[SV] Chương II – Phần 16 + 17

PHẦN 16

“Ngươi không đồng ý sao? Vậy thì thôi”. Tại Trung bất đắc dĩ thở dài, cố tình bày ra bộ mặt miễn cưỡng “Ngươi không cho ta chơi, ta đành phải mượn Tú Tú của ngươi hai ngày chơi tạm vậy”.

Tuyết hồ trừng lớn đôi mắt kịch liệt phản đối, Tại Trung lại lập tức tự suy diễn. “Ngươi đã đồng ý? Vậy chúng ta đây bắt đầu thôi”. Dứt lời, liền tách cái miệng đang giãy dụa của tuyết hồ ra, đem chân khí truyền vào. (*o*)

Hữu Thiên bị thương không bao lâu, hiện giờ lại dùng máu và công lực ngàn năm truyền sang cho Tuấn Tú, thế nên một cái mạng nhỏ cũng mất đến phân nửa, Tại Trung mặc dù có thể bảo vệ mạng sống giúp hắn, nhưng lại không cách nào làm cho Hữu Thiên khôi phục hình người. Đem Tuấn Tú an bài xong xuôi, Tại Trung ôm tuyết hồ đến ngự hoa viên, để cho hắn hấp thụ tinh hoa của ánh trăng.

Bên ngoài trăng tròn treo cao, ánh bạc rải rác khắp mặt đất, gió đêm hiu hiu thổi, trong không khí thoang thoảng hương hoa, ngọt ngào thấm vào ruột gan. Ban đêm chính là như vậy, yên lặng mà tuyệt đẹp, Tại Trung lững thững đi đến, trong tay ôm chặt tuyết hồ xinh đẹp.

Sa y màu trắng tung bay trong gió, thanh lệ thoát tục, bộ dáng ôn hoà mềm nhẹ càng làm Tại Trung có vẻ phiêu diêu xuất trần, tựa như tiên nhân trong cõi mộng.

“Xuy, bộ dáng này mà cũng có thể mê hoặc Trịnh Duẫn Hạo”. Một tiếng cười khẽ vang lên, lộ rõ vẻ khinh thường. “Hừ, thật làm cho người ta quá thất vọng đi”.

Một người một hồ theo tiếng nói đó nhìn lại, dưới ánh trăng bạc nổi bật lên một thân ảnh y phục đỏ tươi, tuỳ ý ở trên mặt đất nằm xuống, yêu mị lại cao quý, phong thái ung dung nhàn hạ thưởng thức ngàn hoa trong vườn. Trong tay kẻ đó lúc này là loài hoa mẫu đơn diễm lệ kiêu sa bậc nhất, tiếc rằng ở trước mặt kẻ đó vẫn phải xấu hổ vài phần. (==”)

“Ngươi là ai?” Hắn thật đẹp, rất đẹp, người như vậy đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, khiến cho người ta buộc phải cảnh giác.

“Ta là Triệt, Duẫn Hạo không nói cho ngươi sao?” Hắn mị nhãn như hoa, đôi môi nở rộ, dày mà mê người.

“Nói cho ta biết cái gì?”

“Xem ra, ngươi đúng là hoàn toàn không biết”. Triệt che miệng cười, miễn cưỡng đứng dậy, chậm rãi đi đến.

Tuyết hồ kêu ô một tiếng, từ trong tay Tại Trung nhảy phắt xuống chạy mất.

“Hữu Thiên!” Tại Trung không kịp phản ứng, liền để Hữu Thiên vuột mất. Hữu Thiên giờ phút này thân thể còn quá kém, không thể để hắn đi một mình được. “Trở về”.

Tuyết hồ lại không hề quay đầu, ở trong bụi hoa khẩn trương lủi nhanh, một hồi đã không thấy bóng dáng.

“Hắn thật ra là một hồ ly thông minh”. Triệt nhìn theo hướng tuyết hồ vừa biến mất, khích lệ nói. Sau đó đến bên Tại Trung đi một vòng xem xét, nhìn từ trên xuống dưới, còn ở bên hông Tại Trung nhéo một cái. “Dáng người cũng không tệ lắm, chính là khuôn mặt hơi kém một chút”.

“Ngươi!” Tại Trung tức giận, đang muốn trả lời lại một cách mỉa mai, cơ mà xem dung mạo tuyệt sắc của kẻ đó, rất không muốn nói ra những lời trái lương tâm mình. “Ngươi vừa rồi nói vậy là có ý tứ gì?”

“Nguyên lai không chỉ bộ dạng không tốt, đầu óc cũng không dùng được a”. Triệt lắc đầu ca thán.

Tại Trung đầu lập tức bốc khói, nhắm nghiền mắt, hít dài một hơi, không được, ngày hôm qua mới đáp ứng Duẫn Hạo không thể nhất thời xúc động mà gây loạn. Nhẫn nhịn, đưa tay đẩy hắn ra. “Ta không muốn cùng ngươi so đo, tránh ra”.

Triệt vừa lách người vừa cười khẽ, điệu cười lộ ra giọng điệu mỉa mai vô  cùng. “Như thế nào, mới vài ngày như vậy, đã bị người ta thuần phục?”

“Ngươi nói cái gì?” Lửa giận lại bốc lên ngùn ngụt.

“Ngươi không phải là tiểu yêu tinh ở trên núi sao? Nhanh như vậy đã mất hết toàn bộ dã tính rồi? Duẫn Hạo mắt có hơi kém, tuy nhiên thủ đoạn thuần yêu quả là càng ngày càng lên tay”.

Lại lần nữa bị khiêu khích, tiểu yêu tinh tính tình vốn nóng nảy sao có thể chịu được, mà dù có cố cũng không thể nhịn được nữa, lập tức một chưởng vung lên. Hôm nay tiểu yêu tinh cùng ngày xưa không thể so sánh nổi, y xuất chiêu không biết nặng nhẹ, một chưởng đánh lên, gió lốc gào thét, thế nhanh như chớp. Vậy mà lại bị Triệt thoải mái hoá giải, thậm chí còn rất thanh thản tiếp tục đùa cợt ,“Chậc chậc, tính tình không ổn, thân thủ kém tắm, nóng giận khiến mặt càng trở nên khó coi”.

Tại Trung tức đến run người, không quan tâm, dồn toàn bộ công lực đánh về phía kẻ đáng ghét kia, tặng cho hắn một đòn thật đẹp mắt. Tuy nhiên đánh ra chính mình thì thở hồng hộc, mà hắn lại vẫn bình thản ung dung, không nhanh không chậm, thân ảnh nhẹ nhàng né tránh, vạt áo phất lên bay bay, tư thế tuyệt đẹp như đang múa.

Trên nóc điện, một người một hồ ly ngồi chồm hổm bên nhau, giống như bằng hữu tốt mà cùng chia sẻ cái bánh tô phù dung. Người nọ một bên nhai nhồm nhoàm một bên hỏi: “ Ê, hồ ly, ngươi không xuống dưới đó hỗ trợ sao?” Hất đầu về phía đó nói.

Tuyết hồ một bên mãnh liệt cắn miếng bánh thơm ngào ngạt, một bên phe phẩy đầu.

“Đó không phải Tại Trung ca của ngươi sao? Nhìn y bị trêu đùa, ngươi mặc kệ?”

Tuyết hồ miệng ô ô .

Rất nhanh đưa tay vỗ vỗ lưng tuyết hồ, thẳng đến khi hắn thở ra phù một hơi, “Tốt lắm, ngươi nói đi.” (nếu mình không nhầm thì chỗ này em nó bị nghẹn =”=)

“Hai yêu tinh kia đều có người quản, không tới phiên chúng ta nhúng tay, hơn nữa ta có muốn cũng không cản nổi.” Tuyết hồ nghèn nghẹn, cố nuốt xuống miếng bánh, con ngươi đen nhánh hiện lên vài tia bỡn cợt. “Y không phải đã cường hôn ngươi sao, ngươi còn quan tâm y?”

“Hừ, ta chỉ muốn xem kịch vui thôi”.

“Ai, hoá ra ngươi chỉ làm được có thế? Khó trách lại dễ dàng bị con người làm tổn thương đến vậy, ngươi thật đúng là làm cho yêu tinh chúng ta mất mặt a.” Hi Triệt vừa lướt người tránh đòn vừa cười nhạo Tại Trung một phen, ở bên tiểu yêu tinh trêu ngươi xoay tròn.

Tại Trung mặt đỏ bừng, quần áo cùng tóc tai đều bị Hi Triệt cố ý làm rối tung lên, cuống quít đánh vào móng vuốt bại hoại đang sờ quanh thắt lưng mình, gầm nhẹ :“Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?”.

“Không thế nào cả, chỉ là nhìn ngươi không vừa mắt”. Nhìn tiểu yêu tinh chật vật như vậy, Hi Triệt ngắt một bông hoa đưa lên mũi ngửi, vẻ mặt say mê. “A…… Hoa này không tồi”.

“Ngươi chết chắc rồi!” Tại Trung bị hắn chọc đến giận sôi người, nhún một cái liền nhảy ra khỏi vòng tròn. Đôi mắt nhắm lại, không gian khinh động, mái tóc dài cùng ống tay áo theo gió uốn lượn, gương mặt đẹp tuyệt mỹ phát ra tia băng giá đến cực điểm. Đến khi mắt mở ra, hai con ngươi đã trở nên u tối tinh khiết như đêm đen, còn loé ra quang mang yêu dị, cất dấu cực độ nguy hiểm.

“Yêu, muốn cùng ta đấu pháp. Ha hả, có điểm ý tứ”. Hi Triệt vứt bông hoa trên tay xuống, quay đầu hô. “Đến đây đi!”

Dứt lời, cả cơ thể đã nhẹ nhàng phi thân lên nóc nhà, Tại Trung lập tức theo sát.

“Đuổi theo đuổi theo”. Xương Mân một tay cầm bánh một tay túm lấy tuyết hồ, cũng nhảy theo hai người kia.

“Xương Mân, ngươi không thể ôn nhu hơn sao?” Tuyết hồ vươn móng vuốt nắm chặt quần áo hắn, bị tiểu tử này thô lỗ túm cổ rồi lôi đi thế, vừa nguy hiểm lại không thoải mái, Hữu Thiên xoay xoay cổ lầm bầm. “Ân, vẫn là Tại Trung ca tốt hơn”.

Hi Triệt đứng một bên nóc đại điện, tiếp tục cười xán lạn. “Nơi này đủ rộng rãi, liền đấu tại đây đi. Hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng”.

“Ngươi chịu chết đi.” Tại Trung phi thân đánh về phía Hi Triệt.

“A, để xem ngươi có bản lĩnh không đã”. Hi Triệt cười khẽ, nhanh chóng sáp lại cùng đấu.

Hai người càng đấu càng kịch liệt, nguyên bản trăng sáng treo cao, bầu trời đêm điểm xuyết ngàn sao sáng lung linh đến vậy lại dần bị mây đen che khuất, không gian một mảnh hắc ám, gió đêm mềm nhẹ cũng đã thay đổi, vù vù thổi mạnh.

“Miêu yêu kia tâm bất lương, hắn cố ý chọc thối xà yêu tức giận, nhất định là có âm mưu xấu xa nào đó”. Xương Mân ngồi xổm gần đấy xem trộm mà hưng trí bừng bừng, hai tay vỗ đen đét hận không thể chính mình tham gia vào cuộc chiến. “Nhìn thấy không, chỗ kia chỗ kia, nếu hắn đánh vào đó, thối xà yêu liền thảm. Còn có……”.

“Âm mưu xấu xa?” Tuyết hồ chớp chớp mắt. “Hắn không phải là oán Trịnh Vương Duẫn Hạo vì Tại Trung ca mà quấy rầy hắn cùng Hàn Canh vui vẻ bên nhau, sau đó tìm Tại Trung ca trút giận sao? Có thể là cái gì âm mưu chứ?!”

“Chờ xem đi, cái hay vẫn còn nhiều” Xương Mân sờ sờ cằm, cười đến thập phần hứng thú. “A, tránh mau!”

Mới vừa mang theo tuyết hồ nhảy qua một bên, phía sau nóc nhà đã vang lên một tiếng nổ mạnh, tiểu yêu tinh bị đánh ngã rơi xuống, va đập tạo nên những tiếng động hỗn loạn, ngói dưới chân vỡ vụn, bụi bắn mờ mịt bốn phía, căn phòng bên dưới gần như sập đến nơi.

Tại Trung tu hành không đủ, lại bị Hi Triệt dùng pháp lực liên tiếp công kích mạnh mẽ, dần dần, tiểu yêu tinh không làm chủ được sức mạnh trong cơ thể, yêu tính nguyên thuỷ bị khống chế bấy lâu nay đã bắt đầu rục rịch thức dậy, trong mắt lóe lên dã tính độc ác, ra tay càng ngày càng ngoan độc.

“Oa!” Tuyết hồ kinh hồn kêu lên. “Xong rồi xong rồi, Tại Trung phẫn nộ, Trịnh Duẫn Hạo như thế nào còn chưa thấy tới? Có cần ta đi kêu hay không?”

“Trở về đi”. Xương Mân ôm tuyết hồ quay về. “Xem, kia không phải đã đến rồi sao?”.

Hàn Canh bị cấp triệu trở về, suốt đêm tiến cung, Duẫn Hạo cùng hắn ở trong thư phòng thương thảo chuyện quan trọng, đang lúc gay cấn, đột nhiên lại nghe bên ngoài vang lên một tiếng động đinh tai, trong cung người người sợ hãi chạy loạn khắp nơi, hai người vội vàng chạy ra xem xét.

“Trời ạ, yêu tinh kia”. Duẫn Hạo vội chạy đến.

“Hắn lại nữa…” Hàn Canh không nén nổi một hơi thở dài, cũng chạy nhanh đến.

“Tại Trung”. Duẫn Hạo tức giận hướng về phía tiểu yêu tinh quát to.

“Duẫn Hạo”. Hi Triệt từ xa đã nhìn thấy Duẫn Hạo, liền không thèm để ý tới tiểu yêu tinh phía sau nữa, nhảy vào trong lòng Duẫn Hạo.

“Hi Triệt ca.” Duẫn Hạo đỡ lấy thân mình Hi Triệt, toàn thân kín đáo né tránh thế tấn công sắc bén của hắn. “Là ta không đúng, vi phạm lời hứa, nhưng ngươi cần gì phải đến gây phiền toái cho y?”

“Không phải vì y, ngươi sẽ phá hư chuyện của ta sao?” Hi Triệt ôm chặt Duẫn Hạo nghiến răng nói.

Tại Trung lúc này đã khống chế không nổi nữa, toàn thân chân khí vờn quanh, y phục bay phất phới, tóc đen thật dài xoã tung trong gió, hằm hằm sát khí lao ra đánh về phía hai người đang ôm nhau kia.

“Tiểu yêu tinh của ngươi thật hung dữ!” Hi Triệt đáng yêu nhăn mặt nhăn mũi, nén giận.

“Nhưng mà lại quá đẹp!” Duẫn Hạo ôm lấy Hi Triệt nhảy lên né tránh đòn tấn công của Tại Trung, mắt nhìn chằm chằm vào y, một chút cũng không bỏ sót.

Thần thái yêu dị trong mắt linh động đáng yêu, gương mặt xinh đẹp vì lửa giận mà càng thêm dị thường kiều diễm, toàn thân tản ra hơi thở nguy hiểm, tràn ngập lực hấp dẫn trí mạng, đẹp đến hoa mắt, đẹp đến kinh tâm, đẹp đến khiến cho người ta khó có thể dời mắt.

Hi Triệt liếc mắt một cái, miễn cưỡng thừa nhận. “Cũng không đến nỗi nào đi”.

Hàn Canh theo sau Duẫn Hạo chạy đến, thấy trong mắt Tại Trung tràn ngập quang mang màu đỏ liền lập tức rút ra bội kiếm chĩa vào y. “Duẫn Hạo, ngươi mau tránh ra, y yêu tính quá lớn, khống chế không được”.

“Hàn Canh ca, không thể!” Duẫn Hạo đẩy Hi Triệt ra, ngăn Hàn Canh lại. “Ngàn vạn lần đừng làm y bị thương”.

“Y hiện tại rất nguy hiểm, sẽ làm hại đến người thường, ngươi mau tránh ra”. Hàn Canh lướt qua Duẫn Hạo, tiến đến gần Tại Trung.

“Không được”. Duẫn Hạo lại ngăn cản chiêu thức của hắn, từ trước đến nay Hàn Canh đối với yêu tinh phát cuồng hoàn toàn không có việc nương tay. “Không thể làm tổn thương y, để y cho ta”.

“Y có ngàn năm đạo hạnh, ngươi không phải đối thủ của y”. Hàn Canh muốn gạt Duẫn Hạo ra.

“Không có việc gì”.

————————————–

Này là bánh tô phù dung bạn Mân vs bạn Thiên chia nhau ăn ^^ chả biết có đúng không, bác Gồ bảo thế :”>

PHẦN 17

Hai người kẻ phải thu yêu kẻ muốn ngăn cản, đảo mắt đã xuất – huỷ đến hơn mười chiêu.

Hi Triệt thấy người đó đã đến, xoay người nghênh hướng Tại Trung, một chưởng xuất ra. “Con rắn nhỏ, chúng ta chính thức quyết đấu đi!”

Hi Triệt có miêu lực ngàn năm tu hành, pháp lực cao cường, này một chưởng đánh ra có thể khai sơn nứt thạch. Tại Trung vận khí tung chưởng, cứng đối cứng sẵn sàng nghênh chiến.

Nơi hai yêu tinh giao chiến có quang mang chói mắt hiện lên, còn có tiếng sấm ầm ầm nổ mạnh, một đường xé rách sự yên lặng của bầu trời đêm. “Oanh” một tiếng, tại chỗ hai chưởng lực va vào nhau, quang mang đại thịnh, chói mắt mãnh liệt phát ra khiến cho mọi người không thể mở mắt. Xa xa phía chân trời rền rĩ nổ vang tiếng sấm sét, ù ù nổ, cuồn cuộn mà đến, chấn động thiên địa, đại điện dưới chân bọn họ chịu không nổi áp lực khủng khiếp này, lập tức ầm ầm đổ xuống.

Bốn phía cuồng phong đột nhiên nổi lên, từng tảng lớn mây đen như vẩy mực hỗn loạn từ phía chân trời quay cuồng tràn đến, thật nhanh đã bao trùm lên toàn bộ khoảng không bên trên hoàng cung.

Cái này không chỉ khiến cho mọi người trong cung sôi trào, toàn bộ kinh thành đều bị sự kiện kinh hoàng này làm bừng tỉnh.

Duẫn Hạo, Hàn Canh vội vàng dừng tay tách nhau ra, nghẹn họng trân trối nhìn hai yêu tinh giữa không trung đang liều mạng cắn xé lẫn nhau.

Hoàng cung huyên náo sùng sục, khắp nơi một mảnh bối rối, nơi nơi ánh lửa toát ra, bóng người trải dài khắp nơi. Cung nữ, người hầu từng tốp kinh hoảng chạy loạn, bọn thị vệ như lâm đại dịch, xếp trận sẵn sàng đón quân địch.

Xương Mân đã sớm mang theo tuyết hồ lủi thật xa, rất xa, ghé vào một gốc cây đại thụ dòm dòm. Thỉnh thoảng lại sợ hãi kêu lên :“Oa, thật là lợi hại thật là lợi hại.”.

“Hi Triệt ca cũng……” Duẫn Hạo tức khắc hoàn hồn, quyết đoán mở miệng. “Hàn Canh ca, ngươi lo của ngươi, ta lo của ta, mặc kệ thế nào cũng phải để bọn họ dừng lại”.

“Hảo”. Tình thế khẩn cấp, Hàn Canh cũng không muốn nói nhiều lời vô nghĩa. Hai người phi thân bay lên, tách ra ngăn chặn.

Duẫn Hạo vừa tới gần Tại Trung đã nhanh chóng vươn tay trái chế trụ đòn tấn công của y, tay phải thuần thục vòng qua thắt lưng y ôm vào lòng. “Tại Trung, là ta”.

Tại Trung mắt đỏ sậm, đầu óc hỗn độn, căn bản không nghe thấy lời nói của Duẫn Hạo, một chưởng đánh về phía ngực hắn. Duẫn Hạo dính đòn đau, thế nhưng vẫn đem cơ thể áp vào Tại Trung, dùng toàn lực đưa y cố định trong lồng ngực mình, hai người cứ thế dây dưa rồi cùng ngã lăn xuống đất. Tại Trung bị rơi vào cái ôm cường lực ấm áp, một lát sau đã thấy tim đập loạn nhịp, lập tức liều mạng vặn vẹo, có ý muốn thoát khỏi sự giam cầm của hắn, hai mắt hung hăng trừng Duẫn Hạo, khí thế giống như muốn cắn hắn vài phát.

“Tiểu yêu tinh, đừng giận đừng giận.” Duẫn Hạo một mặt hết sức ngăn chặn y, một mặt trấn an. “Là Duẫn Hạo đây, ngươi bình tĩnh chút”.

“Buông ra”. Tại Trung bị hắn vây khốn, lửa giận tăng vọt.

“Đừng nóng giận, đừng nóng giận”. Duẫn Hạo một tay ở bên hông Tại Trung sờ sờ, một tay đưa ra phía sau gáy y vuốt vuốt. “Tiểu yêu tinh của ta, ngoan ngoãn , ngoan ngoãn đừng nóng giận được không?” Ánh mắt thâm tình như biển sâu mạnh mẽ, ngữ điệu mang theo mị hoặc nhẹ nhàng dụ hống. Thanh âm mềm nhẹ, động tác cũng ôn nhu, hai tay ở trên người Tại Trung không ngừng vuốt ve, hơn nữa còn luôn chọn chỗ mẫn cảm để xuống tay.

Tại Trung bị hắn sờ một lúc liền mềm nhũn người, thở phì phò trừng mắt. “Ngươi buông ra”.

Duẫn Hạo xoay người đặt Tại Trung nằm hẳn dưới thân, hai tay chế trụ gương mặt đỏ ửng của y, đôi môi kiên định phát ra hai từ. “Không, thả”. Sau đó liền cúi đầu hút mạnh vào cánh môi đỏ mọng bên dưới, đầu lưỡi linh hoạt tiến vào trong miệng y, giảo hoạt đem cái lưỡi ngờ nghệch kéo sang miệng chính mình, quấn quanh ma sát, lại hút lại cắn không ngừng kích thích. Thẳng đến khi Tại Trung toàn thân xụi lơ mới hơi hơi buông ra, một tay luồn vào tóc y nhẹ nhàng vuốt ve, một tay vòng xuống thắt lưng qua lại xoa nắn. “Thả lỏng chút, thả lỏng chút, tiểu yêu tinh của ta”.

Tại Trung bị hắn hôn, đầu càng thêm hôn mê, mắt cũng phủ đầy sương mù, mơ mơ hồ hồ nhìn hắn. “Hạo?”

“Đúng”. Duẫn Hạo ở trên môi y thân thiết hôn hôn, ôn nhu mà gian tà khẽ cắn. “Là ta”.

“Hạo.” Tại Trung ủy khuất cực kỳ, tiến vào trong ngực Duẫn Hạo nức nở làm nũng.

Duẫn Hạo đau lòng vuốt tóc y, ở trên mặt tiểu yêu tinh liên tiếp hôn lên..“Ngoan, ngoan, đừng nóng giận, ta ở ngay đây”.

“Hi Triệt, ngươi đang làm cái gì? Mau dừng tay”. Hàn Canh cùng thời gian đó cũng đang ngăn Hi Triệt lại.

Hi Triệt hừ lạnh một tiếng, tận lực đánh về phía Hàn Canh.

“Ngươi rốt cuộc làm sao vậy?”.

“Không sao cả, ta đang rất tốt”.

“Triệt, đừng cáu kỉnh . Mau dừng tay đi”.

“Đừng gọi ta Triệt, ta với ngươi không thân thiết như vậy”. Hi Triệt dường như đối Hàn Canh trút giận, chưởng đánh ra càng lúc càng nhanh, lực đạo cũng không nhẹ.

Hàn Canh ngăn cản hắn, chỉ thủ chứ không tấn công.

“Ngươi không phải đạo sĩ có thiên phú bẩm sinh tài giỏi sao, hàng yêu trừ ma vốn là sở trường của ngươi. Hiện tại, có cái gì chiêu thức liền xuất hết ra đi”. Hi Triệt nhẫn nại đã lâu lắm rồi, giờ phút này, đối diện trước hắn chính là hận thấu xương.

Ước chừng ngàn năm trước, Hàn Canh là một tiểu đạo sĩ mới ra đời, Hi Triệt là một con mèo nhỏ mới tu hành, một người một miêu, một đôn hậu thiện lương một kiêu ngạo tuỳ hứng, lại ngoài ý muốn tính tình hợp nhau, trên đường tu đạo buồn tẻ mà cô độc, hai người kết bạn cùng đi, đem cuộc sống tu hành chán nản khô khan lại quá mức đơn giản trở nên khoái hoạt hơn.

Hi Triệt dưới sự trợ giúp của Hàn Canh rất nhanh liền tu thành hình người, hai người lại càng quấn quýt. Không lâu sau, chuyện của hai người bị hộ sĩ hàng yêu trừ ma biết được. Loại sự tình này đương nhiên không thể dễ dàng tha thứ, vì thế, có người đến thu yêu. Sau Hàn Canh lại bị sư phụ hắn mang đi, Hi Triệt bị nhốt tại một cái động nhỏ lẳng lặng đứng nhìn. Này một cửa ải, chính là mấy trăm năm.

Chờ đến khi Hi Triệt tu hành đại thành công phá tan phù chú trốn khỏi ấy, năm đó người đã không biết tới nơi nào rồi. Hi Triệt luôn luôn chờ đợi cùng tìm kiếm, vậy mà đến khi tìm được, người cũng đã quên hắn, đứng ở trước mặt nhau còn cho là người xa lạ. Miêu yêu cao ngạo không chấp nhận thất bại, đành dùng kế buộc Hàn Canh cùng mình đi qua những nơi trước đây hai người đã từng ở, hy vọng Hàn Canh có thể nhớ lại tình cảm kiếp trước đối với mình.

Đã ngàn năm trôi qua, dù là thế sự hay thiên nhiên đều phải thay đổi, những nơi chứa kỉ niệm năm đó hiển nhiên đổi khác đến không nhận ra. Này đúng là hy vọng quá nhiều thì thất vọng càng lớn, một năm trao đổi cùng Duẫn Hạo đã sắp kết thúc, thật vất vả mới khiến Hàn Canh có chút nhớ ra ký ức đã qua, lại đột nhiên bị gọi trở về, qua đoạn ngắt quãng này, hết thảy lại qua về nguyên dạng.

“Hàn Canh, ngươi ra tay đi!” Đã quá mệt mỏi, không kiên trì nổi nữa.

“Hi Triệt”. Hàn Canh chật vật né tránh từng đón công kích, Hi Triệt đã hoàn toàn có ý đấu một mất một còn với hắn.

“Không ra tay thì đừng hối hận”. Hi Triệt không chút lưu tình, từng bước ép sát.

“Hi Triệt”. Hàn Canh bắt lấy tay hắn. “Con mèo nhỏ của ta”. ( o_O||| )

“Ngươi.” Hi Triệt giật mình.

“Tình thâm ý nùng, tương tư nan giải. Sự cách ngàn năm, quấn quanh như trước”.

“Ngươi nhớ rõ?” Hi Triệt ngẩn người. “Ngươi khi nào thì nhớ ra?”

“Ta vẫn luôn nhớ rõ”. Cho tới nay, chịu dày vò không chỉ có một mình Hi Triệt, Hàn Canh đem hắn tiến vào trong ngực, không khỏi kêu lên. “Triệt, Triệt của ta”.

Hi Triệt tức giận đẩy Hàn Canh ra, cười lạnh nhìn hắn. “Được lắm, ngươi được lắm”.

Vẫn luôn nhớ rõ, vẫn luôn ở bên cạnh chế giễu ta.

“Hi Triệt, ta không nghĩ trăm năm gần nhau qua đi, người lại chịu được ngàn năm cô độc”. (ứ hiểu câu này =”=)

“Trăm năm gần nhau, ngàn năm cô độc? Ngươi suy nghĩ nhiều quá đi, quốc sư đại nhân.” Hi Triệt trào phúng nhìn hắn, lạnh lùng nói:“Nếu như thế, vì sao còn nói như vậy?”.

“Thả túy đêm nay trăng sáng hảo, mạc oán kiếp sau gió thu hàn.” Còn nhớ rõ năm đó hai người một bầu rượu, dưới ánh trăng sáng, học sĩ cùng mặc khách ngâm thi đối nghịch, đoạn tình mãi mới hợp lại được vậy, sao có thể dễ dàng buông tay…

“Ngươi một mình mà say đi!” Hi Triệt xoay người rời đi.

“Hi Triệt”. Hàn Canh ngốc nghếch nhìn.

“Tử đầu gỗ, còn không đi theo”. Từ rất xa, Hi Triệt bỏ lại một câu.

Hàn Canh nhảy nhót, rất nhanh đuổi kịp. “Triệt, chúng ta đi đâu?”

“Chúng ta tiếp tục đi chung đường”.

“Kia nơi này?” Hàn Canh ái ngại nhìn cảnh vật hoang tàn, cục diện rối rắm bên dưới.

“Giao cho Trịnh Duẫn Hạo, đây là tự hắn chuốc lấy”.

“Chính là…” Lúc này bỏ hắn lại không hay cho lắm.

“Đi thôi.” Hi Triệt kéo tay Hàn Canh. “Thời hạn một năm còn chưa hết đâu, ngươi vẫn phải theo ta”.

“Duẫn Hạo hắn……”

“Tin tưởng ngài Trịnh Vương vĩ đại chút đi!”

“Ta đây đi nói lời từ biệt với hắn đã”.

“Hắn không đếm xỉa tới ngươi đâu!”

“Đi nào”. Hi Triệt túm Hàn Canh bay nhanh, tiếng cười đắc ý hoà vào trong gió. “Hàn canh, ta xem ngươi lần này như thế nào thoát khỏi ta?”

“Ngươi!” Hai người đang âu yếm, Tại Trung đột nhiên đem Duẫn Hạo đẩy ra. “Ngươi cùng hắn là cái gì quan hệ?”.

“Ai?” Vị dấm chua đầy trời khiến Duẫn Hạo vui vẻ cười tươi.

Tại Trung mạnh mẽ túm cổ Duẫn Hạo ra sức lắc. “Triệt của ngươi nha?”

“Không có không có.” Duẫn Hạo vội làm biểu tình đầu hàng. “Không hề có chuyện đó”.

“Hắn nói có.” Tại Trung lửa giận bừng bừng, sát khí đầy người, lắc lắc lại càng lợi hại. “Ngươi nói ngươi nói ngươi nói mau”. ( =]] )

“Thật sự không có.” Duẫn Hạo vội ngăn tay y lại, còn lắc nữa hắn nhất định sẽ hôn mê, đưa y chặt chẽ ôm lấy, cằm hơi hếch lên ý bảo Tại Trung nhìn về phía đằng xa, nơi có hai con người đang dây dưa giữa không trung. “Ngươi xem bên kia.”.

Tên yêu tinh ngạo mạn ương ngạnh vừa nãy lúc này lại giống như một con mèo nhỏ nghịch ngợm, ở bên người vui vẻ cười đùa. (chỗ này chém tàn bạo luôn =o=)

“Từ ngàn năm trước bọn họ đã có một đoạn tình, đến nay vẫn dứt bỏ không được. Ta đây cũng đã có tiểu yêu tinh bảo bối độc nhất rồi, như thế nào lại cùng hắn có cái gì quan hệ? Người đừng sinh khí được không?”

Tại Trung tâm lý khó chịu, lại vô cùng uỷ khuất, giãy giụa làm nũng. “Không được, ngươi vừa rồi ôm hắn, ta khó chịu”.

“Hảo hảo, thực xin lỗi thực xin lỗi.” Duẫn Hạo mở rộng ngực, để y tuỳ trí xử lý.

Tiểu yêu tinh nhe răng cắn liền hai phát, lại hơi xót lòng, vuốt vuốt ngực hắn rồi im lặng.

“Tiểu yêu tinh, không tức giận?”.

Tại Trung “ân” một tiếng, đầu đặt trên ngực Duẫn Hạo cọ hai cái.

———————–

Sau hai chương này, trình độ chém ró đã tăng thêm một cấp nữa =)))))

17 responses to “[SV] Chương II – Phần 16 + 17

  1. keke, bạn Tiểu Tại này mà ủ dấm thì cũng ghê gớm nga ~~
    Đấu với cả “ao dấm” Hi Triệt nữa chứ *hắc hắc*

  2. WINGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG … CHO ÔM HUN CÁI * CHỤT CHỤT CHỤT CHỤT X n lần* .. há há há …. :D :D :D :D :D

    Dể thương quá trời điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii… phần 17 í ….. m thích quá đi mất…. hú hú …. Con rắn đó đáng yêu chết đi được ….. :P :P :P :P :P

    p/s : cái này cho Extra của bube: m thấy bối cảnh của phần 1+2 không khớp. Lúc Yunho bắt gặp thì JJ đã ở trong phòng rùi mà.. hì hì …. Wing đọc xong thì xóa P/s đi nhá …. ;) ;) ;)

    • lúc ấy bạn Jae đang ở ngoài rồi, bạn ấy mở cửa cho Jihye ra ngoài mà, nếu vẫn ở trong phòng đóng cửa thì sao Yun thấy được cảnh kiss *o*

  3. Rat dang yeu nhak.Dam chua day troj hehehe

  4. yêu wingj nhiều thật nhiều nha.
    lâu lắm mới thấy xà tinh Tiểu Tại na, thật vui quá mà.

    thanks!!!…… thanks!!!!

  5. Yeu ss wua dj thuj! Haj chap ne thuc su la vuj ve nha! Ss cho e hon ss vaj caj nha*chụt! chụt! chụt!*. Thanks ss

  6. Hay quá!!!chị cho em hỏi có kimin không ạ??????

  7. xem chừng ngươi vẫn còn sung lắm:-? edit tận 2 phần liền cơ mà:)) thế mà kêu khó?

  8. đọc một lượt hai chap thích thấy sợ, công nhận càng ngày càng pink, hix, mình thích cặp Hanchul quá đi mất ah~sao Chulie bao giờ cũng dễ thương như thế chứ, hix, nhắc anh lại nhớ rôì~
    TT0TT

  9. nàng ơi lam ơn gỡ pass chap 18 đi ko thì nàng gưỉ cho ta xin cái pass đc ko. Please……….

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s