dùng cách siết cổ để hại anh.

_ Mau… mau đến khu nghĩa trang… – Hankyung không trả lời câu hỏi của Junsu, ngược lại chỉ khó nhọc nói một câu.

_ Đến đấy làm gì? – Khu đất ấy Vampire chỉ dùng khi có một sự kiện lớn gì đó thôi. Mà theo Junsu biết thì thời điểm này lâu đài làm gì có hoạt động ngoài trời đặc sắc nào đâu?!

_ Hunter Vương… đã thực sự xuất hiện rồi…

 

70 responses to “[Bube] Chap 44

  1. ss ah,sao ss chưa cho ra chap mới…em biết là ss phải đầu tư đầu óc nhiều nhưng cư như thế này chắc em chết mất thôi ss ơi
    ss mau mau ra chap mới đi nha
    em yêu ss lắm
    ss fighting!!!!!!!!!
    DBSK fighting!!!!!!!!
    YunJae fighting!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

  2. fic hay lắm ss ơi

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s