[Bube] Chap 43

CHAP 43

 

_ Yunho, hãy nghĩ lại cho kỹ đi, đó không phải cách giải quyết khôn ngoan đâu!!! – Heechul vừa khổ sở chạy theo vừa túm áo hắn kéo lại.

_ Đúng đấy Chúa tể, vì một con ngươi mà phải làm vậy có đáng không?? – Những Vampire khác cũng dồn dập ùa theo.

_ CÚT HẾT CHO TA!!!

Áo thì bị túm lấy, bên tai thì bị lải nhải không ngừng, vì sao bây giờ muốn đi gặp người ấy lại khó đến vậy? Hắn điên tiết gầm lên, trừng mắt với tất cả những kẻ đang bám theo mình, kể cả y.

_ Yunho…

_ CÚT!

Có vẻ như hắn đã nổi điên thật sự, chỉ một tiếng quát đã khiến toàn bộ Vampire có mặt rụng rời tay chân. Cả bọn quay đầu nhìn nhau, không đi nhưng cũng không dám lên tiếng hay tiến thêm bước nào nữa.

_ Hừ! – Hắn bực mình thở hắt ra, đoạn xoay người bước nhanh về phía những căn ngục tối tăm phía trước.

_ Chúa tể…

Kibum lập tức cúi đầu khi thấy hắn đi về phía mình. Không chỉ đơn giản vì đây là nghi lễ mà bất cứ kẻ nào trong toà lâu đài này phải làm khi gặp hắn, Kibum cúi đầu còn vì không muốn ánh mắt tràn đầy sự căm hận của mình bị hắn phát hiện.

_ Jaejoong…

Hắn đương nhiên chẳng còn tâm trí nào chú ý đến Kibum, khuôn mặt lộ rõ vẻ sốt sắng bước đến xem xét từng cánh cửa ngục. Mùi của Hunter Vương ngày càng rõ, thế nhưng lại có sự mơ hồ kỳ lạ. Giống như không phát ra từ một cơ thể xác định nào đó, chỉ lưu lại mùi và bá khí đặc trưng nơi không khí, vất vưởng khắp mọi ngóc ngách trong toà lâu đài này. Cứ luôn mơ hồ và dai dằng khiến cho thính giác của Vampire như bị tra tấn vậy.

Kibum đưa mắt nhìn theo từng cử động của hắn, cố gắng kìm nén khao khát mãnh liệt được giao chiến với kẻ này. Hiện giờ với sức mạnh còn lại của Hunter Vương, trực tiếp chiến đấu là một việc quá mạo hiểm, và ngài không đời nào đi làm chuyện dại dột ấy, nhất là khi lúc này phần thắng dường như đang dần nghiêng về phía Hunter Vương. Nhìn xem, con người kia thực sự quá quan trọng đối với Chúa tể Vampire, và tên si tình kia sẽ làm gì để chống lại ý muốn tiêu diệt Hunter Vương của hầu hết các Vampire trong toà lâu đài này? Thật tò mò quá đi…

_ JAEJOONG!!!

Khi đã cảm nhận được mùi của cậu qua lớp cửa dày, hắn vội vã đạp tung cánh cửa ra, không chút chậm trễ xông thẳng vào trong.

_ A??!! – Ánh sáng từ bên ngoài bỗng dưng chiếu rọi khiến cậu giật mình đưa tay lên che mắt, sau đó vài giây mới nhìn rõ kẻ đang kích động đứng trước mặt mình – YUNHO!!!!

Vốn đã đứng dậy thật nhanh muốn lao vào vòng tay hắn, tuy nhiên đến khi sắp chạm đến lồng ngực kia rồi, cậu đột nhiên lại đứng sững lại, rồi rất nhanh lùi mình ra phía sau.

_ Jaejoong?! – Hắn sững sờ nhìn cậu, hai cánh tay bàng hoàng dừng lại giữa không trung.

_ Không thể, đừng đến gần em…

Nếu như cậu đúng là Hunter Vương như lời Kibum vừa nói, nếu như kẻ đang tồn tại bên trong cậu thực sự sẽ mượn tay cậu để làm hại Yunho… thế thì sao? Mặc dù hiện giờ Jaejoong chưa hoàn toàn tin vào việc mình chính là Hunter Vương, thế nhưng đôi chân cậu vẫn tự giác lùi vào góc tường, cả cơ thể ngồi thu lu lại. Không thể làm hại Yunho, cho đến khi mọi việc sáng tỏ, tốt hơn hết là cậu không nên ở gần hắn.

_ Chết tiệt! – Làm sao hắn có thể chịu được cảnh cậu cố nép mình tránh xa hắn như thế. Hắn bước nhanh về phía cậu, một tay phất lên để những ngọn đuốc nơi bốn góc phòng bùng lửa sáng, tay còn lại kéo Jaejoong lên đối mặt với mình – Em đang làm cái gì vậy??!!!

_ Yunho… – Đôi mắt Jaejoong khẽ híp vào khi căn phòng đột ngột sáng bừng lên như thế, nhưng lại nhanh chóng mở to ra khi Jaejoong thấy hắn đang cố túm lấy cậu – Không được, nhỡ em là Hunter Vương thì sao Yunho, nhỡ em làm tổn thương anh thì sao??!!

Bàn tay siết chặt trong giây lát, rồi lại vô cùng gấp gáp mà kéo con người bướng bỉnh đang vùng vẫy kia ôm vào lòng. Jaejoong ngốc của hắn, lo sợ sẽ làm hắn tổn thương sao? Vậy cậu nghĩ hắn thấy cậu như thế sẽ thoải mái lắm ư? Bị nhốt ở nơi tối tăm lạnh lẽo này một lúc lâu vậy, đôi mắt cậu cho hắn hiểu cậu đang sợ hãi thế nào, cơ thể cậu cho hắn biết cậu đang run rẩy ra sao. Mặc kệ cậu có phải Hunter Vương hay không, giờ hắn phải ôm cậu thật chặt, và từ giờ cho đến lúc mọi chuyện kết thúc, cậu nhất định phải ở bên hắn.

_ Yunho!!!

Jaejoong vốn muốn vùng ra thoát khỏi đôi tay vững chắc kia, thế nhưng cậu lại quá lưu luyến hơi ấm quen thuộc của hắn. Cuối cùng đành nhắm mắt buông tay, để cơ thể hoàn toàn thả lỏng dựa vào lồng ngực hắn. Trái tim cậu giờ rất cần sự an toàn ấm áp này làm liều thuốc trấn tĩnh…

Kibum quay đầu thôi không nhìn hình ảnh hai kẻ đang dính vào nhau bên trong nữa. Còn tưởng khi Yunho nghĩ Jaejoong là Hunter Vương, hắn ta sẽ có phản ứng điên cuồng một chút, nào ngờ chỉ xông vào ôm con người kia thôi. Mà thế cũng tốt, càng thắm thiết chứng tỏ hắn sẽ càng yếu đuối khi mất đi cậu ta. Kibum biết đám Vampire ngoài kia không ít kẻ đã quá tin vào việc Jaejoong chính là Hunter Vương, và số lượng Vampire yêu cầu Chúa tể diệt trừ Hunter Vương ngay tức khắc cũng không hề nhỏ, vậy nên ban nãy hắn ta mới mặt nổi gân xanh quát tháo ầm ĩ như vậy.

Có lẽ nên dừng việc xem trộm ở đây thôi, mà gọi là xem trộm chứ thực chất Hunter Vương chả có hứng thú với những gì đang diễn ra bên trong kia cả. Chỉ vì thời điểm này ngài cần xác định một việc, chính là về vấn đề bá khí đặc trưng của Hunter. Vầ kết quả thu được? Hiển nhiên là tên Chúa tể ấy một chút cũng không nhận ra…

Những kẻ mạnh như Chúa tể Vampire và Hunter Vương đều có thể dễ dàng điều khiển độ mạnh yếu về bá khí của bản thân, ví dụ như lúc chiến đấu hay tức giận, bá khí sẽ toát ra mạnh mẽ để thể hiện thái độ và uy lực chẳng hạn. Tên nhóc Kibum thực sự đã ngủ lâu rồi, Hunter Vương cũng đã chiếm được cơ thể cậu ta một thời gian, vậy mà chẳng ai trong toà lâu đài này có thể nhận ra mùi Hunter từ ngài. Cơ thể này ngay từ đầu đã có thứ mùi hỗn tạp của con người và Vampire. Khi Hunter Vương thức giấc, bản thân ngài cũng vô cùng khó chịu với mùi Vampire tại nơi mình đang trú ẩn. Dòng máu Vampire làm sức mạnh Hunter giảm đi, đồng thời cũng át đi khá nhiều mùi Hunter trên cơ thể Kibum, vậy nên chỉ cần Hunter Vương điều chỉnh một chút, bá khí của ngài đã gần như không còn nữa. Tuy nhiên lý do này cũng chẳng vẻ vang gì, bởi vì nói đi nói lại, bá khí có thể dễ dàng che giấu cũng chỉ vì sức mạnh đã bị giảm đi mà thôi.

Dù rằng Hunter Vương rất căm hận vì truyền nhân của mình lại là một kẻ nửa người nửa Vampire, thế nhưng như đã nói, cơ thể tên nhóc Kibum đúng là một lớp vỏ bọc hoàn hảo, khiến cho ngài cũng được an ủi phần nào. Dễ dàng giấu đi bá khí, mà lúc muốn nó phát ra lại không bị người khác biết mình chính là thực thể phát ra. Sở dĩ kế hoạch của Hunter Vương diễn ra thuận lợi thế là bởi bá khí Hunter trong toà lâu đài này lúc nào cũng mơ hồ không xác định, điều đó làm cho Chúa tể Vampire hay Huyết Vương, cho dù có chút nghi hoặc cũng không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Vậy nên tất cả khúc mắc đều nhắm vào kẻ tình nghi Jaejoong kia, âu cũng là lẽ thường tình.

Có lẽ hiện giờ, ngài nên đi xem xét gươm bạc, thanh gươm mà Huyết Vương đã giao cho Kibum, cũng là chính ngài, trông chừng…

_ Yunho… – Từ ngực hắn khẽ phát ra một tiếng gọi, âm thanh nhỏ mềm mại nghe không rõ thái độ – Anh có tin em là Hunter Vương không?

_ Không biết…

Cơ thể hắn hơi cứng lại khi nghe thấy hai từ “Hunter Vương”, lúc đưa ra câu trả lời không thể không kèm theo một hơi thở dài. Nói không tin sẽ là dối lòng, còn nói tin sẽ làm đau lòng chính mình. Tóm lại là, vẫn không thể đưa ra kết luận gì.

_ Vậy… nếu đấy là sự thật, họ sẽ làm gì em?

Lúc ở trên sân thượng không những nhìn thấy khuôn mặt sững sờ của Yunho, Jaejoong còn thấy được ánh mắt sợ hãi kinh hoảng của những Vampire ở đó. Thái độ của bọn họ khi chứng kiến những cảnh kia còn không đủ quyết liệt sao? Hơn nữa cậu không chỉ bị tách ra khỏi hắn, mà còn bị nhốt tại nơi đây. Chỉ riêng vậy đã đủ để Jaejoong nhận ra rằng việc này sẽ chẳng dễ dàng giải quyết chút nào.

_ Theo lẽ thường, khi Hunter Vương rơi vào tay Vampire, kẻ đó sẽ bị chặt đầu – Làm vậy có thể bảo đảm rằng kẻ thù sẽ thực sự chết và không còn linh hồn trọn vẹn.

_ Haha… – Jaejoong ngớ ngẩn cười lên hai tiếng, vô thức đưa tay sờ cổ mình, trở thành ma không đầu chính là ác mộng của bất kỳ người xinh đẹp nào, tất nhiên cậu cũng không ngoại lệ.

_ Nhưng vì em là người yêu của ta.. nên sẽ không bị làm vậy… – Đôi mắt mở to tràn đầy mong chờ và hi vọng của cậu tự dưng khiến hắn nghẹn lời, ngúc ngắc mãi mới có thể nói tiếp được – Mà dùng cách khác…

_ Cách gì? – Cậu mờ mịt hỏi lại.

_ Hoả thiêu…

Hắn vừa trả lời vừa đau lòng vuốt má cậu. Tại sao chuyện này lại xảy ra? Tại sao kẻ đó lại là cậu? Vampire không phải những kẻ nhát gan, thế nhưng đối với nhân vậy nguy hiểm có thể lấy mạng họ chỉ bằng một nhát kiếm, thậm chí còn khiến lâu đài này trở thành rắn không đầu trong 5000 năm, bảo Vampire sao tha thứ cho Hunter Vương được?!

_ Yunho… – Cậu cười khổ nói – Em sẽ chết mà không nhắm mắt mất.

Trở thành một cái xác đen thui chắc hẳn sẽ kinh khủng lắm, cách này cũng đáng sợ chả khác gì bị chặt đầu. Jaejoong thật không biết phải diễn tả cảm giác của mình lúc này như thế nào nữa. Tự dưng vào một ngày, cái danh “Hunter Vương” từ trên trời rơi xuống và nhắm trúng vào người cậu, sau đó thì Jaejoong bị đánh ngất, bị đem nhốt vào đây, cuối cùng thì là bị thiêu chết. Từ phu nhân Chúa tể, thành Hunter Vương, cuối cùng làm xác chết khô… thực sự thì…

_ Không sao! – Gương mặt cậu đang trở nên méo mó hơn bao giờ hết, biểu tình ai oán khiến hắn đau lòng không thôi – Chúng ta có ba ngày… ba ngày để chứng minh em không phải Hunter Vương.

_ Nhưng nếu em đúng là Hunter Vương thì sao? – Jaejoong ngước mắt nhìn hắn, chẳng phải chính hắn cũng không xác định rõ chuyện này ư?!

_ Vậy thì… Jaejoong, thực ra người đưa ra chủ ý hoả thiêu là ta… – Nhẽ ra phải giải đáp khúc mắc cho cậu, thế nhưng đột nhiên hắn lại nói một câu tưởng như chẳng ăn nhập gì.

_ Umh… – Cậu hơi nhíu mày, cố liên hệ câu nói này vào với vấn đề mà hai người đang bàn.

_ Bởi vì, đâu thể cùng lúc chặt đầu hai người đang ôm nhau, phải không?

Jaejoong ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to nhìn hắn.

_ Hơn nữa… – Hắn đưa tay lên, yêu thương mơn trớn khuôn mặt cậu – Sẽ chẳng còn chút thể diện nào nếu kẻ đứng đầu lâu đài này chết vì bị chặt đầu…

_ Yunho!!! – Cậu hốt hoảng kêu lên, sống mũi bất chợt cay sộc và vành mắt bắt đầu nóng lên.

_ Jaejoong, Chúa tể Vampire và Hunter Vương, chỉ một người được phép tồn tại… thế nhưng nếu Hunter Vương là em, thì trong hai kẻ đó, sẽ chẳng ai có thể tồn tại…

_ Không được đâu… Yunho…

Cậu không muốn chết, và cũng hoàn toàn không muốn hắn chết cùng mình. Hiện giờ chính bản thân cậu cũng nửa tin nửa ngờ vào cái việc kia, nhưng nếu nó là sự thật, chẳng nhẽ không còn cách giải quyết nào khác sao? Nếu như bắt buộc phải chết, nếu như bắt buộc bị hoả thiêu, thế thì…

_ Ơ… vậy còn nó?!

Jaejoong thẫn thờ nhìn hắn, tuy rằng cậu chỉ nói vài từ cụt ngủn như vậy, nhưng cũng đủ để hắn hiểu cậu đang nói đến cái gì rồi. Là về đứa bé phải không? Về đứa trẻ mà dù cậu luôn nói rằng thật quái dị khi cậu có nó, nhưng thỉnh thoảng lại ngẩn người cả tiếng đồng hồ chỉ để nhìn xuống bụng mình rồi ngốc nghếch mỉm cười. Cậu không còn, sao nó có thể ra đời được.

_ Jaejoong…

Hắn lần nữa siết chặt cậu vào trong lòng, không ngừng đặt môi lên hôn lên những giọt nước mắt đang lặng lẽ chảy dài trên khuôn mặt cậu.

Không sao, cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, chẳng phải đến cuối cùng, ba người chúng ta vẫn ở bên nhau sao?…

~oOo~

Trên dãy hành lang dài, tiếng nện chân xuống sàn ngày càng trở nên gấp gáp, chứng tỏ chủ nhân của những bước chân đó đang vội vã thế nào. Cánh cửa đột nhiên bị mở bung ra khiến người đang ngồi trong phòng giật mình giương mắt lên nhìn.

_ Sungyoung – Heechul kích động xông vào, không kiềm chế được cảm xúc của mình mà kêu to – Ngươi đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra phải không?

_ Sao cơ?! – Sungyoung nghiêng đầu nhìn y, khuôn mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ khó hiểu.

_ Bi kịch mà ngươi luôn nói… chính là việc Kim Jaejoong là Hunter Vương phải không?

_ …

Một khoảng lặng đáng sợ diễn ra, Sungyoung mấp máy môi định nói, tuy nhiên cuối cùng lại chỉ im lặng cúi đầu.

_ Vậy là thật sao…? – Y choáng váng lùi ra phía sau vài bước. Nếu như Hunter Vương thực sự là Kim Jaejoong, vậy thì những gì Yunho tuyên bố lúc ấy sẽ xảy ra.

Chúa tể Vampire và Hunter Vương… sẽ cùng chết…

_ Oppa… – Sungyoung khẽ lên tiếng – Thật ra ta cũng không chắc kẻ đó có phải là cậu Jaejoong không… ta nhìn không rõ…

Sungyoung chưa đủ khả năng để nhìn rõ nét những việc diễn ra trong tương lai. Huống chi lúc nhìn thấy cảnh tượng đó, con bé lại đang bị thương nặng. Trong cơn hôn mê, những gì Sungyong thấy được chỉ là những tiếng gào thét khó hiểu cùng vài bóng hình mập mờ, đặc biệt đến cuối cùng, nó đã thấy có người ngã xuống… bởi gươm bạc…

_ Vậy giờ hãy nhìn lại lần nữa đi, xem xem có thể rõ hơn chút nào không? – Y sốt ruột ngồi xuống giường, nơi Sungyoung đang nửa nằm nửa ngồi trên đấy.

_ Oppa, nhìn đây… – Đôi môi trắng bệch buồn buồn nhếch lên, Sungyoung đưa một ngón tay lên chỉ vào mắt mình – Nó đã không còn trong như trước kia nữa, em không thể nhìn thấy tương lai thêm lần nào đâu.

Thứ lửa người ta muốn dùng để thiêu chết nó quá manh, Sungyoung cảm thấy mình vẫn còn giữ được cái mạng này là quá may mắn rồi. Con bé đưa mắt nhìn kẻ đang bặm môi nhíu mày trước mặt, bật cười nói.

_ Oppa đang thầm nguyền rủa Hanyeon sao? – Dù không thể nhìn thấy tương lai nữa, nhưng trông thấu tâm tư người khác thì nó vẫn có thể đấy.

_ Hừ… con nhỏ đó sớm muộn gì cũng bị ta bắt được, nhất định phải trừng phạt thật nặng!!!… – Y phẫn nộ đập tay vào đùi, quỷ nữ đáng ghét đó, nhẽ ra y phải trừng trị ả từ lâu rồi mới phải.

Sungyoung không nói gì mà chỉ cúi đầu cười cười, Hanyeon làm ra bao nhiêu chuyện như vậy chắc chắn sẽ gặp báo ứng. Với lại hiện giờ cô ta ra sao đâu còn quan trọng nữa, giờ việc cần quan tâm đến nhất chính là việc búp bê của Chúa tể đã đùng một cái trở thành Hunter Vương. Sungyoung không nghĩ Kim Jaejoong là Hunter Vương, ngày ấy khi Chúa tể bế cậu ta để con nhỏ nhìn, nó chẳng hề thấy điều gì khác lạ cả. Nhưng thế thì sao chứ, Sungyoung không muốn tham gia vào việc tìm hiểu xem Jaejoong có phải Hunter Vương hay không, nó chỉ đang chờ đợi những diễn biến tiếp theo của câu chuyện này. Người có khả năng nhìn trước tương lai, không phải là người có nghĩa vụ làm thay đổi hiện tại để tránh đi những bi kịch mà số phận đã sắp xếp sẵn. Họ chỉ là người làm giảm mức độ bi thương của những bi kịch đó thôi.

Và có thể lý do mà Sungyoung không mất mạng dưới phép thuật của Hanyeon, là vì nó vẫn còn một nhiệm vụ quan trọng phải làm…

~oOo~

Thanh gươm đáng sợ không ngừng phát ra thứ ánh sáng màu bạc, lại luôn luôn lơ lửng như muốn thoát khỏi tầng tầng lớp lớp dây xích đang trói quanh thân nó. Kibum nhẹ nhàng đi đến, mỉm cười với thứ vũ khí đắc lực của mình, bàn tay giơ lên.

Tách!

Một mắt xích bị chặt đứt, không làm cho toàn bộ dây xích bao quanh rơi ra, nhưng đủ để gươm bạc có thể tự thoát được. Bởi vì bên ngoài còn có khá nhiều Vampire đang đứng canh nên Hunter Vương không thể mang gươm bạc ra ngoài. Ngài chỉ kín đáo giải thoát cho nó như vậy, để lúc nào ngài ra lệnh, gươm bạc sẽ tự giải thoát mà bay đến chỗ ngài. Giữa chủ nhân và vũ khí luôn có một mối rằng buộc, chính là ở những lúc như thế này.

Kibum chậm rãi đi về phòng, không che giấu nổi đắc ý mà nhếch mép cười. Mọi việc đều thật thuận lợi, gần như cả toà lâu đài đã tin Kim Jaejoong là Hunter Vương, Chúa tể Vampire đang tuyệt vọng dò tìm sự thật, Huyết Vương hoang mang không biết xử trí mọi việc ra sao… Dường như chỉ còn mình Kibum là người bình tĩnh nhất ở đây, thế nên mới được giao xử lý nhiều việc quan trọng. Ví dụ như việc đi kiểm tra gươm bạc ban nãy vậy…

Tất cả đều rất thuận lợi, chỉ trừ một việc…

Mà Hunter Vương đã hoàn toàn quên mất…

_ Kibum… – Cánh cửa vừa mới mở ra, còn chưa kịp bước chân vào đã bị gọi giật lại. Kibum bực mình quay đầu, sau đó thì cả cơ thể bỗng nhiên cứng đờ.

Là thằng nhóc kia, kẻ đã gián tiếp khiến Kibum thực sự chìm sâu vào giấc ngủ.

_ Ngươi…

Changmin bặm môi nhìn người phía đối diện. Vì gần đây giữa hai người có xảy ra vài chuyện chẳng hay ho gì nên cả hai đều cố tránh mặt nhau. Tuy nhiên đến giờ thì Changmin có muốn cũng không thể tiếp tục tránh được nữa.

Thằng nhóc ấy vừa mới lên tiếng, cơ thể đã bắt đầu phát run. Chẳng nhẽ chỉ vừa nghe giọng nói của nó, tên Kibum kia đã xao động mạnh vậy sao? Hunter Vương khó chịu ôm ngực, nhíu mày một cái rồi đi thẳng vào phòng, còn giơ tay đóng cửa thật mạnh.

_ Đừng… ÁAAAA…

Chẳng nhẽ mình đã bị người ta ghét đến thế? Changmin thấy cánh cửa kia dần sập lại thì vội vàng xông lên. Vốn định dùng cả người để ngăn cản, tiếc rằng lúc ấy chỉ có bàn tay là kịp thời với tới. Và rồi cửa đóng ập lại, chèn luôn lên cả vật thể vô duyên đang cố thò vào trong, thế là Changmin gào toáng lên.

_ Sao rồi?!

Đúng ba giây sau tiếng hét ing tai của Changmin, cánh cửa bật mở, người trong phòng nhanh chóng lao ra nắm lấy bàn tay Min, khuôn mặt sốt sắng nhìn xuôi nhìn ngược bàn tay đang mềm oặt ấy.

_ Kibum, cuối cùng ngươi cũng chịu gặp ta… – Changmin vừa cười vừa rớt nước mắt. Cười là vì vui khi Kibum chịu đối mặt với mình, còn rớt nước mắt là vì bị kẹt tay vào cửa thật sự rất đau.

_ A!

Như bị điện giật mà giật nảy lên, Hunter Vương vội buông bàn tay Changmin ra, trợn mắt đứng sững người.

Vừa rồi, hoàn toàn là phản xạ… Khi ngài còn chưa kịp suy nghĩ điều gì, cơ thể đã lao ra, đến khi định thần lại thì thấy bản thân đang cầm tay thằng nhóc ấy xoa xoa vuốt vuốt. Hunter Vương kinh ngạc nhìn vào hai bàn tay mình, cho dù chỉ là trong chốc lát thôi, nhưng cơ thể này đã không theo sự điều khiển của ngài. Thằng nhóc kia… chết tiệt, thằng nhóc Kibum kia vẫn chưa hoàn toàn chìm xuống. Nó vẫn còn vương vấn cái gì? Đồ ngu ngốc đó vẫn còn nuôi hi vọng gì sao?

_ Kibum… –  Changmin hơi cau mày trước thái độ của Kibum, nghĩ nghĩ một chút rồi coi như không có gì, đoạn tiến đến gần, khẽ chạm tay vào cậu ta – Ngươi có thể cho ta đi gặp Jaejoong hyung được không?

Tất nhiên Changmin biết chuyện gì đang diễn ra với hyung mình, nó rất muốn đến thăm cậu, tuy nhiên Huyết Vương và Vampire trong toà lâu đài này lại một mực từ chối. Họ không muốn cho Changmin gặp Jaejoong, có thể là vì sợ nó sẽ dẫn Jaejoong hyung bỏ trốn lần nữa chăng? Changmin cũng không rõ nữa, chỉ biết rằng giờ nó chẳng thể biết được hyung mình đang ra sao, nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn chỉ còn cách là đến đây tìm sự giúp đỡ của người này mà thôi.

Phần cơ thể bị Changmin chạm vào bất chợt nóng lên, vẻ mặt buồn buồn cầu xin của nó làm trái tim đập dồn dập, yêu thương lưu luyến đang trỗi dậy thật mạnh mẽ. Hunter Vương căm tức nghiến răng, những cảm xúc này nếu không phải từ kẻ yếu đuối kia thì còn có thể từ đâu? Rõ ràng đã ngủ say rồi, rõ ràng đã chìm vào những giấc mộng ngọt ngào ở sâu trong cơ thể này rồi, vì sao còn mơ màng tỉnh dậy? Là vì nhìn thấy Changmin, vì nghe tiếng Changmin nói, vì chạm vào nó? Kibum, thật không hiểu nên nói cậu ta là yếu đuối hay mạnh mẽ đây. Dễ dàng để Hunter Vương lợi dụng chiếm đoạt thể xác, nhưng lại không dễ dàng buông xuôi để thể xác này trọn vẹn thuộc về ngài. Hunter Vương có cảm giác, chỉ cần có một biến cố nào đó liên quan đến thằng nhóc Changmin này, Kibum sẽ chính thức tỉnh dậy, thậm chí còn có thể đẩy linh hồn ngài ra ngoài không biết chừng.

_ Được không?? – Changmin thấy Kibum mãi chưa trả lời thì sốt sắng lay lay – Cho ta đi gặp hyung ấy, chỉ nói chuyện một chút thôi cũng được…

_ NGƯƠI!!!!…

Hunter Vương đột nhiên lồng lên, dùng sức túm chặt vào hai bả vai Changmin, đôi mắt ánh lên những tia tàn độc. Muốn giết thằng nhóc này, muốn giết nó, mối hiểm hoạ lớn nhất khiến kế hoạch của ngài thất bại, ngài muốn giết nó ngay lập tức!!!

Thế nhưng, sức mạnh vốn dĩ đã dồn cả vào hai tay, đến lúc muốn xuất ra lại cứng đơ hết cả. Lý trí buộc cơ thể ra tay, nhưng cơ thể lại ngoan cố ngăn lại sức mạnh căng tràn ấy. Thằng nhóc kia đang bảo vệ Changmin, nó dám công khai chống lại ngài. Hunter Vương lại càng thêm điên cuồng, sử dụng thật nhiều sức mạnh để có thể điều khiển cho hai bàn tay kia siết vào cổ Changmin.

Cho dù Hunter Vương đang phải đấu tranh dữ dội như vậy thì nó cũng chỉ diễn ra bên trong cơ thể ngài, bên ngoài lại giống như đang run rẩy, mắt đỏ ngầu trông rất đáng sợ.

_ Kibum…

Changmin ngơ ngác nhìn những biểu hiện kỳ lạ của người trước mặt, ánh mắt ấy nửa như muốn giết nó ngay lập tức, nửa lại tràn ngập yêu thương muốn ôm nó vào lòng. Đôi tay đặt tại hai vai siết chặt đến đau nhức, Kibum đang phải đấu tranh cái gì sao? Kibum… mà… đây có phải là Kibum không?

 

54 responses to “[Bube] Chap 43

  1. *chấm chấm nước mắt* bạn Yun làm mình cảm động quá ~ cứ tưởng tượng cảnh 2 bạn ôm nhau trên giàn hỏa thiêu, trong ngọn lửa rực cháy 2 bạn hôn nhau say đắm…….*mơ màng* tự nhiên mún ss Wing kết thúc như thế nỳ lun :D
    nếu em nhớ k nhầm thì ss từng bảo là sẽ có 1 cặp k thành, bi h lời của Sungyoung lại có người bị kiếm bạc đâm nữa…T^T

  2. Tôn thờ bạn Yun quá
    Nghĩ cả đến chuyện này
    Nhưng tội nhất là đứa bé ấy
    Chưa ra đời mà cha mẹ gặp bao nhiu sóng gió

  3. Wj ơi em ghét ss :(( ko phải vì ss dẫn dắt fic nó đến tình huống như thế này đâu :(( mà tại vì ss khiến em thành con dở hơi khi mà ngồi giữa hội trường Trung tâm văn hoá Pháp mà mắt đỏ đỏ rơm rớm vì đọc chap này đấy :(((( sao mà em yêu thằng Tể trong fic này thế >..””” cơ mà HE với YunJae thôi ý :”> Còn KiMin thì…. hì hì… cho sad end đi ss ơi :”> hay là Open End cũng đc ;))

  4. Yunho ah!!! a là chúa tể vampire mà, là cháu tể thì đầu óc fải siêu việt hơn chứ! tỉnh táo lại đi!!!! càng những lúc quan trọng thế này càng cần fải tỉnh táo để xem xét mọi việc, a có cẳm ứng đặc biệt vs sự tồn tại cảu hunter Vương mà, làm cho cái đầu lạnh trở lại và xác định đúng kẻ thù ở đâu đi.
    Changmin ah!!! a làm cái j để gọi Kibum thức dậy đi, chỉ có a và tình yêu chân thành của con ngừoi mới có thể đánh thức Kibum thôi. a trai a đang gặp nguy hiểm đó, mau mau hành động đi.
    Heechul ah!!! bây h a là người tỉnh táo nhất, hãy dùng cái đầu thông minh của a đi…..nghĩ kỹ đi a, xem có cái j k đúng…
    Junsu ah!!! a mau mau lôi tên Yoochun hâm hấp đó về lâu đài đi, đừng lag thag nữa, a trai đag gặp nguy hiểm, cháu a đag mấp mô ở bên rìa cái chết khi còn chưa đc sinh ra, mau mau quay về và giúp Kibum thức dậy đi.
    Huhu, Wing ơi, fải cho cái thằng Hunter kia vĩnh viễn k siêu sinh nhá, đồ đáng ghét!!!!! động vào ai k động lại đi động vào Jaejae yêu thương của Ho. Wing fải cho cái thằng Huntẻ Vương kia biết thế nào là tình yêu và hi sinh, dám lợi dụng tình yêu đẹp đẽ của YunJae để phục vụ cho lợi íc riêng của mình, ngươi fải chết trong sự thèm khát tình yêu mà mãi mãi k bao h có đc ta mới thấy hả dạ.

    còn mấy chap nữa thôi, Wing cố lên nha!!!!

  5. mới hok lượn có 1 ngày thui mà lỡ mất chap mới rùi huhu, chẹp..thất sách wa’ người ta nói kết quả là quan trọng nhất nhưng wa’ trih mới là đáng quý kiểu ji cũng happy cả nhà thui, nhưng cho chịu khổ tí mới hợp tình hợp lý chớ hớ hớ ô.,ô
    văn chương là 1 việc gian khổ, chúc mừng bạn đã vượt wa ht gian khổ để đến tới chap nì nhưng lần sau làm ơn gấp gấp chút nha, chỉ chờ chap thui mà cần cổ của mình đã dài thêm chục cm rùi haha” nhưng mỗi tội tỉ lệ thân người có hơi hơi… y-y
    ố lạc đề, thanks bạn nhìu nhá mình fai? lượn rùi

  6. buồn quá đi mất
    ss ah đừng cho kết thúc sad nha
    mà dạo này ss bận lắm ah?chờ mãi mới có chap mới
    nhưng thank nàng nhiều nha.

  7. toj ngjp 2 ban tre wa dj.jae boo de thuong paj chju kho nua uj,yun gau ngo dung la oai phong cua chua te nhug cug chung tjh day nguong mo lun.Au vjet hay lam,cho chap moi cua au,mong chap sau bup be cua chua te se dc gjaj oan.Wen nua,dug de fic SE nha au,min thjh HE hon.oj lay chua

  8. huhuhu xúc động quá.
    Khổ thân nhà yunjae , nếu jae mà chết thì em bé phải làm sao đây.
    Chỉ mong cho su ú về nhanh nhanh một tý để còn giải oan cho jae jae, Chứ không …..
    ss wing ơi, càng ngày fic càng đến đoạn hay.
    SS cố gắng viết tiếp nhớ. em sẽ chờ ngoan mà ko giục giã j ss đâu :)

  9. Ngưỡng mộ bạn Yun quá,thế mới gọi là yêu chứ.

  10. Tình hình là e đọc đến chap này ko hiểu sao muốn com cho ss. Hix. Thật lòng e đang trong thời kì bấn bạn Vampire Tể và bạn Vampire phu nhân đây. Nói cảm động trước tình cảm của họ thì ko phải, nói thương xót thì cũng ko đúng, hiện giờ tình yêu mà họ trao cho nhau đã đến mức sống ko thể thiếu nhau đc. Nên là, họ rất can đảm đối diện với số phận, Yunjae ko hành động để ta thương cảm, họ chứng minh tình yêu của mình và e thấy ngưỡng mộ. Trong thế giới của Vampire, vậy ra cũng còn một Jung Yunho sẵn sàng hy sinh tính mạng vì Kim Jaejoong. E ko khóc, cũng ko chạnh lòng, e chỉ thấy thật hạnh phúc khi họ đã thật sự bị ái tình ràng buộc đến suốt đời
    Mong ss có nhìu sức khoẻ và tiếp tục câu chuyện tình của họ. E mỗi ngày đều lượn vào đây, chưa bao giờ e bấn fic nào như thế cả. ss làm việc chăm chỉ ^^
    *ôm*

  11. ss iêu.
    Bao nhiêu lời muốn nói thì mọi người nói hết giùm em r`.
    Óa óa.. Bạn yun quá tình củm. Hình ảnh Tể lạnh lùng đâu r`.
    Tể ơi cái lúc cần anh lạnh lùng thì anh lại rối thế này.
    Giải oan cho Jae iu đi.
    Ai lại nhốt Jae vào cái chỗ nhốt con Ri kia chứ.
    Ta không muốn đâu. :((:((:(( Su ơi về lẹ lẹ đi mà…
    Hóng cháp mới của ss
    * ôm ôm * * hôn hôn*

  12. Bộ này là HE mà phải ko nàng? Mong là không phải SE, ko là ta hận nàng lun…

  13. Grừ!!!!!!!!!! ss Wing!!!!!!!!!!
    sao ss lại nỡ lòng nào hành hạ Jae yêu vấu, con người ta đang mang thai kia mà T______T
    tội Jae quá đi mất, ta hận Hunter Vương!!!!!!!!!!
    còn bạn Yun…aigoo~ sến chảy nước, trong một khung cảnh rất ư là ba trấm thế mà bạn lại có thể thủ thỉ những sến chậy nc thế, đúng là chỉ có Yun thôi!

    Wing nhớ hành hạ Jae yêu vấu ít thôi Wing nhé, ko là em bốp cổ Wing! Yay!

  14. Hjx. Nang tôt hơn la nên cho ta 1 caj HE nêu ko ta quăng bom ljêu chêt vơj nang. Sau đo ta se hjên hôn vê noj cac readers xâu xe nang tâp thê. Muahahahahaha.
    Nang phaj cho ta caj HE nah. Ko la ta khoc ak. Khoc thât lun ak. Oaoaoaoa

  15. aaaaaa… thực thương bé Jae á … mang trong mình đứa con của Chúa Tể như thế, lẽ ra phải đang ngồi mát ăn bát vàng, rồi được phục vụ chu đáo tận tình, được chăm sóc từ A đến Z chứ… thế mà đùng một cái, bé Jae bị quăng vào ngục tù tăm tối cố đơn lẻ loi đau khổ T_T tất tần tật là tại cái tên Hunter Vương x-( than ôi, cho tới ngày nào thì bé Bum mới có thể thoát khỏi cảnh “hoàng tử ngủ trong rừng” để mà *oánh* được lão HV đây……..
    p/s: chap này bé Yun sến chuối thiệt, chậc chậc…luỵ tình quá rồi Chúa Tể à, nhưng mà kể ra trúng *bùa yêu* của bé Jae rồi thì thế lày cũng là dễ hiểu a~ :))

  16. Mình thật sự thấy rất thích cách yêu của Ho, nó thật sự rất chân thành, không còn là vị Chúa tể lạnh lùng nữa mà thay vào đó là 1 người đàn ông hết lòng vì người mình yêu thương và chân trọng.
    Thử thách lần này thực sự là quá khó khăn a, đôi bạn trẻ lại phải đau khổ rồi, huhuhu.

    Mà Au dạo này ra chap không nhanh như trước nhỉ, làm mình ngày nào cũng ngóng dài cổ luôn, hic.
    Nhưng mà Au này, đừng hành đôi bạn quá nha, hic hic, thương lắm ý.
    p/s: Au mau mau ra chap mới nha!

  17. K ngo chuyen jae phaj chju khj lam Hunter vuog dag so nhu vay T.T
    Vay ma luc dau em còn mog jae lam. Gjo hoj han,hoj han qua à!!! Ss gag vjet cho hay vao day! Toj nghjep jae cua em qua!

  18. song gio j cung dcc quan trong la HE. (chet cung nhau ko tinh HE dau) vay nha sis

  19. ss ơi… e iu ss thật rùi…hixhixx…thương yunjae wa đi mất
    thương cả bummie của em nữa…hixhix…
    chồng em minnie đâu rùi. đến an ủi bồ của chồng đi chứ.
    em tha cho cái tội ngoại tình.hứ

  20. sao khổ thế chứ ss, chap nè buồn quá. Mong Su và Chun về nhanh để còn giải quyết nốt… Ghét lão HV này quá…… Thanks ss

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s