[Bube] Chap 40

CHAP 40

 

_ YA, HYUNG CÓ XUỐNG NGAY KHÔNG THÌ BẢO???!!!!

_ Hyung không sao đâu…

Jaejoong vừa kêu lên vừa đu người bám vào một cành cây. Đương nhiên cậu biết vì sao Changmin lại tỏ ra sốt sắng như vậy, là vì em bé trong bụng cậu đúng không? Nhưng nếu chỉ vì thế mà lúc nào cũng phải ngồi yên một chỗ gặm khế thì cậu không chịu nổi. Cho dù có mang thai cũng phải ra dáng đàn ông mang thai một chút chứ, mấy việc cỏn con này sao có thể làm cậu bị tổn thương được!!!

_ Jae hyung… oa oa oa… – Ryeowook run run bám chặt vào cành cây, mếu máo nhìn theo từng cử động của cậu – Sợ quá…

_ Không sao, hyung tới đây! – Jaejoong khẽ quay đầu nhìn xuống, đã cao thế này rồi, vậy mà thằng bé trèo lên tận đây cơ đấy.

_ Trời ơi, cẩn thận, cẩn thận một chút!

Changmin đứng dưới mỗi lần thấy Jaejoong với chân với tay tìm chỗ bám là rú ầm lên, trong đầu đã thoáng hiện lên hình ảnh một cái xác bị cháy đen thui khét lẹt. Mà đám trẻ xung quanh thấy Min sốt ruột vậy cũng lo lắng theo, có vài đứa đã bắt đầu mếu máo.

_ Aishh… Ryeowook… – Cuối cùng cũng đến nơi, cậu vừa đặt chân lên một cành cây liền lập tức đổ người bám chặt vào thân cây, sau đó từ từ đứng lên, hướng về phía thằng bé đang run rẩy kia chìa một tay ra đón – Nào… á… Ryeowook… khoan đã… AAAAAA…

Ai ngờ thằng bé vì quá sợ sệt, mắt thấy có người đến cứu liền vội vã nhoài người ra, lao thẳng vào Jaejoong. Kết quả khỏi nói cũng biết, cậu vì phải đột ngột đón sức nặng của Ryeowook nên mất đà ngã ngửa ra đằng sau, đồng nghĩa với việc cả người lên cứu lẫn người được cứu rất nhanh đã từ trên cây rơi tự do xuống dưới.

_ AAAAAAAA JAE HYUNG…

_ RYEOWOOKKKK…

Như đã nói, vì cả hai đều rơi xuống, hơn nữa mỗi tên lại văng ra một hướng, thế nên những người đứng dưới theo dõi lập tức như ong vỡ tổ mà nháo nhào vừa chạy vừa giơ tay đỡ. Tất nhiên là cách đỡ người thủ công này chẳng bao giờ có hiệu quả, bởi vì từ dưới ngước lên không thể nào xác định được chính xác điểm hạ cánh của người phía trên. Cơ mà trong lúc Jaejoong và Ryeowook đang tuyệt vọng đến phát khóc thì từ đâu lại đột nhiên xuất hiện hai bóng đen lao vụt ra đỡ bọn họ.

_ A… – Phút chốc được dựa vào khuôn ngực ấm áp quen thuộc, Jaejoong lập tức thở phào nhẹ nhõm, dang tay bám chặt cổ kẻ đang ôm mình. Sau khi cảm thấy kẻ đó chân đã chạm đất mới từ từ hé mắt, cười ngọt ngào – Yunho ~~~

_ Giỏi thật!

Chất giọng trầm trầm cùng gương mặt xám xịt như tro được bày ra, Jaejoong nuốt nước bọt một cái, im re nằm trong vòng tay hắn.

_ Yesung, oa oa oa… – Lúc này Ryeowook cũng đã được bóng đen thứ hai đỡ xuống an toàn, thằng bé vừa nhảy xuống đất vừa khóc um lên chạy tới chỗ Yesung.

_ Cám ơn… Kibum hyung…

Yesung giọt ngắn giọt dài quay ra cảm ơn Kibum. Cả đám trẻ vừa trải qua một trận thót tim nên chẳng còn tâm trí chơi thêm gì nữa, ra chào Chúa tể vài câu rồi ôm nhau lầm lũi về phòng.

Bấy giờ chỉ còn hắn, cậu, Changmin và Kibum, bốn người đứng nhìn nhau. Biết là sớm muộn gì cũng gặp lại, nhưng phải đến lúc gặp rồi mới thấy hết sự khó xử và bối rối khi mặt đối mặt với nhau. Changmin rất không tự nhiên đứng vặn vẹo tay, mặt cúi gằm xuống đất.

_ Ngươi… – Hắn đột nhiên chuyển sự chú ý từ Jaejoong sang Changmin, âm trầm hỏi – Sẽ ở đây trong bao lâu?!

_ À… hai ngày… – Changmin ngoan ngoãn trả lời, dù gì thì giờ đây cũng là anh rể rồi, ân oán ngày trước nên gỡ bỏ dần đi là vừa– Ta được nghỉ học hai ngày nên tranh thủ đến thăm Jaejoong hyung.

_ Tận hai ngày sao?

Gương mặt hắn cau có đến nỗi khiến Changmin trợn mắt nghĩ rằng, nếu bây giờ có thể lập tức đá Min ra khỏi lâu đài, hắn nhất định sẽ vui mừng mà cười to thành tiếng!!!

_ Anh nói cái gì thế??!!

Nhìn mặt thằng em như sắp nổ tung đến nơi, Jaejoong lập tức quay sang thúc cùi chỏ vào ngực hắn trách móc.

_ Kibum… – Hắn suy nghĩ một chút rồi quay lại nói với người phía sau – Hai ngày này ngươi phụ trách trông nom Changmin.

_ Không được! – Đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ, cái miệng đã tự động nói mất rồi.

_ Tại sao? – Hắn không giấu nổi sự tò mò hỏi lại, chẳng phải hai người đã từng ở chung sao? Giờ tiếp tục có gì không đúng?!

_ Bởi vì… – Kibum nhíu mày, khó khăn tìm lý do – Gần đây… Hunter Vương đã xuất hiện… mọi việc cũng trở nên bận rộn hơn… ta… không có thời gian…

Một lý do hết sức vụng về, thà rằng cứ trực tiếp nói không muốn còn dễ chịu hơn. Changmin cắn răng nhìn sang chỗ khác, càng tốt, không còn chút liên quan gì đến nhau nữa, đó là cách tốt nhất.

_ Vậy Changmin về phòng ở cùng hyung…

Bầu không khí đột nhiên trở nên rất mờ ám, Jaejoong suy nghĩ một chút rồi ngúc ngắc lên tiếng.

_ Nếu các ngươi đang có khúc mắc gì chưa kịp giải quyết… – Tuy nhiên hắn lại ngắt lời cậu, hướng về phía Kibum nói – Thì hãy tranh thủ hai ngày này dứt điểm đi, Kibum… ngươi có biết là gần đây ngươi rất kỳ lạ không?

_ Thuộc hạ có lỗi!

Dạo gần đây chẳng thể làm được cái gì ra hồn, tâm trí nhiều lúc như treo trên mây, mơ mơ hồ hồ đến mức báo động. Kibum cũng tự biết tình trạng hiện giờ của mình, nhưng không rõ, có phải là vì khúc mắc với Changmin mà cậu trở nên như thế không?

_ Đừng để ta phải nói nhiều. – Hắn lạnh lùng buông ra một câu, sau đó ôm Jaejoong bước đi.

_ A…

Changmin vốn định chạy theo, thế nhưng chân chẳng thể nhấc nổi. Lúc Jae hyung lo lắng quay đầu nhìn, Min lại chỉ có thể gượng cười lắc đầu, ý bảo không sao đâu.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, mà lại khiến cho hai người vốn vô tư vui vẻ trở nên như thế này? Changmin cả người cứng ngắc đứng nhìn đất, phía đối diện cũng có một người cứng đơ không kém đang ngước mắt nhìn trời. Có phải là từ… nụ hôn kia không? Khi Kibum theo Chúa tể đến đón Jae hyung, cậu ta… làm vậy với Min… Hành động ấy đã chính thức phá vỡ mối quan hệ vô tư của hai người, vô tình làm nó bị phủ bởi một lớp sương mờ, khiến cho người trong cuộc không cách nào xác định nổi mối quan hệ đấy. Yêu? Hình như chưa đủ sâu đậm để với tới từ đó. Kẻ canh chừng và người bị canh chừng? Nếu vậy thì những rung động trong trái tim phải lý giải thế nào? Rõ ràng quan hệ giữa hai người không thể rành rọt yêu ghét trong từng thời điểm như mối quan hệ giữa Chúa tể và Jaejoong, lúc nào cũng mờ mịt.

Mờ mịt từ lúc bắt đầu, và cho tới lúc này đây, kết thúc rồi mà vẫn thật mơ hồ…

_ Nếu muốn, cứ đến phòng ta ở! – Suy nghĩ thật nhiều, rốt cuộc chỉ có thể nói ra từng ấy. Kibum chán nản xoay người, bỏ Changmin lại một mình, bước đi thật nhanh.

Cuối cùng vẫn không dám đối mặt.

Buông tay đi… chẳng thể níu kéo được gì đâu…

Buông tay đi… và hoàn toàn biến mất khỏi cơ thể này…

~oOo~

_ Ư ư…

Taekoong nhếch mép nhìn hai ả quỷ nữ đang cố vùng vẫy thoát khỏi sự thít chặt của sợi dây thừng mà gã vừa buộc. Theo mệnh lệnh của Hunter Vương, gã đã đem theo hai quỷ nữ này đến núp sẵn ở gần lâu đài, chỉ chờ kẻ đó ra hiệu sẽ thực hiện kế hoạch ngay. Tuy rằng bản thân vẫn tin tưởng và trung thành với Hunter Vương, thế nhưng Taekoong rất nghi ngờ sự thành công của kế hoạch này, nhất là khi dường như chủ nhân của gã còn chưa hoàn toàn khống chế được linh hồn kia. Hai cơ thể cùng song song tồn tại, thời điểm linh hồn này làm chủ cơ thể, linh hồn kia sẽ tạm thời biến mất. Điều này vừa có lợi, lại vừa có hại cho chủ nhân gã. Lợi ở chỗ khi ở trong toà lâu đài Vampire, để ngang nhiên quan sát Chúa tể Vampire cùng tình nhân của hắn, Hunter Vương sẽ ẩn mình để linh hồn còn lại làm chủ cơ thể. Khi ấy bá khí Hunter của ngài sẽ không thoát ra, ngài vẫn tồn tại, nhưng suy nghĩ và hành động lại là của tên nửa người nửa Vampire ấy. Dù sao cũng có thể coi đây là một lớp nguỵ trang an toàn và đặc biệt.

Cơ mà, cái không hay là ở chỗ, linh hồn cùng tồn tại kia cũng có khả năng làm vậy. Hunter Vương nói rằng hiện giờ linh hồn này đang bị tổn thương, nên cậu ta hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong cơ thể mình. Nhưng chỉ cần cậu ta chú ý một chút, nguy hiểm hơn là vào thời điểm thực hiện kế hoạch đối với kẻ có tên Kim Jaejoong nọ, cậu ta đột nhiên ý thức được những gì đang diễn ra, chắc chắn sự khống chế cơ thể hiện tại của Hunter Vương sẽ bị phá vỡ. Tên nửa người nửa Vampire kia vốn là chủ nhân thật sự của cơ thể ấy, chỉ cần cậu ta quyết tâm thì chắc chắn sẽ đẩy được linh hồn Hunter Vương ra khỏi cơ thể mình. Nếu như thế thì thực sự rất nguy hiểm.

Bởi vậy mặc dù kế hoạch đã được vạch ra và chuẩn bị xong hết, nhưng Taekoong vẫn chưa được phép thực hiện mà phải đứng đây đợi lệnh. Ấy là vì Hunter Vương cần thời gian để hoàn toàn khống chế linh hồn kia, mà nếu có thể khiến cậu ta ngủ mãi mãi thì lại càng tốt.

_ Tất cả chỉ tại các ngươi!

Taekoong vừa rít lên vừa giơ chân đạp mạnh vào hai quỷ nữ gần đấy. Nếu không phải bọn chúng sát hại Hunter khu Đông, liệu gã và chủ nhân có cần phải lén lén lút lút đem điểm yếu của kẻ thù ra lợi dụng không? Taekoong không rõ còn bao nhiêu Hunter sống sót sau đêm đó, nhưng hiện tại ngay cả thời gian để tập hợp những Hunter còn sống cũng không có. Chỉ cần Hunter Vương làm chủ được toàn bộ cơ thể kia, cả hai sẽ lập tức hành động. Chúa tể Vampire mỗi ngày một mạnh lên, vậy nên sự chậm trễ sẽ chỉ có hại cho phe Hunter…

~oOo~

_ Ừm… cũng không khó chịu lắm… – Jaejoong vừa nói vừa đan ngón tay mình với ngón tay hắn vào nhau – Chỉ là thỉnh thoảng thấy hơi hơi chướng bụng thôi…

_ Đó là bá khí của con. – Hắn tựa đầu vào vai cậu, nhẹ giọng thì thầm.

_ Mới bé tí đã có bá khí rồi sao?

Cậu quay đầu nhìn người đang ngồi phía sau, đem mặt mình áp vào mặt hắn cọ cọ.

_ Đúng thế, con ta mà… – Hắn thấy cậu có hành động kỳ quặc vậy cũng không can ngăn gì, ngược lại còn giơ mặt ra cọ cọ cùng.

Haish ~ thực sự là quá mất mặt!!! Chúa tể Vampire lạnh lùng oai nghiêm mỗi khi ngồi cùng một chỗ với búp bê phu nhân, đảm bảo sẽ có những hành động kỳ quặc và mùi mẫn khiến người xem phải khóc thét. Tất cả Vampire thuộc hạ đều biết chuyện đáng sợ ấy, thế nhưng đến độ thế kia thì chắc hẳn không chỉ khóc thét đâu mà sẽ trực tiếp ngất xỉu cho xem. Cũng may là cả hắn và cậu đều nhận thức được điều đó, vậy nên mỗi lần muốn âu yếm thì không chui vào phòng kín cũng ôm nhau lên sân thượng. Và hiện giờ thì có hai kẻ đang tay trong tay cùng ngồi hóng gió trên sân thượng này.

Có thể nói đây là chỗ ngồi yêu thích của cả hai, với hắn thì vì sân thượng này chính là nơi hắn ngộ ra tình cảm của mình đối với Jaejoong, cùng cậu ngồi đây hắn sẽ có những cảm xúc rất mãnh liệt. Còn với Jaejoong, bởi vì trên đây rất cao, mà lúc nào hắn cũng nhằm vào chỗ rìa thành mà ngồi, để có thể thả hai chân xuống dưới đung đưa. Tuy rằng ngồi kiểu này cực kỳ nguy hiểm, nguy cơ lao người xuống dưới là rất cao, nhưng Jaejoong lại yêu tư thế này lắm. Tại lúc nào hắn cũng từ phía sau ôm cậu, mà một khi đã ở trong vòng tay hắn thì cho dù có nguy hiểm thế nào cậu cũng không sợ. Nếu giờ Jaejoong có ngã xuống thật thì chắc chắn chỉ hai giây sau sẽ được an toàn tựa vào lồng ngực vững chãi của hắn liền.

Vừa được hóng gió mát này, vừa được ở trong không gian riêng tư này, lại vừa có thể tận hưởng cảm giác được hắn bảo vệ, bảo sao cậu lại thích nơi đây đến vậy. Jaejoong thở dài một hơi thoả mãn, thả lỏng cơ thể nằm gọn trong lòng hắn.

_ Yunho ~ giữa Changmin và Kibum… có cái gì đó mờ ám, đúng không?

Bất cứ ai chứng kiến cuộc gặp gỡ ban nãy đều có thể ngộ ra điều này, Jaejoong từ trước đến nay chưa bao giờ nhìn thấy em trai mình như thế. Kể cả khi có con gái đến tỏ tình, nó cũng chẳng bày ra cái bộ dạng e dè ngại ngùng vậy đâu.

_ Em nói xem…

_ Humh… – Jaejoong quay ra nhìn hắn, nheo mắt suy nghĩ – Là về vấn đề tình cảm sao?

_ Nếu không còn có thể vì cái gì?

Không phải từ lúc chia tay với Changmin, Kibum mới bắt đầu có những hành động kỳ quặc sao? Nhiều lúc ngơ ngơ ngẩn ngẩn, nhiều lúc lại lén lén lút lút, hắn thực sự rất không an tâm về cậu ta. Tuy nhiên nghĩ lại mình khi xưa, tại thời điểm hắn bỏ rơi Jaejoong để có thời gian xác định tình cảm của mình, lúc ấy hắn chả làm ra nhiều hành động dở hơi hơn ấy. Bởi vậy, tình trạng hiện giờ của Kibum là có thể thông cảm được, hi vọng hai kẻ đó sớm giải quyết xong mọi chuyện, chứ Vampire trong toà lâu đài này liên tục bị vướng vào tình yêu như thế, hắn cảm thấy thật quá mức đau đầu.

_ Nhưng mà… Changmin… dường như đã quyết định sẽ sống hẳn trên kia…

Cái đấy còn phải nói nữa sao, Jaejoong vì có tình yêu của hắn nên mới chấp nhận từ bỏ tất cả để xuống dưới đây sống. Còn Changmin chọn ở trên kia là hiển nhiên rồi.

_ Đừng nói đến việc đó nữa… – Hắn rướn cổ lên cắn nhẹ vào môi cậu một cái – Những chuyện liên quan đến tình cảm, người ngoài không giúp gì được đâu.

_ Ai da… – Jaejoong rụt cổ lại tránh né đôi môi kia, nhăn mặt nói – Nhưng em nghĩ mình vẫn nên hỏi Changmin vài câu…

Hắn chẳng nói thêm câu nào nữa, trực tiếp nhắm mắt đưa môi lên chờ đợi.

_ Phìiii… – Đã mặt dày đòi hỏi thế này thì ai nỡ từ chối đây, Jaejoong bật cười, đoạn nhắm mắt từ từ áp môi vào…

Nụ hôn ngọt ngào nhẹ như gió thoảng vậy, cũng đủ làm trái tim hai kẻ si tình này chết ngập trong hạnh phúc rồi…

~oOo~

Lúc nào cũng vui vẻ yêu đời… 

Ngay cả khi bị bắt đến lâu đài Vampire này, ngay cả khi chứng kiến sự khổ sở của hyung mình…

Con người ấy, luôn tìm được niềm vui để sống…

Xảy ra nhiều việc như vậy, tại sao nụ cười vẫn xuất hiện nhiều đến thế? 

Thật đáng ghen tị… 

Ta không bao giờ cười nhiều được giống vậy, cũng chẳng bao giờ hạnh phúc khi nghĩ về gia đình như thế… 

Thật đáng ngưỡng mộ…

Trong khi ta trở nên thu mình trầm tính nhiều như này, ngươi lại có thể hoà đồng với ngay cả kẻ thù… 

Giữa nơi toàn những ác quỷ, thiên thần vẫn luôn biết cách để toả sáng…

Ta đã để ý đến ngươi như vậy đó… Changmin ah…

Thật ngu ngốc!

Cậu ta là một thiên thần, nhưng là một thiên thần ích kỷ, thiên thần đã lợi dụng ngươi vì mục đích của mình…

Thật nực cười! 

Cậu ta cười đùa với ngươi, chính là để ngươi trở nên yếu đuối và mềm lòng…

Thật đáng thương!

Trái tim của ngươi đã bị đùa giỡn…

Con người là thế đấy… một lần bị tổn thương, chưa đủ sao Kibum?

Ta…

Đã bị lừa dối?!

Ta…

Đã bị tổn thương?!

Ta…

Đang dần trở nên yếu đuối?!

Ta… biết làm sao bây giờ?!

Ngươi…

Có muốn hết tổn thương không?

Muốn.

Có muốn không bị ai lừa dối nữa không?

Muốn.

Có muốn luôn luôn mạnh mẽ không? 

Muốn.

Vậy, hãy biến mất đi…

Nhường cơ thể này lại cho ta…

Trái tim ta rất mạnh mẽ, sẽ chẳng kẻ nào lừa dối được ta…

Tâm hồn ta rất kiên cường, sẽ chẳng ai khiến nó bị tổn thương nổi…

Kibum, ngươi chỉ cần nhắm mắt lại, buông xuôi tất cả… ngươi sẽ không còn cảm thấy đau khổ nữa…

Chỉ thế thôi sao?!

 Đúng vậy…

Hãy biến mất đi… và nhường cơ thể này cho ta… 

Biến mất đi…

_ Kibum, KIBUM!!!

Changmin hốt hoảng lay thật mạnh vai Kibum để cậu ta có thể dứt ra khỏi trạng thái thất thần đáng sợ đang diễn ra. Tên Chúa tể kia từng nói dạo này Kibum rất khác thường, nhưng khác thường đến thế này thì quả thật Changmin không thể tưởng tượng nổi. Ban nãy Bum bỏ đi rồi mà Min vẫn đứng như chôn chân tại chỗ, phải mất một lúc lâu sau nó mới có thể hạ quyết tâm sẽ đi làm rõ tất cả. Vậy nên Changmin đã chạy đi tìm Bum khắp nơi, sau cùng được một Vampire mách chỗ mà cậu ta mỗi lần tự kỉ thường ra ngồi, ô cửa sổ cao nhất trong toà lâu đài, nơi có thể nhìn rõ cảnh vật hoang tàn nơi nghĩa trang ngoài kia. Nhìn dáng ngồi cô đơn lặng lẽ của Kibum, Changmin không hiểu sao mình lại cảm thấy rất khó thở. Mà lúc phát hiện ra Kibum đang suy nghĩ điều gì đó đến độ tự nắm chặt bàn tay mình rớm máu, cả cơ thể Min đều đã tê dại mất rồi.

_ A… – Kibum mờ mịt đưa mắt xác định người phía trước mặt, mà khi đã xác định rõ là ai thì lại vội vàng nhảy xuống khỏi ô cửa sổ, mạnh mẽ xoay người bước đi.

_ Kibum, ta muốn giải thích một chút! – Changmin vội hét to lên, cảm thấy bước chân người kia chầm chậm lại thì ngay lập tức nói một mạch – Ta thừa nhận lúc đấy ta phải đánh lạc hướng ngươi để Jae hyung có thể đốt lâu đài, thế nhưng vì thế mà ngươi cho rằng ta vui vẻ với ngươi chỉ là giả tạo thì hoàn toàn không đúng. Lúc chơi đùa với ngươi, ta chưa bao giờ gượng cười, là vui vẻ thật sự, là hạnh phúc thật sự!!!

_ Thật sao? – Đôi mắt có chút ngờ nghệch quay ra nhìn Changmin, Kibum ngúc ngắc hỏi lại – Hạnh phúc thật sự? Vui vẻ thật sự?

_ Đúng đúng!!

Changmin gật đầu lia lịa, không hiểu sao khi ở bên Kibum, cứ nhìn thấy khuôn mặt búng sữa luôn ra vẻ lạnh lùng của cậu ta, Min lại thấy tâm tình cực kỳ sảng khoái. Vậy nên không muốn cái mặt ấy cứ xị ra đen thui như gần đây đâu, trở lại như xưa đi mà…

Changmin nói… cậu ấy chưa bao giờ lừa dối ta…

Nhưng như vậy… chưa đủ…!!!

_ Kibum… ngươi làm sao thế? – Changmin rùng mình khi phát hiện ánh mắt mà Kibum nhìn mình đang dần thay đổi, trong vô thức đôi chân lùi dần ra phía sau, nghi hoặc dò xét biểu cảm của Kibum – Ngươi lạ lắm…

_ Changmin… CHANGMIN!!!! – Bước dần về phía ấy, đôi tay dang ra muốn chạm vào, sau đó, cả cơ thể như bùng nổ, Kibum đột nhiên lao tới ôm chầm lấy con người nhỏ bé trước mặt, thật mạnh mẽ áp môi mình vào đôi môi cậu ấy.

_ Ư ư… không… – Phải mất vài giây xác định chuyện gì đang diễn ra, Changmin cuối cùng mới giật mình phản kháng, vung tay đánh mạnh vào Kibum. Tuy nhiên những hành động này chẳng thể làm động tác kia bớt điên cuồng.

 

50 responses to “[Bube] Chap 40

  1. toj ngkiep bumbum,ka minnie nua.oj k bjt luk chjen trank se the nao dey?hajz

  2. chả biết nói gì vì nó hay quá. >”<

  3. chao…
    lam wen nhe…

  4. s ơi e chả bít nói j` nữa ~ hic PERFECT e bị nghiền nặng fic mà ko hỉu sao e lại cứ nghiện cái nè. e thề nó là cái fic hay nhất e từng đọc e đọc nó đến cả 10 lần rùi chứ ko ít ( mà còn định đọc lại típ) chỉ mong s ra hết cho e khỏi hóng ko e chết mất. ss 5ting ha. cho e nik yahoo nha s? e i* s l’m

  5. yahoo of e là yunies2joongie_s9mfmlbff_sm s làm ơn add e nha. e mog s l’m

  6. http://www.maydreams.net/home/khi-hoc-tro-nghien-doc-fanfic-truyen-ve-than-tuong ss ơi, ss xem cái này chưa zậy, ss được lên báo đó *chớp a chớp* đọc xong mà e hú hồn chạy ngay vào đây cứ tưởng ss đóng cửa như mí ss khác zậy thì hủ e pít đi đâu về đâu đòi fic đey,hihi

  7. ss thân yêu. em theo chân ss từ bên 360kpop sang đây. Từ bi h em sẽ dựng lều hạ trại ở nhà ss, ss có đuổi em cũng k đi đâu ** hớn hở cười toe toét **

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s