[Bube] Chap 9

Chap 9

 

_ Jaejoong.

_ Ha… – Cậu giật mình nhìn về phía cửa phòng khi nghe tiếng hắn gọi, ngớ người ba giây, sau đó thì chợt nhận ra… hắn vừa gọi tên cậu sao???

Thế có nghĩa là… hắn đã biết rồi… hắn biết hết… từ chuyện cậu đánh mắng hắn thế nào đến chuyện cậu nằm ngủ trên người hắn ra sao… AAAAAAAA… cái tên chết tiệt kia!!! Ta đã biết không thể tin ngươi được mà…

Jaejoong đang rất lúng túng, cậu không biết mình phải có thái độ gì với hắn bây giờ, cứ như là vừa bị bắt tại trận khi đang ăn vụng ấy. Thậm chí việc có thể bị trừng phạt vì đã đánh hắn như thế cũng không làm Jaejoong lo lắng bằng việc cậu chủ động ôm hắn ngủ… chuyện này… chuyện này thực sự rất đáng xấu hổ…

Rất rất xấu hổ ~~~

_ Jaejoong… – Hắn tiến đến gần trong khi cậu vẫn mải nghĩ ngợi, vươn tay ra vuốt ve đôi má ửng hồng.

_ A!!! – Jaejoong vội hất tay hắn ra rồi lùi một chút về phía sau.

_ Có chuyện muốn nói với ngươi… – Hắn lờ đi phản ứng của cậu và tiếp tục sáp gần.

Jaejoong lập tức chột dạ, có chuyện sao?! Là vụ căn phòng quan tài vàng ấy hả?!

_ Ngươi… – Hắn nắm tay cậu, thật chặt để cậu không thể vùng ra, Jaejoong nhìn hắn khó hiểu – Hãy trở thành búp bê của ta… và chỉ được thuộc về mình ta thôi…

_ Búp… b…ê… – Jaejoong tưởng mình nghe nhầm, cố hướng ánh mắt dò xét về phía hắn.

_ Búp bê của ta!! – Hắn khẳng định chắc nịch, người lúc này đã dính chặt vào người cậu.

– Umh… – Jaejoong đang định hỏi thêm nữa nhưng mùi máu tanh nồng chợt sộc lên mũi khiến cậu giật mình.

Đến lúc này cậu mới nhìn kỹ hắn. Khắp người hắn được nhuộm đỏ bởi máu tươi, trên khuôn mặt, trên cánh tay… đâu đâu cũng là máu… nó… làm cậu kinh tởm… cậu muốn ói…

_ A!! Tránh xa ta ra!!! – Cậu đẩy hắn thật mạnh, đưa tay lên bịt mũi để không phải ngửi mùi tanh từ người hắn.

_ Ngươi… – Hắn nhìn cậu khổ sở trên giường, sau đó lại nhìn vào mình -…Ngươi sợ máu người sao??

_ Ọe… oẹ… – Dạ dày như muốn lộn cả lên, đầu óc choáng váng… máu người… máu người…

Hình ảnh hắn giết người ngay trước mặt cậu ngày trước vốn đã được chôn sâu trong lòng nay vô tình dội lại. Kinh khủng… thật kinh khủng… bảo cậu làm búp bê của kẻ như thế này ư?! Bảo cậu làm đồ chơi để kẻ này vui lòng ư?! Để ngày ngày chứng kiến thú vui dã man của hắn ư?!… Không… Câu trả lời của cậu là không-bao-giờ—

Hắn rùng mình một cái, toàn bộ vết máu trên người đã biến mất không một dấu vết, nhíu mày nhìn cậu mặt mũi tái nhợt trên giường, cậu sợ đến mức này sao?! Hắn túm tay cậu kéo về phía mình.

_ BUÔNG RA – Cậu gào lên – KHÔNG BAO GIỜ!!! TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ TRỞ THÀNH BÚP BÊ CỦA NGƯƠI!!! KHÔNG BAO GIỜ THUỘC VỀ NGƯƠI!!!

Bốp ~~~

Cái tát mạnh vào má phải làm Jaejoong ngã rạp xuống giường, bên tai nghe ing ing, mắt mờ cả đi, môi còn có cả vị mằn mặn của máu, chỉ một cái tát cũng đủ lấy đi một nửa sức lực của cậu. Hắn dường như đang cực kỳ tức giận thì phải.

_ Không bao giờ?? Ngươi dám từ chối ta?! Ngươi không có quyền!!! Nghe rõ đây, từ giờ phút này, ngươi là búp bê của ta, là đồ chơi của ta, thuộc về ta, mãi mãi thuộc về ta!

Hắn vừa gầm lên vừa lao vào ngồi đè lên cậu, hai mắt long lên sự tức giận tột độ. Lần đầu tiên hắn chịu nhận một con người làm búp bê bên mình, lần đầu tiên hắn chịu coi một con người không phải đồ ăn, lần đầu tiên hắn chịu gọi tên một con người… tất cả những lần đầu tiên đó khó khăn lắm hắn mới chấp nhận được, vậy mà câu trả lời hắn nhận được là gì?!?! Không bao giờ sao??? Được, vậy để ta xem ngươi làm thế nào để thực hiện được cái “không bao giờ” ấy.

Jaejoong hiện tại vẫn chưa hết choáng bởi cái tát ấy nên chỉ biết nằm ôm đầu. Đến khi nghe thấy tiếng “roạt” cùng với sự trống trải lạ thường ở phần thân trên cậu mới giật mình ngóc dậy.

_ Ngươi làm gì vậy? – Cậu hét lên khi thấy chiếc áo mấy giây trước cậu mặc giờ đã bị xé thành hai mảnh, và càng hốt hoảng hơn khi thấy tay hắn chạm đến quần mình.

_ Xem ngươi có thể ngăn cản được việc ngươi thuộc về ta không?

Roạt ~~~

Vốn dĩ quần áo dành cho con mồi ở đây rất mỏng và dễ rách, cộng thêm việc hắn rất mạnh, vậy nên chỉ sau hai lần hắn dùng sức như vậy, cậu đã hoàn toàn trần trụi trên giường.

Không phải Jaejoong không muốn vùng vẫy chống trả, chỉ bởi người bây giờ vốn chưa khoẻ hẳn, cái tay gãy vẫn chưa hồi phục, thành ra có muốn giãy giụa cũng chỉ có hai chân một tay là dùng được. Hắn lại đang điên lên nữa, lần này cậu thực sự không thoát được rồi.

_ Khoan… khoan…

Chưa kịp nói hết câu đã bị đôi môi hắn mạnh mẽ chặn lại, hắn dùng một tay luồn ra sau gáy kéo sát cậu vào, tay kia đưa xuống trắng trợn vuốt ve thân thể cậu. Hắn còn chẳng thèm khống chế tay chân cậu, cứ để cậu vùng vẫy như vậy sẽ càng dễ mất sức hơn.

_ Ư… buô…ng…

Cố gắng lắm cũng chỉ phát ra được những thanh âm rời rạc, cả khoang miệng bất lực để mặc hắn tàn phá. Người Jaejoong như co rúm cả lại, run bần bật, cảm giác này… thật đáng sợ…

Hắn mặc dù đang dùng sức cưỡng chế nhưng cũng để ý không động vào cái tay đau của cậu, chỉ muốn trừng phạt một chút bởi cậu quá cứng đầu và không biết điều thôi. Cũng không nghĩ lần này có thể dừng lại giữa chừng như lần trước hay không, chỉ biết là càng lúc thân nhiệt hắn càng tăng, có lẽ không thể… mà cũng không nên dừng lại…

Cậu hổn hển thở dốc khi hắn tách môi ra tạm tha cho đôi môi của mình, tuy nhiên ngay sau đó lại phải trợn mắt khi thấy hắn nhiệt tình liếm nút lên cổ cậu. Jaejoong dùng tay đẩy đầu hắn, nhưng hắn thậm chí còn càng làm hăng hơn. Từ cổ, hắn trượt xuống ngực, vân vê hai đầu nhũ hồng rồi lê xuống bụng… đôi môi nóng bỏng của hắn đi qua nơi nào đều đặt lại những dấu đỏ nhỏ mờ ám.

_ A… đừng mà…

Bất lực nằm trên giường chịu đựng những nụ hôn liên tiếp và những cái vuốt ve mơn trớn trên thân thể mình, thậm chí sự vùng vẫy yếu ớt của cậu chỉ càng lắm hắn hưng phấn hơn, Jaejoong cuối cùng cũng không thoát khỏi cảm giác lạ lẫm rạo rực, có cái gì đấy tê tê rần rần trong người, cả cơ thể nhộn nhạo bức bối không thể tả được… không… không ổn rồi… phải từ chối cảm giác này… không thể tiếp nhận nó… không thể chìm vào nó…

_ AAAA…

Cậu còn chưa kịp nghĩ làm cách nào để ngăn sự hưởng ứng của bản thân từ những hành động của hắn thì bên dưới bỗng ập đến một cảm giác tê dại nóng ẩm khủng khiếp. Cố ngóc đầu dậy nhìn xuống thì kinh hoàng nhận ra, hắn đang dùng miệng trêu đùa với vật nhỏ của mình. Không phải lần đầu, nhưng điều khiến Jaejoong kinh hoàng là cảm giác hiện giờ so với lần trước đang dần có chút khác biệt. Khi ấy hắn chỉ là làm cho cậu thật đau, nút thật mạnh, cậu hoàn toàn chỉ thấy đau đớn và nhục nhã. Nhưng lần này, mạnh mẽ thì vẫn có nhưng rõ ràng động tác có chút… có chút dịu dàng… bởi vậy mà ngoài thấy nhục nhã như lần đầu, đau thì vẫn đau nhưng còn một cảm giác khác… đó là… là…

_ Aaaa… dừng dừng… – Cái lưỡi ẩm ướt trơn trượt quét khắp chiều dài vật nhỏ, đi từ gốc đến ngọn, khéo léo quấn lấy nó mà kích thích.

_ Dừng… hic…

Cảm thấy giọng cậu nghèn nghẹn, hắn dừng lại ngó lên, cậu đang dùng tay che khuôn mặt đỏ bừng của mình, nước mắt chảy ra ướt đẫm hai bên thái dương, người nấc lên từng hồi. Ghét, hắn cực kì ghét cậu khóc, đấy cũng là một biểu hiện của sự chống đối đấy. Thô bạo lật ngược cậu lại, để cậu nửa nằm nửa quỳ trên giường, hắn dùng một tay làm tiếp công việc ban nãy, tay còn lại cũng cực bận rộn mà xoa xoa nắn nắn phần rườm rà cạnh vật nhỏ, đôi môi dày không tự chủ được hôn lên tấm lưng trần mịn màng mới được phô ra.

_  Buông ra… buông… ra… đừng…

Cậu càng cầu xin thì hắn càng tăng tốc độ lên xuống, vật nhỏ không ngừng bị trêu đùa âu yếm đã sớm ngóc dậy phản ứng. Cơ thể Jaejoong cũng vô tình hưởng ứng từ lâu, chỉ có trí óc còn chút tỉnh táo thì liên tục đi vận động các cơ quan phản kháng, nhưng dường như không có chút tác dụng gì. Miệng nửa cầu xin nửa rên rỉ, mặt đẫm nước mắt một phần nào đó là vì khoái cảm dâng trào, tay đã ngưng tìm cách ngăn cản hắn từ bao giờ, hiện đang túm chặt vào drap giường chịu nhục, và điều tệ hại nhất là mông cậu cũng đang mơ hồ đung đưa theo nhịp của hắn.

Cả người cứ lâng lâng, mơ màng như vậy cho đến khi một ngón tay hắn dò dẫm rồi bất ngờ đâm thẳng vào hang động kín đáo. Đau đến nổ đom đóm mắt, đấy là tất cả những gì Jaejoong nhận được, nhưng cũng nhờ đó mà cậu bừng tỉnh khỏi cảm giác tội lỗi kia. Dồn hết sức lực còn lại vào hai chân đang quỳ trên giường, Jaejoong đột nhiên nhướn người lao nhanh xuống giường, phóng ra cửa. Nhưng chân chưa kịp chạm đất đã bị một lực rất mạnh giật ngược trở lại, kèm theo đó là một tiếng gầm lớn.

_ ĐỒ BƯỚNG BỈNH, ĐÃ VẬY ĐỪNG HÒNG TA NHẸ NHÀNG!!!

_ AAAAAAAA!!!!!

Hang động nhỏ xíu tội nghiệp trong nháy mắt bị một vật nóng rực xộc thẳng vào. Trong phút chốc cậu tưởng như thân thể mình bị xé làm đôi. Cơn đau từ phía dưới xông lên đến tận óc, tê buốt và đau đớn vô cùng. Đều là tại cậu, hắn vốn muốn vào trong cậu từ lâu nhưng vẫn kiên nhẫn chuẩn bị trước cho cậu đỡ đau. Dù đúng là đang rất giận bởi cậu dám thẳng thừng từ chối làm búp bê của hắn, nhưng hắn cũng không muốn đêm nay vừa nhận cậu làm búp bê xong, sáng ngày mai đã phải đem vứt xác cậu ra bãi tha ma ngoài kia với lý do… Nhưng là do cậu không biết điều, chọc hắn phải điên thêm lần nữa, giờ có muốn ngưng lại cũng đã muộn rồi!

Mắt mờ cả đi, tay chân tê cứng, cả người nằm xuôi lơ xuống giường thở hổn hển. Làm tình với đàn ông, với hắn… đã sớm biết không có cơ hội ở trên… nhưng… dù sao cũng không thoát được… hắn không thể làm nhẹ nhàng hơn sao!!!

_ Aaaa… đau quá…mau ra đi… đau…

Tiếng cậu rên rỉ thút thít nghe như tiếng mèo con kêu, tội nghiệp đâu không thấy, chỉ thấy mắt hắn càng tối hơn. Chút ý thức sót lại hắn vốn định để cậu thích nghi với vật thể lạ trong người một lát đã bị cuốn phăng đi. Cơ thể hắn như bùng nổ, xốc dậy con người đang nằm úp tả tơi trên giường, nâng hai chân cậu lên để thuận tiện cho hắn hơn, bắt đầu di chuyển ra vào.

Cả người bị nâng lên hạ xuống liên tục, nơi giao hợp nhanh chóng bị ma sát đến nóng đỏ cả lên, vật rắn kia không chút thương tình mà xuyên xỏ mạnh mẽ qua người, phía trên hơi thở dồn dập của hắn cứ thế phả vào tai, phía dưới vật nhỏ bị giày vò đến khổ sở trong tay hắn. Nước mắt nãy giờ chảy xuống chắc đủ để thấm đẫm cả giường, giọng kêu cũng vì la hét quá nhiều mà dần khàn đi

_ Đừng…a…

 

_ Dừng… lại…

 

_ Urggg… – Jaejoong đuối sức dựa hẳn vào người hắn, thân thể tuỳ ý hắn xâm nhập, âm thanh cầu xin ngày càng yếu dần.

_ Ngươi là của ta… Jaejoong…

Hắn vòng tay ra phía trước kéo cậu vào một nụ hôn sâu. Cảm giác sung sướng căng trào toàn thân lần đầu hắn cảm nhận được, nơi đó đang thít chặt đem đến cho hắn tột cùng khoái cảm. Loại cảm giác này… nó còn tuyệt hơn nhiều lần so với hôn môi hay nắm tay cậu. Rút ra phần thân vẫn còn chưa thoả mãn, hắn đặt cậu nằm xuống giường đối diện với mình, bên trên tiếp tục hôn, bên dưới lại tiếp tục chuyển động…

Cả người cứ thế lắc lư cho đến khi thấy gương mặt hắn mờ dần, khoảng tối đen dần bao trùm lấy tầm nhìn, trước khi mất ý thức cậu còn cảm nhận được dòng dịch nóng hổi phun trào trong cơ thể mình, cùng với đó dường như là một nụ hôn nhẹ lên môi…

_ Umh… Yun…

_ Búp bê của ta…

“Đó là lần đầu tiên của em…”

“Ta biết.”

 

“Thực sự rất đau…”

“… Ta biết.”

“Lúc ấy anh yêu em rồi à?!”

“Không.”

“Vậy đã thích chưa?!”

“… Một chút…”

“Mới thích một chút mà đã làm thế với người ta hả?!”

“Không phải trước khi làm đã nói rõ là vì ta muốn chứng minh em thuộc về ta rồi sao?!”

“Đó không phải là lý do em muốn nghe, anh thừa nhận đi, anh luôn muốn chạm vào em phải không?! Ngay từ lần đầu gặp mặt đã thế rồi!!”

“Không phải là luôn muốn chạm, mà là vì hoàn cảnh đưa đẩy nên lỡ chạm vào, sau đó thì không cách nào ngừng lại được…”

_ Miumiu ơi, uống sữa nào… – Donghae đem một bát sữa đến đặt trước mặt nó, dịu dàng vuốt ve cái đầu nhỏ của nó.

_ Meo meo ~~~

Nó giương đôi mắt long lanh to tròn nhìn nhóc, miệng hồng nhỏ xíu phát ra âm thanh yêu mị thật đáng yêu, sau đó ngoan ngoãn cúi đầu đưa lưỡi táp táp nhẹ vào bát sữa, cái đuôi phe phẩy ra vẻ thoải mái.

_ Hic hic… Miumiu, chắc mày đau lắm… hic, mọi khi mày đâu có ngoan vậy… – Nhóc nấc lên từng đợt, quẹt nước mắt oán hận nhìn sang người nằm bên cạnh – Miumiu dễ thương thế… hic… sao lại bắn Miumiu chứ… huhuhu~

_ Aish!!!

Yoochun than một tiếng rồi vớ lấy cái gối chụp lên đầu, con mèo chết tiệt sống dai như đỉa. Rõ ràng là Vampire mà không bị ảnh hưởng bởi súng bạc là sao, cho dù không chết thì chắc chắn cũng phải hiện nguyên hình chứ. Thế mà sau khi bị gã bắn nó kêu lên một tiếng thảm thiết rồi nằm vật ra đấy, mèo vẫn… hoàn mèo. Báo hại gã bị tất thảy mọi người nhìn bằng con mắt thương hại, nghĩ rằng gã bị thương nặng đến nỗi nhìn một con mèo cũng ra Vampire. Gruuu… có trách chỉ trách đối thủ lần này quá gian manh xảo quyệt, ngay cả khi đang nằm liệt trên giường bệnh thế này cũng có thể tranh thủ lợi dụng một thằng nhóc để mắng gã.

_ Chuzzz… – Donghae thơm lên miệng con mèo – …Miumiu ngoan ăn xong rồi nằm nghỉ đi… còn hyung *liếc sang gã*, nếu còn làm gì Miumiu thì trưa nay khỏi ăn cơm nhá!!! *chống nạnh đi mất*

_ YA, Donghae, hyung là hyung em cơ mà!!!! Sao đối xử với hyung thế chứ!!!!

_ Phụtttt~ chết tiệt~~~ hừ hừ…

Yoochun vốn định hét thêm vài câu nữa xả bức xúc thì chợt nghe tiếng gầm nhẹ bên cạnh, quay ra nhìn thì chả thấy con mèo đáng chết kia đâu cả, thay vào đó là một cậu nhóc…

Cái đầu lắc qua lắc lại, gương mặt trẻ con ngây thơ không hiểu vì cớ gì mà hồng hồng đỏ đỏ, lông mày nhăn nhíu vẻ bực bội, đôi môi chu ra, chốc chốc lại đưa tay quẹt môi nhàu nhàu gì đó, cả người chỉ được che chắn bằng một tấm chăn duy nhất vắt ngang bụng, mà lại là tấm chăn đang đắp chung với gã nữa, hình ảnh này thật sự rất… errr… sao người gã lại nóng thế này?!

_ Nhìn gì?! – Cậu nhóc ấy liếc sang khi thấy gã nhìn chằm chằm vào mình – Muốn cho ta một phát súng nữa hả?!

_ A… ngươi… con mèo…!!!

Chưa bao giờ gã cảm thấy mình đần vậy, đương nhiên tên này chính là con mèo kia biến thành rồi, và đây hẳn là hình dạng thật của nó… chỉ là gã đã có chút ngây ngốc khi nhìn thấy gương mặt đó, cơ thể đó…

_ Nhóc con chết tiệt, dám hôn ta…

Junsu lại đưa tay quẹt môi một lần nữa, sau đó cầm bát sữa lên nhấm nháp.

.

.

.

_ Khốn khiếp!!! – Nó vơ lấy cái gối đập gã một phát – Ngươi nhìn ta cứ như thể sói già nhìn cừu non ấy, có tin ta móc mắt ngươi ra chấm sữa ăn không hả??

_ A… đau… – Gã gục xuống kêu lên đau đớn khi những phát gối cứ tới tấp đập vào người.

_ Humh?!

Lúc này Junsu mới nhìn kỹ gã, toàn thân đâu đâu cũng có vết thương, băng trắng quấn khắp người, có vẻ bị thương nặng nhỉ?! Sau đó lại nhìn vào mình, băng trắng quấn quanh bụng, vì bây giờ về lốt người nên nó bị bung ra mất rồi, đau!!! Nghĩ đến liền thấy tức, dám bắn ta à!!!

_ Aaaa… làm gì thế??? – Gã gào lên thống thiết.

_ Đập cho ngươi chết đi!!!

Cả hai người này, một Hunter, một Vampire, bình thường thì rất rất mạnh, nếu thực sự người này muốn giết người kia thì vũ khí hoặc là súng của Yoochun, hoặc là roi của Junsu, hoặc không thì sẽ là một cái gì đấy mang tính sát thương cao. Nhưng với tình hình hiện giờ, khi mà cả hai đang cùng nằm trên một giường bệnh, cái gối vô hại ngày thường bỗng trở nên thật hữu dụng. Bằng chứng là sau một hồi bị nó đập tới tấp Yoochun đã phải chào thua mà nằm vật ra giường, tuy nhiên ngay sau đó Junsu cũng ôm bụng nằm vật ra nốt, đau bụng quá!!!

Hai kẻ cùng nằm dài ra giường thở hồng hộc, giây phút này tạm gác lại mọi ân oán thù hằn, phải nghỉ lấy sức cái đã!

_ Này… – Yoochun nằm nghiêng nhìn nó, lúc này tuy là trong lốt người nhưng trông chẳng có chút nguy hiểm gì cả, gã hơi nhíu mày với suy nghĩ đó của mình, chống tay lên đầu hỏi – Đêm nay làm thịt mấy Hunter rồi?!

_ Hừ!!! Các ngươi nghe tin báo gì đấy rồi chạy như vịt cả lũ đi mất, ta đến bắt một tên cũng không bắt được…

Nó trả lời một cách hậm hực, nghĩ đi nghĩ lại ừ thì đúng mình với gã là kẻ thù, nhưng tội ác chưa kịp thực hiện mà đã bị một phát đạn trừng phạt thế này thì… oan quá!!!

_ Chưa làm hại ai sao?! Vậy việc có kẻ đến thảm sát toàn bộ Hunter ba khu đêm qua ngươi có nhúng tay vào không?!

_ Hyung ấy tự dưng lên đây săn Hunter, việc ấy ta cũng không biết trước…

_ Hyung à?! Ngươi là gì của kẻ đó?! – Suýt chút nữa đã cảm thấy hối hận vì đêm qua ra tay bắn nó, nhưng sau khi nghe nó gọi Vampire ấy là hyung, tức là có quan hệ với nhau, gã lại thấy nó cũng đáng nhận phát súng kia lắm.

_ Humh… tiện thể giới thiệu luôn cho ngươi biết… – Junsu ngồi dậy chống hai tay lên giường, cả cơ thể thiếu vải đối diện khiến Yoochun tí nữa phun máu mũi ra ngoài, nó dùng đôi mắt quyến rũ của mình nhìn thẳng vào gã, mặt nghiêm túc nói – … Ta là một trong ba Vampire hoàng tộc, tên là Junsu… à không, ngươi phải kêu ta là Dã Vương… và cái người hôm nay đã san bằng toàn bộ ba khu Hunter chính là Vampire mạnh nhất trong các Vampire, anh trai ta… Chúa tể Vampire!!!

_ …

_ Sao?! Sốc rồi hả?! – Nó đắc ý khi thấy sắc mặt gã trầm đi một cách nhanh chóng.

_ Hừ, ta biết ngay mà, tên đó… chỉ chưa đầy nửa tiếng…

_ …Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?! Nhẽ ra hyung ấy sẽ không ra tay với tất cả các Hunter khu Đông bao gồm cả ngươi chứ?! Ngươi làm hyung ấy điên lên huh?!

_ Sao ngươi biết hắn ta sẽ không ra tay với Hunter khu Đông!? – Đó cũng chính là những gì hắn nói trước khi đánh gục gã.

_ Ta hiểu hyung ấy mà, cho dù đã cho phép ta lên đây tìm truyền nhân Hunter Vương nhưng thực chất hyung vẫn muốn Hunter Vương thức dậy, chắc còn chưa có nuốt trôi cục tức bị kẻ đó đâm gươm bạc vào tim…

Và vì Heechul đã từng nói gần như chắc chắn truyền nhân Hunter Vương ở khu Đông nên hắn đã chừa khu này lại. Với tính cách của hắn, cho dù Hunter Vương đã chết cũng sẽ bị hắn dựng dậy để trả thù. Ngoài mặt thì đồng ý cho nó đi tìm nhưng trong lòng lại luôn muốn kẻ thù hồi sinh…

Kẻ xây người đập, chuyện này thật sự khiến người ta điên đầu…

DMCA.com

3 responses to “[Bube] Chap 9

  1. yunjae [Hoạt tử nhân]

    hình như bấm like nó ko hiện =.= làm thế nào để biết rằng ta like nàng….xì pam rằng ta like nàng là tốt nhất ^^ cám ơn nàng ah

  2. mất máu..nhập viện…

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s