[Bube] Chap 5

Chap 5

 

_ Umh…umh…ahhhh…

_ Urrrrg… rên khẽ thôi~~~

_ Chulie ah…anh không kiềm được… ahhhh…

RẦM!

Cánh cửa phòng bị đạp một cách thô bạo đến nỗi bung cả bản lề làm hai kẻ đang dính vào nhau trên giường giật mình nhìn ra. Hắn đứng sừng sững trước cửa, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào y và anh.

_ Yunho…- Heechul nuốt nước bọt một cách khó nhọc.

_ Cho ngươi một phút!

_ Yunho, có vấn đề gì sao? – Y hỏi khi tìm thấy hắn đang đứng tại ban công tầng cao nhất trong lâu đài và đăm chiêu nhìn xuống dưới.

_ Ngươi làm vậy là có ý gì?!

_ Làm gì cơ?! – Y đã đoán ra nhưng vẫn vờ hỏi.

_ Muốn ta lên giường với con người giống ngươi?! – Hắn gầm gừ trong cổ họng.

_ À, chuyện ấy hả?! Chẳng phải em rất có hứng thú với cậu nhóc đó sao?!

_ Hứng thú???

_ Không phải à, em giữ nó lại đã mấy đêm rồi, và hyung thấy là ngoài đôi môi ra nó chẳng bị sứt mẻ chỗ nào, có vẻ như Yunho của chúng ta rất khoái chạm vào đôi môi ấy!

_ …

_ Hơn nữa… em có dám chắc mình không hề xao động khi nhìn thấy nó trong đêm qua và đêm nay không?

Khốn khiếp! Xao động trước con mồi, điều này đối với hắn là không thể chấp nhận được. Nhưng khi nãy… lần đầu tiên hắn không thể làm chủ được bản thân, cho dù chỉ một chút thôi.

_ Đó sẽ là một con búp bê xinh đẹp và ngọt ngào…

_ Mục đích của ngươi… ta sẽ không để ngươi thực hiện được đâu! – Hắn bỏ lại câu nói đó trước khi lạnh lùng bỏ đi.

“Em sẽ không kiềm chế được lâu đâu, nhất là khi đã biết mục đích của hyung mà em vẫn không có ý giết nó…”

Nếu sau đêm nay mà cậu còn sống, tức là hắn đã có cảm giác với cậu…

~oOo~

_ DongHae ngoan, nhớ không được tháo dây thánh giá và vòng tỏi này ra khỏi người nha…- Yoochun vừa nói vừa liếc mắt về phía con mèo đang nằm ườn trên giường, ve vẩy đuôi nhìn gã thách thức.

_ Dạ, nhưng vòng tỏi này làm Hae khó chịu lắm…- Nhóc chun mũi nhìn gã.

_ Khó chịu một chút nhưng an toàn, mấy tiếng nữa hyung sẽ về, có chuyện gì Hae cứ kêu um lên, các hyung khác ở gần đây sẽ đến cứu Hae ngay.

Donghae gật đầu một cách ngoan ngoãn, hôm nào trước khi đi gã cũng dặn dò đủ kiểu, nhưng hình như hôm nay gã dặn kĩ hơn thì phải.

_ Vậy… hyung đi đây. – Gã một lần nữa đưa mắt về phía con mèo kia, đây dù sao cũng là lãnh địa của Hunter, Vampire như nó chắc không dám làm gì đâu.

_ Tạm biệt… – Nhóc đưa bàn tay bé xíu của mình lên vẫy vẫy. – Hyung đi nhanh về nhanh nha!

Bóng gã đã khuất, nhóc ôm con mèo vào lòng và chơi đùa với nó. Nó cũng vờn vờn cái vòng tỏi trên cổ nhóc, bất ngờ cắn đứt dây làm những củ tỏi lăn ra.

_ A, hỏng mất rồi… – Donghae tròn mắt nhìn theo những củ tỏi đang lăn long lóc trên sàn, không phải nhóc thích thú gì cái vòng đó, chỉ là gã đã bảo nhóc không được bỏ ra thôi.

Nhóc nhìn nhìn một lúc rồi tặc lưỡi cho qua, tiếp tục chơi đùa với người bạn mới của mình. Lần này là đến dây chuyền thánh giá trên cổ nhóc, con mèo kéo nó ra và giựt mạnh làm nó đứt xuống.

Keng! Mặt thánh giá rơi xuống, Donghae nhặt lên nhìn con mèo trách móc.

_ Miumiu hư quá, làm hỏng hết đồ rồi… nhưng mà thôi… dù sao Hae cũng chẳng thích mấy thứ này.

Yoochun đi về và hoảng hốt khi nhìn thấy những củ tỏi nằm rải rác trên sàn nhà, gã vội lao vào tìm nhóc. Sau cùng mới thở phào khi nhận ra nhóc đang nằm ngủ ngon lành trên giường, còn con mèo… nó đâu?! Gã nhìn quanh tìm kiếm…

_ Lần sau đừng làm mấy trò vớ vẩn này nữa, chỉ tốn công thôi…

Gã giật mình quay lại. Một bóng người đứng bên cửa sổ, tay cầm dây thánh giá và ném về phía gã. Vì đứng ngược hướng ánh sáng nên gã không thể nhìn rõ mặt, điều này làm kẻ đó càng trở nên bí ẩn hơn.

_ Ngươi… là một Vampire?!

_ Hỏi thừa! – Chất giọng khàn khàn vang lên lạnh lùng làm gã bị thu hút, bất giác muốn nhìn thấy rõ mặt kẻ đó.

_ Ngươi tiếp cận ta vì muốn tìm truyền nhân của Hunter Vương?! – Gã tiến gần đến cửa sổ.

_ Lại một câu hỏi thừa nữa! – Cho dù không nhìn thấy nhưng gã chắc chắn kẻ đó đã nhếch mép cười.

Yoochun với tay định chụp nhưng Vampire kia đã nhanh hơn gã. “Phụt” một cái, nó đã biến hình để trở lại lốt mèo. Gã nhìn con mèo nhảy vào nằm cạnh nhóc Donghae mà không biết phải làm gì. Gã cảm thấy Vampire này hoàn toàn không tầm thường như những Vampire mà gã đi săn hàng ngày, nó không sợ thánh giá, không sợ tỏi và còn dám ngang nhiên hiện hình trước mặt gã. Có lẽ gã cần nhanh chóng nghĩ cách tách nó ra khỏi Donghae, sau đó mới có thể hạ nó được.

Giá như gã biết mình đã ngốc nghếch thế nào khi dùng tỏi và thánh giá để dọa một Vampire hoàng tộc – Dã Vương.

~oOo~

Nếu sau đêm nay mà cậu còn sống, tức là hắn đã có cảm giác với cậu…

_ Sao rồi Hannie ?! – Y nhìn anh hỏi.

_ Umh… – Anh lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán mình, đoạn quay sang nhìn y cười ~ Không sao nữa rồi, tôi đã cố định lại xương cho cậu ấy, chỉ cần không hoạt động mạnh ảnh hưởng đến cái tay đó là ổn.

_ Yunho ra tay mạnh thật… – Y gật gù – Nhưng ít nhất còn giữ được cái mạng… chỉ bị bẻ tay là còn may.

Thật y không hiểu nổi lý do hắn giữ cậu lại nữa, nếu đã không thích thì cứ giết phứt đi, việc gì phải giữ lại rồi chuốc bực tức vào người. Nhưng cậu vẫn còn sống, và như đã nói, chỉ cần cậu còn sống, tức là hắn đã có cảm giác với cậu…

=====>>>>> FLASHBACK <<<<<=====

Jaejoong ngồi trên giường ấm ức gạt đi những giọt nước mắt đang chảy ra không ngừng. Cả người cậu đầy rẫy những dấu hôn của kẻ khốn khiếp đó. Hành hạ cậu chưa đủ hay sao còn dùng cách đấy. Hắn làm cậu đau, làm cậu sợ hãi, làm cậu nhục nhã… Cậu ghét hắn, cậu hận hắn…

Nhưng dù sao… hắn đã không làm tới. Chính xác là hắn đã ngừng lại sau khi cậu van xin một hồi. Có lẽ hắn vốn không có chút hứng thú gì với cậu, làm vậy đơn giản chỉ là hành hạ và muốn cậu khuất phục trước hắn thôi. Giờ thì cậu thua rồi đó, liệu hắn đã muốn kết thúc bữa ăn dở này chưa?!

Hắn đi được một lúc thì quay lại ném cho Jaejoong một bộ quần áo rồi ngồi xuống nhìn chăm chăm vào cậu. Cậu liếc nhìn qua là biết hắn đang không vui, cái mặt hắn bây giờ đang hằm hằm sát khí ấy, chẳng biết bị tên nào chọc tức, chỉ mong là hắn không trút giận lên đầu cậu. Và đặc biệt đừng trút giận theo cách vừa rồi.

Cạch.

_ Chúa tể, con mồi của ngài đây ạ! – Một Vampire thuộc hạ mở cửa đem đồ ăn đến cho hắn.

Cậu quay ra nhìn, lần này chỉ là một đứa trẻ khoảng mười tuổi, thậm chí nó còn ngơ ngác nhìn quanh không hiểu mình bị người ta đem đến đây làm gì.

_ Qua đây! – Hắn đi đến giữa phòng, phẩy tay biến ra một chiếc ghế rồi ngồi vào đấy, hắn nhìn vào thằng bé và hất tay gọi nó.

_ Dạ~ Thằng bé nhanh chóng chạy lại phía hắn. Cậu ngồi trên giường im lặng nhìn, trong lòng không ngừng thắc mắc mình sẽ một lần nữa vượt qua chuyện này bằng cách nào.

_ Ngươi biết ta là ai không? – Hắn nâng cằm thằng bé hỏi.

_ Không… – Nó lắc đầu – Nhưng trông chú đẹp quá!

Thằng nhóc đưa tay sờ khắp mặt hắn, đúng là trẻ con, chả biết gì cả…

_ Ngươi đã từng nghe đến quỷ hút máu người chưa?! – Hắn cứ để yên cho nó sờ mặt mình và kéo sát nó vào lòng.

_ Có nghe rồi…- Thằng bé gật đầu.

_ Nếu ta nói ta biết hút máu người, ngươi có tin không?! – Hắn từ từ đưa môi mình tiến đến cổ thằng bé.

_ Không. – Thằng bé rụt cổ lại vì bị hơi thở hắn làm nhột.

_ Tại sao?! – Hắn ngừng lại hỏi.

_ Vì chú rất đẹp, chú không phải người xấu đâu…

_ Ngươi nghĩ vậy hả ?! – Hắn lại tiếp tục công việc của mình, hai cái răng nanh đã dài ra sẵn sàng rồi.

_ Dạ vâng!

Hắn đặt tay lên vai thằng nhóc để cố định nó, răng hắn chạm vào cổ nó làm nó rụt lại nhưng không được. Hắn từ từ ấn vào…

Vụt!

_ A… – Thằng nhóc kêu lên khi cảm thấy có một vật rất nhọn sượt qua cổ mình, và giờ thì nó đang nằm gọn trong lòng một hyung khác rất xinh đẹp.

_ Đồ ác quỷ!

Jaejoong nhìn hắn bằng ánh mắt căm phẫn. Cậu đã quyết định rồi, cho dù cậu chưa chắc đã cứu được đứa trẻ này thì cậu cũng sẽ tỏ thái độ dứt điểm một lần với hắn, cậu không thể sống mà mãi chứng kiến những cảnh như thế được, không thể giương mắt nhìn hắn rút máu từng người từng người một như thế được. Sống không bằng chết và đằng nào thì cũng chết, vậy nên trước khi chết cũng nên làm một cái gì đó oanh liệt một chút. Cậu lao ra khi răng nanh hắn ấn vào làn da dưới cổ thằng bé, giằng nó ra khỏi tay hắn làm cho răng hắn chỉ tạo được một vết xước nhỏ trên cổ nó. Thằng bé im re, tự dưng nó cảm thấy sợ.

_ Thả nó ra! – Hắn gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu, hắn đã ngửi thấy mùi máu, răng đã chạm da thịt người, lưỡi đã nếm được cái vị mằn mặn của máu. Vậy mà giờ cậu dám ngăn cản hắn thưởng thức bữa ăn của mình sao ?

_ Không… – Giọng cậu rõ ràng đang run lên nhưng tay cậu vẫn quyết không buông đứa bé ra, đã bảo rồi, hôm nay nó chết thì cậu cũng sẽ chết.

 

_ Tốt thôi… – Hắn nhếch mép – Dù sao cũng đã giữ ngươi lại khá lâu rồi!

Dứt lời hắn liền lao vào túm chặt lấy cổ cậu. Jaejoong bị bất ngờ nên buông thằng nhóc ra và ngã xuống sàn làm hắn cũng đổ người theo. Thằng nhóc hoảng hốt chạy về góc phòng nhìn cậu bị hắn đè lên người, hắn dùng cả hai tay siết chặt cổ cậu như thể muốn bẻ gãy nó ngay lập tức…

_ NGƯƠI TƯỞNG TA KHÔNG GIẾT NGƯƠI SAO? – Tiếng gầm của hắn làm cho thằng nhóc giật nảy mình, nó nép chặt người vào tường và rấm rức khóc.

_ Khụ… khụ… huhuhu… – Jaejoong cũng khóc, vì đau, vì bị hành hạ, vì nhục…

Phập!

Hai cái răng nanh của hắn cắm ngập vào cổ cậu, cậu hét lên đau đớn và vùng vẫy thật mạnh. Cho dù lúc trước luôn bảo muốn chết nhưng đến lúc đối mặt mới thấy không muốn chút nào. Cậu cảm thấy máu trong người mình dường như đang dồn cả vào chỗ tiếp xúc với răng hắn và tuồn ra ngoài. Cảm giác thật khủng khiếp!

Tay cậu bíu chặt vào vai hắn, chân cậu quẫy đạp mạnh phía dưới và bất ngờ thụi mạnh vào giữa bụng hắn. Hắn bị động nên buông lỏng tay nơi cổ và tay cậu, cậu nhân cơ hội đó mà vùng mạnh người thoát ra, nhưng hắn đã kịp túm tay cậu lại và vặn nó…

Crắcccc…

Tiếng xương gãy vang lên cũng là lúc cậu đổ gục người xuống, cánh tay buông thõng xuống sàn nhà không còn chút cảm giác, trước mắt cậu chỉ còn loang lổ màu đỏ máu rồi dần dần trắng xóa…

=====>>>>> ENDFLASHBACK <<<<<=====

“Umh… tại sao đêm đó làm vậy?”

“Đêm nào?!”

 

“Thì đêm thứ tư em ở bên anh, anh đã suýt nữa làm trò ấy còn gì!”

“Ah… một chút xao động không đáng có, nhưng ta nghĩ là ngay sau đấy ta đã lấy lại đúng bản chất của mình…”

“Khi suýt hút cạn máu và bẻ gãy tay em ư?!”

“Nếu đêm đó ta không hành động như vậy thì em có thể trở thành búp bê của ta sao?!”

“Thôi được rồi, đấy quả là một đêm đáng nhớ, và nếu không có đêm đó thì giờ vị Chúa tể đẹp trai của chúng ta đã không có con búp bê kiêm phu nhân đáng yêu này rồi, đúng không?!”

“Đồng ý, búp bê xinh đẹp, phu nhân ngọt ngào…”

~oOo~

Vừa mới tờ mờ sáng Heechul đã chạy ngay đến phòng hắn mong những phán đoán của mình là đúng. Nhưng rút cục thứ mà y nhìn thấy là một người đang yếu ớt nằm trên sàn nhà. Y chạy vội đến và nhận ra đó là kẻ mà y luôn muốn nó trở thành búp bê hay một cái gì đó tương tự của Yunho. Lần này đôi môi cậu không có thêm vết mới mà là cổ cậu, máu rỉ từng giọt từng giọt qua hai vết răng nanh, và cả cánh tay cậu nữa, dường như xương đã bị gãy rồi thì phải. Tội nghiệp quá!

Hankyung vốn là bác sĩ nên dễ dàng khám và băng bó vết thương lại giúp Jaejoong. Anh cũng đã dặn nhà bếp nấu chút cháo thịt tẩm bổ cho cậu, môi cậu bị sưng vì những vết thương nhỏ và sâu chồng chéo lên nhau nên ắt hẳn việc ăn uống của cậu mấy ngày hôm nay rất khó khăn. Anh khám cho cậu nên anh biết, dạ dày cậu gần như trống rỗng, hơn nữa hôm qua lại bị mất máu khá nhiều…

_ À phải rồi chủ nhân… vậy chúng ta cứ để cậu ấy ở đây sao?! Liệu Chúa tể có…

_ Không sao đâu Hannie… nếu muốn giết thì đã giết lâu rồi… – Heechul chống tay lên cằm ngồi nhìn cậu đang nằm trên giường với cái tay và cái cổ băng kín.

_ Ý chủ nhân là… – Hankyung nhìn y ngập ngừng.

_ Lại đây… – Y vẫy anh đến chỗ mình và ngồi vào lòng anh – Có lẽ Yunho với tên nhóc này sắp như ta và ngươi đó!

_ Hả ?!

_ Gãy tay có là gì? Ngày trước không phải ta còn hành ngươi ghê hơn sao?? – Y vòng tay qua cổ anh thì thầm – Càng hành hạ sẽ càng yêu thôi…

_ Vậy là chủ nhân rất yêu tôi rồi… – Hankyung vòng tay ôm eo y kéo sát vào người mình – Ngày trước hành tôi suýt chết còn gì!

_ Cái đó còn phải hỏi ư?! Hannie ah… – Bất cứ khi nào ở cạnh anh, y đều muốn âu yếm và được âu yếm, và bây giờ cũng vậy đây…

_ Umh… umh… Chulie…

_ Xin lỗi…

Cả hai tách môi ra khỏi nhau khi nghe thấy tiếng thều thào phát ra từ phía giường.

_ Làm ơn… qua chỗ khác làm… – Jaejoong ngồi dậy một cách khó khăn, phát ra những âm thanh hết sức yếu ớt -… hoặc… đợi tôi khỏe… thì làm cho tôi xem… cũng được! Bây giờ tôi mệt lắm… không có hứng đâu…

_ Ô… vậy ra đây là cách ngươi cám ơn những người đã cứu ngươi hả?! Xua đuổi tàn nhẫn quá! – Y rời khỏi lòng anh và đi về phía cậu.

_ Ai cần… cứu tôi… mà… – Cậu nhìn xuống mình – …chỉ bị thương… ở mỗi tay với cổ… thôi sao?! Hắn… không bẻ thêm chỗ… nào nữa ư???

_ Đừng nghĩ em trai tôi xấu xa như thế chứ cậu nhóc xinh đẹp! – Y bẹo má cậu làm cậu nhăn mặt khó chịu. Hắn như thế còn chưa đủ xấu xa sao?!

_ Cậu còn bị nhiễm trùng ở môi, bây giờ tạm thời chỉ húp cháo được thôi! – Anh lên tiếng.

“Làm sao mình còn sống sau tất cả chuyện này nhỉ ?!” Jaejoong rùng mình nghĩ.

~oOo~

Những tia nắng vàng dịu nhẹ của buổi sáng sớm rọi vào khiến cả tòa lâu đài trở nên thật thanh bình. Một tòa lâu đài của Vampire hiện ra sừng sững như vậy nhưng bao năm nay con người không thể phát hiện ra. Đó là vì chủ nhân của nó đã dùng phép để con người nhìn vào sẽ chỉ thấy hình ảnh của những nấm mồ. Dù sao nơi đây cũng là một bãi tha ma bị bỏ hoang từ lâu, cộng thêm việc xuất hiện những nấm mồ này khiến cho con người chẳng hề dám bén mảng đến lần nào. Thi thoảng có những tay nông nổi muốn thử cảm giác mạnh hoặc muốn chứng minh cho mọi người thấy mình can đảm ra sao, dám cả gan giăng lều dựng trại tại nơi đây. Và kết quả thì khỏi nói, vẫn là cái cổ bị bẻ ngoặt và bê bết máu mà thôi…

Có một con người… à không, nói một cách chính xác là nửa người nửa Vampire đang ngồi trên ô cửa sổ cao nhất của tòa lâu đài nhìn về phía xa xăm và chìm vào những cảm xúc không tên. Đã chín năm sống tại đây nhưng chưa bao giờ Kibum thực sự trở thành một Vampire. Cậu có thể giết người mà không còn cảm xúc, nhưng trực tiếp hút máu người thì lại không thể. Cậu chỉ có thể thỏa mãn cơn thèm máu cố hữu của một Vampire bằng cách uống qua li mà những bảo mẫu Vampire tốt bụng rút từ con người ra cho cậu thôi. Người ta thường bảo Vampire là những kẻ máu lạnh và độc ác, nhưng cậu thấy chúng còn tốt hơn con người gấp vạn lần. Bởi ít nhất, chúng không hề che giấu mặt xấu của mình, thậm chí không ngần ngại mà bộc lộ ra, và như thế đến lúc mặt tốt của chúng được thể hiện sẽ làm người khác cảm thấy ấm áp. Còn con người, sẵn sàng che giấu bộ mặt thật của mình để khoác lên những vỏ bọc đẹp đẽ và giả tạo, để rồi khi bản chất thực sự lộ ra, nó làm người ta choáng váng…

 

DMCA.com

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s