[Bube] Chap 4

Chap 4

 

_ Chun hyung! – Nhóc mới nhác thấy bóng gã đã vội reo lên.

_ Donghae, mình đi ngủ thôi, khuya lắm rồi. – Yoochun dắt tay nhóc vào nhà.

_ Hyung… – Nhóc nhìn gã – Miumiu của Hae đâu?!

_ Nó về nhà rồi, hóa ra đó là con mèo bạn hyung để lạc.

_ Vậy à?! – Mặt Donghae xịu xuống, cứ tưởng sẽ có một người bạn mới cùng chơi chứ.

_ Hyung buồn ngủ quá rồi, Hae lên đây nào… – Gã vỗ vỗ vào chỗ cạnh mình trên giường.

_ Dạ ~~ Nhóc mặt buồn buồn leo lên, vừa nằm xuống lại nhổm người lên ngay.

_ Sao vậy?! – Gã ngạc nhiên hỏi.

_ Miumiu!!! – Nhóc lao vội ra phía cửa.

Cánh cửa được mở ra, đúng là Miumiu rồi, nó đang ướt sũng nước và nhìn nhóc bằng đôi mắt vàng của mình, đôi tai thì cụp xuống trong khi cả người nó đang run lên.

Yoochun chạy đến và không thể tin nổi vào mắt mình, rõ ràng là gã đã ném con mèo này xuống thác nước sâu rồi. Nó có thể không chết nhưng cũng không thể thoát ra nhanh đến vậy chứ?!!!

Nhóc ôm con mèo vào lòng và đôi vai khẽ run lên.

_ Donghae… – Yoochun chột dạ khều vai nhóc.

_ OA OA OA ~ – Nhóc quay lại với khuôn mặt tèm lem nước mắt. – Chun hyung nói dối, hyung không hề đem Miumiu đi khám, hyung lại vứt nó đi như đã làm với hổ con và cáo con của Hae lúc trước phải không????

 

Yoochun thở dài, làm sao để giải thích cho nhóc hiểu đó đều là những con vật do Vampire biến thành. Gã là một Hunter giỏi ở khu Đông và nhóc là điểm yếu của gã. Thế nên đã có không ít lần nhóc nhặt về những con vật mà chỉ cần nhìn qua gã cũng biết đó là do Vampire đội lốt. Hai lần trước gã đã viện cớ tống cổ bọn chúng đi mà nhóc không hề nói gì, vậy mà lần này không hiểu sao nhóc lại phản ứng mạnh vậy.

_ Donghae ah, hyung…

_ HUHUHUHUHU ~~~~ Hae muốn mèo con ~~~~ Hae muốn có một người bạn, hyung không bao giờ có thời gian chơi với Hae cả ~~~ Hae muốn có bạn chơi cùng cơ ~~~~

_ Thôi được rồi, để mai hyung kiếm bạn cho Hae chơi.

Gã dỗ ngọt nhóc. Nghĩ lại cũng thấy tội Donghae thật, gã chẳng bao giờ có nhiều thời gian ở bên nhóc. Vampire hoạt động mạnh vào khoảng mấy năm gần đây, điều đó làm cho gã trở nên bận rộn. Yoochun cứu Donghae trong một lần đi truy sát Vampire, cha mẹ nhóc đều đã bị Vampire hại chết. Tuy nhiên gã không để cho nhóc biết điều đấy, nhóc còn quá nhỏ để hiểu Vampire là những kẻ nguy hiểm như thế nào. Và gã cũng không muốn tâm hồn nhỏ bé của nhóc nuôi hai chữ “hận thù”. Lúc trước đã bận, bây giờ Chúa tể Vampire tỉnh dậy gã còn bận hơn gấp bội, thế có nghĩa là từ nay về sau nhóc sẽ còn phải chơi một mình nhiều. Yoochun luôn thấy áy náy về việc đó.

_ KHÔNG!!! Hae chỉ muốn Miumiu này thôi!

_ Nhưng mà…

_ OA OA OA OA OA ~~~

_ Hae ah…

_ OA OA OA OA OA OA OA ~~~~~

_ Aish…- Yoochun tự vò rối đầu mình, trẻ con thật là rắc rối mà. – Thôi được rồi, vậy giữ lại cũng được!

_ Thật chứ hyung?! – Nhóc giương đôi mắt đẫm nước của mình lên nhìn gã.

_ Em đó… – Gã dí trán nhóc. – Đàn ông con trai mà mau nước mắt vậy sao?!

_ Hae mặc kệ. – Nhóc bĩu môi, ôm chặt con mèo trong tay – Hae mới có bảy tuổi thôi mà!

Gã giục nhóc đi ngủ và không ngừng quan sát con mèo kia. Đây chắc chắn là một Vampire, và mục đích tiếp cận có lẽ cũng là để tìm ra truyền nhân của Hunter Vương. Dù sao thì việc để Vampire ở cạnh cũng không phải một ý kiến tồi, ít nhất gã có thể nhân cơ hội này lợi dụng Vampire đó để tìm hiểu ngược lại về Chúa tể của chúng, kẻ mà nghe nói đã thức giấc sau 5000 năm ngủ vùi. Chỉ cần không làm hại đến Donghae, mọi chuyện vẫn có thể dàn xếp được…

~oOo~

_ Quái dị, Vampire là những con dơi độc ác và quái dị!!!

Jaejoong ngồi trên chiếc giường quen thuộc, không ngừng lẩm bẩm nguyền rủa hắn và y. Hắn thì khỏi nói rồi, hành hạ cậu cả về tinh thần lẫn thể xác. Còn y, không hiểu vì cớ gì ném cậu vào tay mấy bà bệnh hoạn, kì cọ tắm rửa cho cậu hết sức nhiệt tình, sau cùng chỉ cho cậu mặc một cái áo mỏng tang dài đến ngang đùi. À không, nếu đến ngang đùi thì đã tốt, không đến đâu, ngắn hơn cơ. Đã không cho mặc quần thì chớ, giờ đến cái áo cũng…

Một là ở đây thiếu vải, hai là y đang có âm mưu gì đó liên quan trực tiếp đến sự “mát mẻ” của cậu hiện giờ.

Cánh cửa phòng dần mở ra, Jaejoong đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, giờ này chắc chắn là hắn.

Hắn bước vào và nhìn thấy Jaejoong đang cúi gằm mặt ngồi thu lu trên giường. Hắn trèo lên giường sau khi đã dùng mắt nhìn một lượt khắp người cậu, dùng ngón trỏ nâng cằm cậu lên.

_ Quần ngươi đâu?

Ôi trời, cậu mà biết nó ở đâu thì đã không ở truồng thế này, hắn hỏi vậy chẳng nhẽ cậu lại trả lời là bị người ta lột rồi?!

_ Thơm… – Hắn hít hít vào cổ cậu. Jaejoong rụt người lại, mắt vẫn cụp xuống chả dám nhìn hắn. Vừa mới tắm trong một bồn tắm đầy hoa thế, thơm là phải rồi!!!

_ Kẻ nào đã dẫn ngươi đi tắm hả?

Hắn lại hỏi và cậu lại không trả lời. Một phần vì không biết trả lời ra sao, một phần vì môi đau không muốn mở ra, một phần vì… ghét hắn, không muốn trả lời…

_ Ngươi bị câm?

Cậu vẫn ngoan cố nhắm mắt lờ hắn.

_ Muốn chết vậy sao? – Giọng hắn đã bắt đầu đáng sợ hơn, cũng đúng thôi, hắn vốn không phải người có sức chịu đựng tốt lại gặp phải cậu, một kẻ cứng đầu quá đỗi.

Vẫn im lặng.

Đêm thứ ba ở cùng hắn và Jaejoong lại có một kết thúc quen thuộc, ngất đi khi không chịu nổi sự đau đớn trên đôi môi đỏ mọng của mình…

Hắn nửa ngồi nửa nằm trên giường, đặt Jaejoong nằm úp trên người mình trong khi cậu vẫn ngất không biết trời đất gì. Khuôn mặt hai người đối diện với nhau. Bàn tay hắn không ngừng vuốt ve khuôn mặt cậu. Da cậu thật trắng và mịn màng, nó làm hắn có thể mân mê mãi mà không thấy chán. Ngón trỏ của hắn di chuyển đến đôi mắt đang khép chặt của cậu. Mắt cậu chắc hẳn là rất đẹp, hắn chỉ đoán thế thôi vì chưa bao giờ hắn nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Mỗi lần gặp nhau cậu không nhắm tịt mắt thì cũng dìm đôi mắt mình vào những giọt nước trong vắt. Nghĩ đến đấy hắn lại cảm thấy bực mình, con mồi của hắn vẫn chưa bị khuất phục, hắn không ngừng làm cậu đau nhưng cậu thậm chí còn bướng bỉnh hơn lúc trước. Cậu không chỉ là đồ ăn mà còn là một thách thức thú vị hắn muốn vượt qua, ngay khi cậu tỏ ra ngoan ngoãn và biết điều hơn, hắn sẽ kết liễu cậu như kết liễu bao con mồi khác.

Bởi đồ ăn để lâu sẽ không còn thú vị. Đó là những gì hắn suy nghĩ.

Nếu muốn tồn tại lâu cậu cần phải có một danh phận khác, búp bê chẳng hạn…

~oOo~

Jaejoong thức dậy với sự ê ẩm toàn thân và đôi môi, như mọi khi, vẫn đau buốt không thể tả. Cậu liếc nhìn về phía góc nhà và thở dài. Không có gì mới mẻ cả, ở đó vẫn là một cái xác nằm ngoặt nghẹo trên vũng máu. Cậu nhìn xuống và tự rà soát khắp cơ thể mình. Không có dấu hiệu bị xâm hại, tức là hắn đã chẳng làm gì cậu. Ít nhất hắn cũng là một kẻ xấu quân tử.

Một hồi lâu sau có người đến nhặt cái xác đi và lau sạch máu vương trên sàn nhà, đồng thời đem cho Jaejoong một đĩa cơm lớn. Cậu ngồi ăn ngoan ngoãn, thầm nghĩ đã không có gan tự tử thì phải cố sống để trốn khỏi đây, dù sao nguy cơ bị làm nhục có vẻ không còn nữa rồi. Kẻ đến lau dọn sau khi hoàn thành xong việc thì đi thẳng ra ngoài.

_ Này khoan! Sao không khoá cửa vậy?! – Cậu tò mò lắm rồi, nhất định phải hỏi cho ra nhẽ mới chịu được. – Không sợ tôi bỏ trốn hả?!

_ Chả cần, có mà chạy đằng trời! – Kẻ đó chỉ nhún vai.

Câu nói ấy như một lần nữa khẳng định thêm những gì hôm qua cậu đã thu thập được. Cậu thực sự không thể thoát khỏi nơi này!!!

_ A ha, ngươi đây rồi! – Cậu giật mình bởi giọng nói của y đột nhiên vang lên. Y tiến tới gần cậu, rất nhanh túm lấy gót chân cậu… giơ lên, vô cùng thản nhiên mà nhìn vào chỗ không-được–phép-nhìn.

_ Á!!! – Jaejoong hoảng hồn đạp mạnh chân vào mặt y.

_ Sao chả có gì vậy?! – Heechul buông chân cậu ra và chẳng thèm để ý đến cú đạp đau điếng trên mặt mình, chỉ chăm chăm vào cái suy nghĩ quái quỷ trong đầu y.

_ Ngươi… ngươi…- Cậu giận tím mặt, sao y có thể hành động như một kẻ biến thái với khuôn mặt thản nhiên như thế chứ.

_Haish… hoặc là Yunho không biết làm chuyện đó, hoặc là ngươi bị lỗi ở chỗ nào rồi…

Y đang rất ngạc nhiên, hắn và cậu chẳng xảy ra chuyện gì cả. Đành rằng hắn là một kẻ lạnh lùng máu lạnh, nhưng y thật không tin nổi đứng trước một con búp bê xinh đẹp trắng trẻo, và đặc biệt là đang trong tình trạng thiếu vải như cậu hắn có thể làm ngơ được.

_ Cái gì?! – Cậu nhìn Heechul khó hiểu.

Và chẳng để cậu nói thêm một lời nào nữa, y lôi xềnh xệch cậu ra khỏi phòng.

Giờ thì trên người Jaejoong chính thức không còn mảnh vải nào nữa. Y vứt cậu cho mấy bà béo bệnh hoạn kia để mấy bà ấy tắm rửa và xức loại nước hoa thơm phức lên người cậu. Sau đó thì đưa cậu về phòng, trước khi đi còn không quên để lại cho cậu một nụ cười tuyệt đẹp. Jaejoong nghĩ mình sắp tiêu rồi!

Hắn bước vào phòng và nhìn nhanh về phía giường như một phản xạ. Cậu đang cúi gằm mặt xuống, hai đầu gối co lên, khép chặt nó hết mức có thể. Cái dáng ngồi này của cậu hắn cũng chẳng lạ gì, có điều…

_ Tại sao ngươi không mặc gì?!

“Cầu trời hắn chỉ có hứng với đàn bà” Jaejoong nắm chặt tay cầu khẩn, cậu đủ thông minh để hiểu mục đích của y khi sửa soạn cho cậu trở nên thế này.

Hắn thấy cậu không trả lời mình thì tức điên lên, giật mạnh tay cậu ra khiến cậu mất đà ngã về phía hắn. Nhưng Jaejoong lại nhanh chóng trở lại tư thế cũ và hoảng hốt hét toáng lên.

_ TÔI BỊ NGƯỜI TA LỘT RỒI!!!!

Hắn hơi sững người chút xíu khi nghe giọng nói của cậu. Trong trong, thanh thanh, êm êm và dịu nhẹ. Đây là lần thứ hai cậu nói với hắn thì phải, lần trước là xin cho thằng nhóc nào đó bị hắn hút máu.

_ Sao để người ta lột?! – Hắn nhíu mày.

_ Tại… tại có mấy người liền… tôi không chống nổi…- Cậu nghĩ tốt hơn hết là nên tỏ ra biết điều một chút, dù sao bây giờ cậu đang ở trong tình huống hết sức nguy hiểm, không nên để hắn giận.

_ Ngươi có biết lý do bọn chúng làm thế này là gì không?! – Hắn nhếch mép tiến gần về phía cậu, chất giọng trầm và khàn vang lên một cách đáng sợ. Có vẻ cậu đang sợ hãi, hơn là lúc bị hắn hút máu thì phải?!

_ BIẾT!!! – Cậu hoảng hồn, dần nhích người xa ra. – Nhưng… đừng làm thế…

_ Tại sao?! – Hắn vẫn nhích người lại gần cậu, thậm chí còn trèo hẳn lên giường.

_ Vì… vì… – Khuôn mặt Jaejoong đang méo đi một cách nhanh chóng, ôi không, hôm nay và hôm qua chỉ khác nhau có một cái áo thôi đấy, hắn rất là quân tử mà, đúng không?!

_ Sao hả?! – Hắn tự lột phăng áo ngoài của mình, những cơ bắp đáng mơ ước hiện ra rõ mồn một sau lớp áo mỏng.

_ Tôi… tôi…- Cậu nuốt nước bọt nhìn vào cơ thể hắn, thầm nghĩ cái thứ này mà đè lên cậu cả đêm… chắc cậu chết mất…

Hắn bất ngờ vùng mạnh lên đè hẳn cậu xuống giường, cậu hốt hoảng quay mặt đi chỗ khác, sử dụng chiêu cũ, nhắm tịt mắt lại, cả người run lên bần bật.

_ Cho cơ hội nói mà không nói phải không?! – Hơi thở hắn phả đều đều lên cổ cậu, nó làm người cậu nóng ran cả lên.

_ Tôi… đừng…- Jaejoong đang run sợ đến cực độ, sợ đến nỗi không thể nói một câu nên hồn.

Thật thú vị! Dường như cậu đang có những phản ứng mà hắn mong muốn. Nếu cứ tiếp tục như thế này việc cậu khuất phục hắn chắc hẳn sẽ diễn ra nhanh thôi.

Nghĩ vậy hắn liền lao xuống, bắt đầu là từ đôi môi quyến rũ đang mím chặt kia. Hắn liếm lên môi cậu một đường như hắn thường làm, nhưng lần này thay vì cắn hắn lại mút mạnh vào môi dưới cậu. Điều này làm Jaejoong hết sức ngạc nhiên và theo phản xạ cậu hơi hé môi để tiếng “ơ” phát ra ngoài…

Gần như ngay lập tức Jaejoong bị choáng ngợp bởi sự xâm nhập đột ngột của một vật thể lạ vào trong khoang miệng mình. Cái thứ đó trườn vào trong miệng cậu và mạnh mẽ chà xát lên khắp nơi. Cậu hoảng hốt nhận ra hiện giờ hắn đang nằm bên trên cậu, môi hắn đang bao trọn lấy môi cậu và không khó để hiểu được thứ kia là cái gì. Hút máu kiểu mới à?! Chắc là không phải! Hôn ư?! Đùa kiểu gì vậy! Trong khi Jaejoong còn bận thắc mắc thì hắn đã khiến nụ hôn trở nên cuồng nhiệt hơn. Hắn luồn tay ra sau gáy cậu, kéo cậu lại thật gần, để hai khoang miệng có thể áp vào nhau hết mức có thể.

Hôn?! Hôn! HÔN! Thôi đúng rồi, là hắn đang hôn cậu! Hắn không hút máu cậu mà đang hôn cậu đó. Không!!!!!!! Thà hắn cứ hút máu cậu đi còn hơn, sao lại làm cái trò này chứ!!!! Kinh, khiếp, tởm, ghê, sợ…Thế là Jaejoong nhanh chóng làm một hành động tuy hơi muộn nhưng hết sức cần thiết: đẩy hắn ra! Cậu dồn lực vào hai cánh tay nãy giờ đang bất động đẩy mạnh vào vai hắn. Hắn bị bất ngờ nên lập tức dứt khỏi môi cậu, một sợi chỉ bạc thậm chí còn vương lại trên khóe môi cả hai.

Được lắm, đẩy ra sao?! Hắn chỉ dùng một bàn tay là đã túm gọn được hai cái cổ tay mảnh khảnh kia, và cũng chỉ với bàn tay ấy hai cánh tay của cậu dễ dàng bị bẻ ngoặt lên phía trên. Nhận thấy không thể đặt hi vọng vào tay, cậu dồn hết sức vào đôi chân và vùng vẫy nó cật lực. Nhưng chỉ bằng một thao tác cực kỳ đơn giản, hai chân cậu đã mau chóng trở nên vô dụng trước sức đè của đôi chân hắn.

_ Ngươi… làm… làm gì…?! – Cậu tái mặt nhìn hắn, cơ thể cậu đang nude toàn tập và bị bất động hoàn toàn, có nghĩ bằng đầu gối cũng biết hắn định làm gì.

_ Ta tưởng ngươi bảo biết cơ mà.

_ Không… A! – Cậu ngay lập tức nảy người lên khi cảm nhận được một cái siết mạnh ở phần thân dưới.

_ Quả là rất nhạy cảm!

Hắn thôi không trêu đùa với đôi môi cậu nữa mà chuyển sang mút mát cái cổ thon trắng ngần kia. Cậu vẫn đang cố cựa mình và liên tục lắc đầu để sự va chạm giữa môi hắn và cổ cậu càng ít càng tốt.

Đúng là đồ con người ngu ngốc, có miệng là để làm gì chứ?! Hắn để cái mồm cậu rảnh rang không phải để cậu mím chặt nó lại thế kia, khóc lóc van xin đi chứ, chỉ cần cậu làm thế hắn sẽ buông cậu ra ngay.

Và sau đó sẽ kết liễu cậu bằng một vết cắn chí mạng…

Từng nụ hôn – hiện tại cứ tạm coi như vậy – được đặt liên tiếp lên người khiến cảm giác nhục nhã không ngừng tăng lên trong cậu. Hắn đang say sưa tấn công bờ ngực mịn màng của cậu, một tay đang khống chế hai tay cậu ở phía trên, tay còn lại đang yên vị phía dưới, nắm chặt vào phần hạ thể nhạy cảm.

_ Buông ra… đồ khốn!!!

Đồ khốn?! Hắn không biết có câu van xin nào như thế này cả. Tiếp tục siết chặt tay, đem lại cảm giác đau đớn và nhức nhối cực độ cho con mồi, đồng thời bên trên không ngừng cắn mút. Xem ngươi bướng được trong bao lâu.

_ A… buông ra…dừng lại…

Đã có chút yếu đuối, nhưng vẫn chưa phải là những gì hắn mong muốn. Bàn tay đột nhiên dùng sức bóp mạnh, khiến cho cậu giật nảy người, nước mắt không kìm được mà tuôn ra xối xả.

_ ĐỒ ĐỘC ÁC… ĐỒ THÚ DỮ…

Sai rồi, là do ngươi ép ta…

Bốp! Hắn vung tay mạnh lên và nhanh chóng để lại vết bầm tím trên mặt cậu. Đầu óc Jaejoong quay cuồng trước cái tát đó, ý thức chưa kịp quay lại đã cảm thấy hai cổ tay mình được giải thoát. Ngay sau đấy cậu lại rơi vào một sự quay cuồng khác, khi mà phần thân dưới bất ngờ bị bao bọc bởi một nơi nóng ấm và ẩm ướt khủng khiếp.

_ Không!!!

Cậu bật người dậy dùng cả hai tay đẩy vai hắn ra, cố ngăn cái đầu hắn thôi không di chuyển lên xuống giữa hai chân mình. Nhưng cậu chưa bao giờ ngăn cản nổi hắn làm điều gì, kể cả lúc này. Hắn vẫn nút thật mạnh vào nơi ấy, nếu như tay hắn không thể làm cậu khuất phục thì hãy để miệng hắn. Dù sao đây cũng là nơi hạ gục rất nhiều con mồi, chỉ khác là những lần trước hắn dùng nó để hút máu, còn lần này…

_ Dừng… lại… làm ơn… dừng lại…

Cậu ngã vật ra giường, hai tay bất lực bám chặt vào tấm đệm bên dưới. Buộc phải khuất phục khi không chịu nổi sự đau đớn và nhục nhã hắn gây ra cho mình.

_ Làm ơn… tha cho tôi… xin ngài…

Cậu đang van xin.

_ Dừng lại… đi mà…

Cậu đã van xin.

_ Làm… ơn…

Nhưng… nghịch lý là ở chỗ…

Hắn không thể ngừng lại.

Cũng giống như ban đầu gặp cậu, hắn chỉ định giải quyết cậu ngay trong đêm đó, bởi hắn chưa bao giờ có ý định để bữa cả. Nhưng sau khi chạm vào đôi môi cậu, hắn đã nghĩ khác, hắn muốn được tiếp tục chạm vào đôi môi ấy. Bây giờ cũng giống như vậy, không chạm vào thì thôi, nhưng một khi đã chạm vào rồi thì không thể ngừng lại được.

Hắn chạm vào môi cậu, hắn muốn nó…

Hắn chạm vào làn da cậu, hắn muốn nó…

Hắn hôn lên cơ thể cậu, hắn muốn tiếp tục làm thế…

Hắn đang thèm khát con mồi của mình, với một lý do hoàn toàn khác…

“…Ta thèm khát ngươi…

Không chỉ vì máu…”

DMCA.com

3 responses to “[Bube] Chap 4

  1. Truyện ko đc lành mạnh cho lắm @@!

    • úi trời bạn ơi truyện này 17+ mà, nhiều cảnh quan hệ lắm, nhất là toàn nam nam nữa, nếu cảm thấy ko chấp nhận được thì dừng đọc ngay nhé >______<

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s