[Bube] Chap 42

CHAP 42

 

Cộc cộc cộc…

_ Kibum, ngươi có ở trong phòng không? Jaejoong đây, chúng ta cần nói chuyện!!!

Cộc cộc cộc…

Gõ thêm vài phát nữa mà không thấy có động tĩnh gì, Jaejoong nản lòng thả tay xuống, có lẽ cậu Kibum ấy đang ngồi trong xó nào đấy tự kỉ rồi. Cậu đứng suy nghĩ một chút rồi quyết định xoay người, đi tìm Yunho nói chuyện.

Bốp ~

Đột nhiên sau gáy bị một lực cực mạnh đánh vào, Jaejoong lập tức choáng váng đến mơ hồ, sau đó lại cảm thấy cả cơ thể mình bị nhấc bổng lên, bên tai còn có tiếng cười thoả mãn khe khẽ.

Lại chuyện gì thế này?!…

 

_ Tuổi trẻ nông nổi, có lẽ đó chỉ là một phút không kiềm chế được thôi, vẫn có thể tha thứ được, đúng không?  Hơn nữa…

_ Ta có nói là sẽ trừng phạt cậu ta sao?

Hắn vì chịu không nổi sự lải nhải của người đang theo sau mình mà đứng khựng lại, quay đầu nheo mắt nhìn Heechul.

_ Không nói… – Y bĩu môi lắc đầu – Thế nhưng thái độ của em đã tố cáo hết cho ta biết rồi.

_ Vậy hả?

Hắn không hề phủ nhận, quả đúng là hắn đang rất khó chịu về việc Kibum đột nhiên trở nên nổi loạn như vậy, đặc biệt đối tượng để cậu ta nổi loạn lại là em của Jaejoong. Kibum luôn là một thuộc hạ trung thành và được việc, vậy nên không thể trừng phạt cậu ta quá nặng, nhưng nếu chỉ đưa ra hình phạt qua loa e rằng cũng không ổn lắm. Lâu đài có mấy trăm Vampire sinh sống thế này, nếu kỉ luật không nghiêm thì sẽ rất nguy hiểm, những kẻ đứng đầu như hắn và y phải luôn là kẻ mạnh nhất và nghiêm khắc nhất!!!

_ Thế tóm lại em định xử lý Kibum như thế nào đây? – Cảm thấy hắn không có chút hứng thú nghe mình biện hộ giùm người ta, y chán nản khoanh tay hỏi – Dù gì cũng phải nể mặt Junsu đó!

_ Ta định…

_ Hở…

Đột nhiên Heechul lại cắt ngang lời hắn bằng một từ không thể ngớ ngẩn hơn. Hắn nhíu mày kỳ quặc nhìn y, kẻ mà lúc này đang nghển cổ lên trời, thậm chí còn đưa một bàn tay lên phía trước để ngăn ánh sáng mặt trời làm chói mắt.

_ Gì thế?!

Theo phản xạ, hắn cũng đưa mắt theo hướng mà y đang nhìn chăm chú.

_ Đây là…

Cánh tay vươn cao đỡ lấy thứ đang chầm chậm rơi xuống, Heechul ngơ ngác nhìn cái lông đen vấy máu đỏ yên vị trên tay mình, đầu ngẩng phắt lên lần nữa. Để rồi đôi mắt xinh đẹp trợn to lên, khi ánh nhìn bắt gặp hình ảnh một dòng máu đỏ men theo bức tường sừng sững trước mặt từ từ chảy xuống.

Trong khi y đang đứng cau mày suy nghĩ, thì hắn lại nhanh chóng lùi ra phía sau vài bước để có thể có tầm nhìn rộng hơn, giúp hắn quan sát được rõ hơn những gì đang diễn ra phía trên. Cả hai vốn đang ở bên ngoài lâu đài, vừa định bước vào thì Heechul phát hiện ra cái lông đen kia, tiếp theo là vệt máu đỏ kỳ lạ. Thời điểm Heechul giật mình bật ra hai từ “quỷ nữ” cũng là lúc hắn nhún người bay lên trên cao. Bởi vì hắn đã phát giác ra được điều gì đó, việc mờ ám kỳ quái đang diễn ra phía trên kia, tầng thượng cao nhất trong lâu đài.

.

.

.

_ Ưmh…

Đôi mắt nặng trĩu khó khăn mở ra, tiếp theo liền gắng gượng chớp vài cái để có thể nhìn rõ cảnh vật xung quanh. Jaejoong đưa tay ra đằng sau xoa gáy, trong lòng liên tục nguyền rủa cái tên đã phang vào gáy cậu một phát để đến giờ nó vẫn đau nhức không thôi như thế này.

_ Chủ nhân…

_ Hả?! – Một tiếng nói đột nhiên phát ra từ phía sau, tuy rất nhẹ nhàng thôi nhưng cũng đủ khiến Jaejoong lập tức giật nảy mình thoát ra khỏi trạng thái mơ màng. Cậu vội vàng đứng dậy, nhưng lại cảm thấy bên tay phải mình nằng nặng, Jaejoong nghi hoặc nâng tay lên – Cái gì thế này?!

_ Đó là gươm bạc!

Lại một lần nữa tiếng nói nọ vang lên, lúc này Jaejoong buộc phải tạm dời sự chú ý đối với thanh gươm kỳ lạ trong tay, mà chuyển hướng sang nhìn kẻ chống gối quỳ nãy giờ trước mặt mình, cực kỳ thắc mắc hỏi.

_ Ngươi là ai? – Một người lạ, và chắc chắn không phải là Vampire.

_ Thuộc hạ là Taekoong, Hunter Vương, người không nhớ thuộc hạ sao?

Nhẽ ra câu nói ấy có thể khiến Jaejoong choáng váng ngay tức khắc, đáng tiếc là lúc này cậu lại đang bận đưa mắt tò mò nhìn quanh nơi mình đứng mà lỡ bỏ qua câu trả lời hay ho kia. Đây chính là tầng thượng quen thuộc mà cậu và hắn thường đến ngồi, chỉ là… vết máu… máu ở đâu ra thế này? Trên áo cậu, trên tay cậu, trên cả thanh gươm cậu đang cầm, và… thật nhiều trên hai cái xác đang nằm bất động nơi mặt đất.

_ Quỷ nữ?!! – Jaejoong ngạc nhiên hô to, cho dù cậu thậm chí còn không hề nhớ rõ tên họ, thế nhưng đôi cánh đen đặc trưng cùng gương mặt xinh đẹp này lập tức giúp Jaejoong nhận ra đấy chính là hai trong bảy quỷ nữ của toà lâu đài. Nhưng mà… tại sao hiện giờ cả người họ lại bê bết máu thế kia – Ai đã giết họ??

_ Chính là ngài! – Taekoong từ từ đứng lên, tiến gần về phía cậu – Hunter Vương, ngài đã hồi sinh rồi, đã đến lúc đi quyết đấu với Chúa tể Vampire rồi.

_ Ngươi nói linh tinh cái gì thế?!! – Đôi mắt Jaejoong trợn to lên, hung dữ đẩy Taekoong ra – Hunter Vương cái gì? Quyết đấu cái gì? Ta không hiểu!!!

_ Gươm bạc đã chấp nhận ngài sử dụng nó, chính nó đã cùng ngài giết hai quỷ nữ phá đám kia, ngài chính là truyền nhân của Hunter Vương! Sứ mệnh của ngài chính là tiêu diệt Chúa tể Vampire!!! – Taekoong kích động nói một tràng, rồi lại kính cẩn quỳ sụp xuống trước cậu.

_ Ngươi điên rồi…

_ JAEJOONG??!!!

Hắn hoàn toàn không thể khống chế được tiếng kêu kinh ngạc của mình khi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Cậu đứng đó, trong tay nắm chặt thanh gươm bạc năm xưa đã từng găm vào tim hắn. Cơ thể cậu vấy máu, thế nhưng ai nhìn cũng có thể nhận ra đấy không phải máu của cậu, mà là của hai cái xác nằm rũ rượi trên mặt đất kia. Còn kẻ đang quỳ trước mặt cậu lúc này, hắn đương nhiên có thể xác định được ngay, chính là một Hunter.

Cầm gươm bạc, giết quỷ nữ, được Hunter quỳ gối trước mặt… Jaejoong của hắn… rốt cuộc là ai?!

_ YUNHO!!!

Thấy hắn đột nhiên từ phía dưới phóng lên như vậy, Jaejoong có chút giật mình mà đứng sững người, tuy nhiên ngay sau đó cậu liền khôi phục lại tinh thần, chạy vội về phía hắn. Jaejoong không hiểu gì hết, tại sao tự dưng lại bị bắt lên đây, đến khi tỉnh lại đã thấy cơ thể đầy máu của quỷ nữ. Vì cớ gì kẻ kia lại nói rằng cậu đã giết họ, rồi còn bảo, sứ mệnh của cậu là phải giết hắn?!

Hunter Vương và gươm bạc, Yunho luôn không nói quá nhiều về vấn đề này cho Jaejoong biết. Bởi thế cậu rất hoang mang trước những gì đang diễn ra, đặc biệt là với thanh gươm cậu đang cầm trên tay. Jaejoong vừa chạy về phía hắn vừa giơ cao gươm bạc lên…

_ Yunho, thanh gươm này…

_ DỪNG LẠI!!!

Trên tầng thượng đột nhiên lại xuất hiện thêm cả đám người, rất nhiều Vampire, mà kẻ đi đầu là Kibum. Cậu ta sau khi thấy Jaejoong giơ gươm bạc xông về phía Chúa tể đã lập tức hét lên, rồi vội vàng lao ra tấn công cậu.

_ Không được!!

Hắn vốn muốn đứng yên xem Jaejoong định làm gì khi tiến về phía mình với thanh gươm đó trên tay, vốn muốn đứng yên phân tích một lần nữa những gì vừa tiếp nhận được để có thể xoá đi mối nghi ngờ vừa lướt qua trong đầu mình. Tuy nhiên đúng lúc này thì Kibum xuất hiện và có ý muốn tấn công cậu, mặc kệ cậu có phải kẻ kia hay không, hắn không thể để cậu bị thương được.

_ CHỦ NHÂN!!

Thế trận vốn đang căng thẳng là thế, tên Hunter Taekoong lại nhảy vào giữa, không phải để tấn công Chúa tể Vampire, mà là lấy thân bảo vệ Jaejoong, ngăn không cho hắn chạm vào cậu.

Bốp!

Ngay khi hắn còn đang bận đối phó với tên Hunter to gan kia thì Heechul đã từ đâu bay tới, dùng cây gậy dài trong tay mình đánh mạnh vào cổ tay Jaejoong, khiến cho thanh gươm bạc trên tay cậu tức khắc rơi xuống đất.

_ DỪNG LẠI!!

Hắn dồn sức vào cả hai tay để nhanh chóng xé toang cơ thể của tên Hunter nọ ra, vậy mà vẫn không kịp ngăn cản Kibum vung tay đập mạnh vào gáy cậu. Jaejoong trước khi ngất đi vẫn không thể hiểu rõ toàn bộ chuyện này. Cậu chỉ biết rằng, mình đang vướng phải một rắc rối nào đó, khiến cho gương mặt hắn khi ấy, bàng hoàng đến đau đớn…

_ Jaejoong!!!

Hắn vội vươn tay đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của cậu, ôm vào lòng, thế nhưng lại bị Heechul giằng ra.

_ Buông cậu ta ra Yunho, đây chính là Hunter Vương!!!

Y vừa gào lên vừa gỡ tay hắn tách khỏi cậu, những gì đã và đang được bày ra trước mắt là quá rõ ràng rồi, ai có thể không hiểu chứ?! Y đã lên từ lúc nhìn thấy Jaejoong giơ gươm lao đến chỗ hắn, nhưng vì quá bàng hoàng nên chẳng thể cử động nổi, phải đến lúc Kibum hét to lên, y mới lấy lại được ý thức mà vung gậy tước vũ khí của Jaejoong, trước khi cậu ta lần nữa cắm nó vào tim hắn.

_ Không đúng!

Hắn gằn giọng với Heechul, cũng là gằn giọng với chính bản thân mình, cậu không phải kẻ đó. Cậu là búp bê của hắn, là người yêu của hắn, là phu nhân của hắn, tuyệt đối không thể là kẻ thù của hắn được!!!

_ Như vậy còn chưa rõ sao?? NÓ CÓ THỂ SỬ DỤNG GƯƠM BẠC, CÒN ĐƯỢC HUNTER BẢO VỆ, CÒN CHƯA RÕ SAO???!!!

Y bất lực gào lên, y hoàn toàn không muốn tin vào những gì mình vừa nói, thế nhưng chuyện này đâu thể dễ dàng nói muốn hay không muốn tin được. Jaejoong là Hunter Vương, vậy thì cậu cần phải bị loại trừ ngay lập tức, nếu không không chỉ Yunho gặp nguy, mà toàn bộ Vampire trong lâu đài này cũng sẽ bị đe doạ. Heechul vòng tay ôm cổ Yunho, dùng sức giữ hắn thật chặt để Kibum cùng những Vampire còn lại gỡ Jaejoong ra khỏi vòng tay hắn.

_ KHÔNG ĐƯỢC, JAEJOONG…

Hắn đang lồng lên đau đớn, hắn vẫn chưa chấp nhận chuyện này, hắn vẫn chưa thể tin được, vậy nên hãy để hắn nói chuyện cùng cậu. Tại sao lại tách cậu ra khỏi hắn? Tại sao???

_ Yunho…

Heechul dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi tay, cùng những Vampire khác ghì chặt hắn cho đến khi Kibum đem Jaejoong đi khuất. Hắn đau đớn, vậy y không đau đớn sao? Phải chăng bi kịch mà Sungyoung nói chính là đây? Người yêu thương nhất của Chúa tể lại chính là kẻ thù của ngài.

Chuyện này sẽ phải giải quyết thế nào? Rồi Yunho sẽ ra sao? Rồi Jaejoong sẽ ra sao? Và đứa cháu bé bỏng của y, nó sẽ ra sao?

Tầng thượng sau khoảng thời gian kinh hoàng kia hiện đã trở lại yên ắng như trước. Có chăng khác ở chỗ, lúc này trên đây đang có ba cái xác bê bết máu. Những Vampire trong toà lâu đài này vì vừa phải trải qua một cú sốc quá lớn nên chẳng ai có thời gian bận tâm đến việc đi lau dọn cả. Bởi vậy ba cái xác đó tạm thời cứ phải nằm phơi nắng ngoài này, thật là thê thảm không để đâu cho hết. Tuy nhiên, có lẽ chỉ hai trong ba kẻ nằm chết nơi đây cảm thấy thấu hận cuộc đời vì sự thê thảm ấy. Kẻ còn lại, chính là tên Hunter Taekoong, chắc hẳn đã có một sự thoả mãn đáng kể trước khi chết. Vì sao hả? Vì gã đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, đánh lạc hướng lũ Vampire ngu ngốc, khiến chúng tin rằng, Kim Jaejoong chính là truyền nhân Hunter Vương… Giây phút trước khi chết, lúc mặt đối mặt với Chúa tể Vampire, Taekoong đã cảm thấy vô cùng hả dạ trước sự hỗn loạn bối rối hiện rõ trên gương mặt của hắn ta. Để rồi xem… ngươi sẽ xử lý thế nào, khi kẻ thù truyền kiếp của ngươi và toàn bộ Vampire, lại chính là người ngươi yêu thương nhất?

Hunter Vương không những đã có lớp vỏ bọc tốt nhất, mà còn vừa thành công trong việc tạo ra cho mình một kẻ thế thân tội nghiệp…

Kế hoạch này có thể thực hiện suôn sẻ như vậy, một phần chính là nhờ sự kiêu ngạo cùng khinh địch của Vampire. Bọn chúng tự tin rằng tất cả những thông tin lén thu thập được từ Hunter là chính xác, hơn nữa còn rất vô tư để tên Vampire duy nhất hiểu rõ mọi chuyện rời khỏi lâu đài. Mà bên cạnh tên Vampire Vương đó, còn có kẻ phản bội biết rõ những bí mật của Hunter.

Nói vậy, chỉ cần hai kẻ kia không quay trở về lâu đài trong khoảng thời gian này, thì kế hoạch mà Hunter Vương vất vả lập ra, chắc chắn sẽ thành công mĩ mãn…

~oOo~

_ Ngươi nói gì? Không đi cùng??? – Junsu quắc mắt nhìn về phía Yoochun, dồn dập chất vấn, cuối cùng thì sau một hồi dùng dằng, gã cũng đã nói ra câu từ chối – Tại sao???

_ Ngươi hiểu mà Junsu…

Yoochun vừa nói vừa quay mặt sang chỗ khác. Giây phút phát hiện ra tên nhóc phù thuỷ kia chính là người mình đã từng vất vả tìm kiếm, cảm xúc của gã không đơn giản chỉ có vui mừng như Junsu. Đương nhiên rồi, hiện giờ Hunter Vương đã tỉnh dậy, và Junsu đang định đem tên nhóc đó đi nhận mặt ngài… Yoochun thừa nhận, trong đầu gã đã từng xuất hiện ý định thủ tiêu phù thủy Hongki, để không ai có thể gây khó dễ cho Hunter Vương trong nhiệm vụ tiêu diệt Chúa tể Vampire của ngài.

Tuy nhiên nếu gã làm thế, người đang đi bên cạnh gã sẽ có phản ứng thế nào? Yoochun không thể ngăn nổi ý nghĩ ấy lớn dần trong đầu mình, lại càng không muốn làm Junsu đau lòng. Vậy nên, tốt nhất là gã sẽ không đi cùng nó nữa, gã và nó tạm thời tách nhau ra, cho đến khi Junsu đem nhóc phù thuỷ kia trở về lâu đài và quay lại. Khi ấy cả hai sẽ chẳng còn phải bận tâm gì đến Hunter hay Vampire nữa…

_ Ai mà hiểu chứ!

Junsu nhăn mày càu nhàu, nó biết cho dù gã đã đứng về phe Vampire, nhưng dòng máu Hunter vẫn luôn chảy trong người gã, làm sao có thể hoàn toàn thờ ơ với việc này được?! Hơn nữa nếu như Hunter Vương thực sự thức dậy, để cho tên đó giáp mặt với Yoochun, e rằng sẽ còn có nhiều việc rắc rối hơn. Bởi thế Junsu không còn cách nào khác là phải một mình đem tên phù thuỷ ấy về lâu đài. Quỷ nữ đã chết rồi, hiện giờ phù thuỷ này là thứ duy nhất nó có thể giúp Yunho hyung trong cuộc chiến dai dẳng này. Junsu định bụng, sau khi đem Hongki giao cho hai huyng, nó sẽ lập tức trở về bên Yoochun, chính thức bắt đầu cuộc sống vô tư tự do với gã cùng Donghae, chắc hẳn sẽ hạnh phúc lắm…

Gã lưu luyến vuốt ve gương mặt nó, không biết đã bao nhiêu lần tự hỏi lòng mình, vì kẻ này mà phản bội lại toàn bộ Hunter, rốt cuộc có đáng không? Câu trả lời bao giờ cũng chỉ có một, nhưng trái tim thì không cách nào bằng lòng với từ “đáng” cả. Hunter và Vampire, yêu nhau khó đến thế sao?

_ Junsu… hứa với ta, chỉ đưa tên nhóc kia đến lâu đài thôi, ngươi tuyệt đối không được tham gia vào trận chiến kia…

_ Humh! – Junsu bặm môi gật đầu, nắm lấy bàn tay đang áp vào má mình, đột nhiên trợn trừng mắt – Ngươi cũng không được phép chạy lung tung đâu, ở yên đây chờ ta! Phải như vợ ngóng chồng ấy, biết chưa?!

_ Rồi rồi!

Có ai đó vẫn còn để bụng chuyện xấu hổ đêm nọ, giờ cứ khăng khăng yêu cầu gã phải là vợ. Yoochun cười xoà, mạnh mẽ kéo đầu nó lại, áp môi xuống.

_ Ya!! – Hai thằng nhóc ngồi xổm cách đấy không xa vì hành động bất ngờ phát sinh này mà giật nảy mình một cái. Sau đó thì thằng nhóc lớn há miệng chăm chú xem, thằng nhóc nhỏ liếc nhìn một chút rồi nhăn mặt vươn tay che mắt thằng nhóc lớn – Không được xem!!!

_ Yên nào, anh mày đủ tuổi rồi…!!!

~oOo~

_ Bá khí Hunter càng ngày càng đậm, chẳng nhẽ cậu Jaejoong thực sự là kẻ đó sao?

_ Cái đấy còn phải hỏi nữa hả, ta đã tận mắt thấy cậu ấy cầm gươm bạc định đâm Chúa tể…

_ Thật không ngờ… Chúa tể thực sự rất yêu Jaejoong… giờ phải làm sao?

_ Ai biết, nghe nói từ lúc đấy đến giờ bên trong sảnh chính căng thẳng vô cùng, một bên đòi giết, một bên không cho giết.

_ Rắc rối quá, mà này… ai là người đã bắt cậu Jaejoong về đây nhỉ?

_ Dã Vương chứ ai, toàn bắt về những nhân vật nguy hiểm, Dã Vương thật đáng sợ.

_ E hèm!

Một tiếng ho khẽ phát ra từ phía sau lập tức khiến đám Vampire canh ngục ngậm miệng. Cả đám lấm lét quay đầu lại, đến khi nhìn rõ là ai vừa xuất hiện thì mới thở phào một cái, còn tưởng là Huyết Vương hay Chúa tể mới sợ chứ.

_ Cậu Kibum…

Kibum trong lâu đài này không phải một Vương, nhưng cũng chẳng phải một Vampire thuộc hạ bình thường. Đơn giản vì cậu ta là kẻ có mối liên hệ đặc biệt với Dã Vương, hơn nữa còn rất được Huyết Vương tín nhiệm, vậy nên vị trí có cao hơn những kẻ khác một chút.

_ Các người ra chỗ khác đi, ta sẽ canh chừng nơi này! – Kibum khẽ gật đầu chào lại, sau đó thì phất tay với mấy Vampire kia.

_ Cậu chắc chứ?!

Một Vampire ngạc nhiên hỏi, canh chừng Hunter Vương là việc mà chẳng Vampire nào muốn làm, ai biết khi nào cậu Jaejoong sẽ phá cửa ngục xông ra giết tất cả bọn chúng đâu. Cho dù Jaejoong đã bị nhốt vào căn phòng chắc chắn nhất, nhưng nhỡ đâu cậu ta vẫn có thể thoát ra thì sao? Gì chứ sức mạnh của Hunter Vương đâu thể xem thường được.

_ Không sao… – Kibum xua tay – Cứ yên tâm, ta sẽ trông chừng cậu ta cẩn thận!

_ Vậy được! – Thực ra chỉ hỏi lấy lệ thế thôi, chứ mấy Vampire này đã muốn chạy nhanh ngay khi Kibum vừa đưa ra yêu cầu rồi – Bọn ta đi đây!

Kibum vừa nhìn theo bóng mấy Vampire đó vừa nhếch môi cười. Quả nhiên trong lòng bất cứ Vampire nào, Hunter Vương luôn là một nỗi ám ảnh sâu đậm. Cũng giống như đối với mỗi Hunter, Chúa tể Vampire là một ác mộng vậy, và cơn ác mộng này đã đem toàn bộ Hunter ba khu quét sạch. Hận cũ hận mới chồng chất, Hunter Vương đột nhiên lại cảm thấy dường như việc khiến tên Chúa tể ấy đau khổ thông qua con búp bê của hắn ta vẫn còn hơi nhân đạo thì phải…

_ Kibum, ngươi ở bên ngoài phải không?

Một giọng nói mệt mỏi từ căn ngục gần đấy phát ra. Có thể nói đây chính là nhà tù của Vampire, nơi giam giữ những kẻ phạm phải trọng tội. Thường thì trong toà lâu đài này, phạm phải tội lỗi nghiêm trọng nhất chưa chắc đã phải chết, bị nhốt trong căn hầm u ám và tăm tối này đôi khi mới chính là sự trừng phạt lớn nhất. Cái chết chỉ đau đớn trong thoáng chốc rồi qua đi, nhưng giam giữ trong ngục tối sẽ buộc kẻ chịu phạt phải đối diện với sự cô đơn lạnh lẽo cả đời. Vậy nên hình phạt giam trong ngục, nghe tưởng là khoan dung, nhưng thực ra lại chính là một sự trừng phạt không khoan nhượng.

Nhắc tới mới nhớ, chẳng phải đã từng có một quỷ nữ bị đem nhốt trong chiếc lồng sắt này rồi sao? Đó chính là Ririn, kẻ mà từ khi biết tin Kim Jaejoong đang bị nhốt tại đây đã cười như điên dại đến kiệt sức mà ngất đi.

Phải, Kim Jaejoong đang bị nhốt ở đây, trong căn ngục rộng lớn nhất, vững chãi nhất, và tăm tối nhất.

_ Đúng thế… – Kibum bước dần đến gần căn ngục ấy, nhướn mắt ngó vào qua những thanh sắt phía trên cánh cửa, bên trong hoàn toàn tối om – Jaejoong, ngươi đã tỉnh lại rồi sao?

_ Ngươi… – Giọng nói có chút run rẩy, thật đáng thương, chắc hẳn cậu ta đang lạnh và sợ lắm – Có thể cho ta biết, ta đang bị hiểu lầm về chuyện gì không? Hunter Vương…

_ Đấy không phải hiểu lầm, mà là sự thật… ngươi chính là Hunter Vương!

Ngài thật sự rất biết ơn Kibum, cậu ta quả là lớp vỏ bọc hoàn hảo mà ông trời đã ban cho ngài. Không những có thể tự do hoạt động trong lâu đài mà không ai nghi ngờ, còn có được lòng tin của tất cả mọi người, kể cả con người tội nghiệp đằng sau cánh cửa kia.

_ Ta không phải!! – Sự kinh ngạc hoảng hốt được thể hiện rõ qua âm thanh và hơi thở cậu, khiến cho Kibum mặc dù không thể nhìn thấy mặt cũng biết rõ rằng cậu đang hoang mang thế nào – Hunter Vương là kẻ thù của Yunho, ta không phải kẻ đó!!!

_ Tất nhiên ngươi sẽ nói thế! – Nói chuyện với một con người đang trong trạng thái như thế thật sự rất tuyệt, giống như mình hoàn toàn có thể làm chủ được câu chuyện vậy – Nhưng Jaejoong, Hunter Vương tồn tại bên trong cơ thể ngươi, và kẻ đó đã thức dậy. Hiện giờ hắn ta đang ẩn nấp trong ngươi, cố tìm cách tiếp cận Chúa tể, rồi sẽ điều khiển đôi tay ngươi cầm gươm bạc đâm vào trái tim ngài…

_ Ta sẽ không để việc đấy xảy ra! – Gươm bạc đâm vào tim Yunho?! Chỉ mới nghĩ thôi đã thấy thật khó thở.

_ Ngươi không thể ngăn cản được, Jaejoong, hiện tại không phải ngươi thậm chí còn không cảm nhận thấy sự tồn tại của một kẻ khác trong cơ thể mình sao?

Chính vì không cảm nhận được nên mới càng hoang mang, chính vì không hiểu rõ nên mới càng thêm sợ hãi. Thế thân tội nghiệp của ta, có trách hãy trách bản thân ngươi tại sao lại yêu Chúa tể Vampire, hãy trách bản thân ngươi sao lại làm hắn yêu ngươi đến thế. Ta bảo vệ con người khỏi nanh vuốt của Vampire, chứ không bảo vệ những con búp bê có trái tim tràn ngập bóng hình ác quỷ như ngươi.

_ Không đúng, không đúng… chẳng có cái gì trong cơ thể ta cả… không có kẻ nào hết… không có… – Giọng nói bất chợt to lên, những câu chữ lặp đi lặp lại và âm thanh dần lạc đi. Ngài biết, cậu đang bị ảnh hưởng bởi những gì ngài vừa nói.

_ Ngươi chính là Hunter Vương, và ngươi phải chết thì Chúa tể mới có thể sống!!! – Kibum bám cả hai tay vào phần song sắt trên cánh cửa, lấy hơi hét thật to vào bên trong.

_ KHÔNG PHẢI!!! ĐỪNG NÓI NỮA!!

_ Chúa tể, xin hãy dừng bước!!!

_ Chúa tể…

Phía bên ngoài đột nhiên trở nên vô cùng ồn ào và hỗn loạn, Kibum vội chạy ra xem, là hắn cùng rất nhiều Vampire đang tiến đến đây.

65 responses to “[Bube] Chap 42

  1. tai sao lai nt cer chuuuuuuuu:((
    doc fic ss dung’ la` k doan’ trc’ dk dieu` j
    e cu nghi la` Kibum la` Hunter vuong xong danh’ nhau k dk thi` Min se~ lam` nguoi giai thoat’ cho Kibum r Happy ending
    ai ngo` lai thanh` ra Jae ieu bi nghi ngo` the nay`
    gay can’ r` ak` nha
    Chap nay` nga’n nhug hay
    The` vs ss la` e doc doan Yun dau don’ khi bik Jae la` Hunter Vuong thi` e khoc’ nhu* dien luon i’
    K hieu sao lai the’ nua~ :D
    SS fighting!!Doi chap moi cua ss nha’:x:x:x

  2. God!!! Taj sao danh Jae cua em. Huhu, bj kjch thjet rùj. Ss nho can than baby cua yunjae nha! Bé bj j là ss ho met voj nhìu ng à nghen. Ss Fighting!

  3. Ss Wing! 1 thời gian lặn như vậy hẳn là thỏa mãn lắm. Như vậy rồi cớ sao lại hành hạ nhau như vậy?
    Hôm đọc tw của ss, khẳng định là thấy rất vui vì k ai trong các giai là HV. Vậy mà té ngửa ra Bummie là HV. Thực sự muốn chửi thề lắm rồi nhưng kiềm chế, vì ít ra thì đó chỉ là HV “ở trọ” trong người Bum, thích thì Bum vẫn đá hắn ra đc. Nhưng đến đây rồi thì bức xúc quá sức. Jaejoong bị hiểu lầm. Nhà chúng nó lại bị chia cắt. Rồi họ sẽ đối xử với tên “HV” ấy ra sao đây?
    Mau mau về đi Junsu ah! Người ta mong ngóng anh từng giây đấy. Mau về để lật mặt tên chết tiệt đang trú ngụ trong người Bum đi.
    Tên hunter nửa mùa họ Park chết tiệt! Hắn không đi cùng bảo vệ tiểu bảo bối của hắn. Mong hắn làm vợ luôn đi. Nhỡ Su có làm sao, thịt au trước hắn sau. Hừ hừ! Mà này đồ nửa mùa! Mi làm vợ thật thì đi chết đi. Hừ!
    Ôi giời ơi Bum ơi là Bum! Hận cái người sinh ra Bum mà có cả linh hồn của tên kia. Hừ! Ôi dộ ôi! Bummie yêu dấu của em sẽ ra sao đây?! Bạn có thê thảm lắm không? Càng nghĩ càng hận HV, hận luôn cả au. Vì làm e quá ức chế mà type comt bằng ĐT đến nhức cả tay.
    Từ đầu đã rất háo hức mong chờ HV xuất hiện, cũng nghĩ có thể là Hankyung hoặc Kibum. Nhưng gần đây lại khao khát dùng kiếm bạc mà bằm nát cái linh hồn đó ra. Hừ hừ! Muốn giết cái linh hồn đó như hắn đã giết ả quỉ nữ. Nếu hắn ko mắc ở trong cơ thể Bum thì nhất định.
    Mà HV lẽ ra phải là người đức độ nhỉ. HV như thế này thì thật muốn giết.
    Hận au! Em quyết định anti ss 1 ngày. Viết xong BuBe vs DeLo đi rồi xem em làm gì ss *nhếch mép* Tuy sợ ya nhưng em dù sao cũng tiếng là seme. Hãy đợi đấy!

  4. Chào ss! e từ 360 kpop chạy sang đây! e vốn là một silent reader nhưng bây giờ cảm thất có lỗi với ss quá nên e comt cho ss đây! ss tha lỗi cho e thời gian qua nhé! ^^

  5. huhu gay cấn wa’, tội nghiệp cho oppa Jeajoong. Sis này, cho họ hạnh phúc hết nha, đau khổ wa’ là nhiều rồi còn j. Mà cái thằng cha Hunter Vương j j đó đáng khinh thật, đường đường là “Vương” cơ đấy mà lại thủ đoạn kinh. ĐÁNG GHÉT! đáng lẽ phải dức độ phải biết bao dung, phải cao cả chứ nhỉ, đằng này so ra hắn chẳng bằng cọng lông chân Yun oppa nữa là (mà Yun oppa có lông chân ko ta, éc! nham nhở wa’, hjz). HV là cái thằng đáng chết đáng nguyền tủa, đê tiện, hạ lưu, bỉ ổi, vô sỉ, thủ đoạn, tàn ác, vô duyên. Hết chuyện đi chia cắt người ta, đang yêu nhau ngon lành hà, thêm cái việc KiBum nữa, ko thấy người ta tội nghiệp thì thôi lại còn dụ dỗ ngủ lun đi, có mà mi đi ngủ lun đi đấy tên HV chết tiệt!
    Sorry sis nha, em có hơi nóng nảy chút xíu, ^^ Sis, nói sis nghe nè, HE nhe, hen, HE, HE, HE nha! (em đang xin sis đấy!)

  6. biết nói sao nhỉ? k ngạc nhiên vì cái kế hoạch khốn nạn của thằng hunter vương nhưng mà vẫn đau lòng, bạn jae lại bị oan ức oy :((, đag mag bầu mà còn bị hành, Wing ác qoá nha! Nhưng mà cái đoạn Heechul ra ngăn k cho Ho đến gần Jae ấy, cứ thấy nó bị hẫng thế nào ấy, dù j thì Jae cũng ngất rồi mà, fải cho vợ chồng nhà ngta tâm sự gthik này nọ tí sau khi tỉnh dậy chứ, chưa j đã tách nhau ra rồi. khổ thân bạn Ho còn chưa hưởng trọn vẹn niềm vui đc “lên chức”. hix!!!!! lạy trời cho đứa bé bình an!!!
    các tình tiết trong fic của wing xây dựng nên hay lắm, rất chi là hợp lý, mình thích hạnh phúc tột bậc mà đau khổ đến cùng cực, đề nghị Wing cho “trận chiến cuối cùng” này trở lên thật ác liệt vào, nhưng mà mình thik chiến đấu thẳng mặt, trực diện, tay đôi cơ, mưu mô thế này mệt qoá :D
    mà Wing cho hỏi nhỏ nhá, có fải Jae và đứa bé sẽ đóng vai trò qđịh trog “trận chiến cuối cùng” mag đầy tính sinh tử này k???

  7. mình mong ChangMin sẽ đánh thức lại đc tâm hồn đag bị ngủ quên của Kibum, làm cho Hunter vương biết thế nào là “huner tính k bằng trời tính” đâu. hehe

  8. vừa đọc lại lần nữa, vẫn thấy hay. hihi. Wing cố lên nha, k cần fải nhah, cứ từ từ và làm ra nhưng sản phẩm tốt nhất nhé!!!!!

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s