[Bube] Chap 24

CHAP 24

 

Rầm!

_ Cắt bỏ đôi cánh? Chỉ có thế thôi sao? – Changmin đập bàn một cái rõ mạnh rồi gào vào mặt người phía đối diện.

_ Vậy ngươi còn muốn gì nữa… – Kibum nhăn mặt khó chịu, cố lờ đi khuôn mặt tỏ rõ vẻ không phục của Changmin mà tiếp tục gắp thức ăn cho vào miệng nhai – Đối với quỷ nữ đó chính là hình phạt đáng sợ nhất…

_ Giết người đền mạng, Vampire các ngươi không biết đến câu đấy hả? – Changmin có vẻ như vẫn rất hậm hực với quyết định xử trí Ririn của Chúa tể.

_ Nhưng Jaejoong chưa chết… – Kibum nhún vai nói.

_ Suýt chết, là suýt chết đó!! – Changmin trợn mắt kêu lên, con quỷ nữ chết tiệt kia hành hạ Jae hyung của Min như vậy bảo Min sao có thể bình tĩnh được – Vậy mà cái tên Chúa tể kia bảo là hắn yêu Jaejoong hyung, yêu mà thế sao? Người mình yêu bị kẻ khác làm ra nông nỗi thế mà vẫn để ả ta sống!

_ Ya… – Kibum buông đũa tức giận nhìn thằng nhóc trước mặt – Ngươi ăn xong phần của ngươi rồi thì không để cho người khác dùng bữa nữa hả? Ồn ào thế đủ chưa?

_ Bức xúc tí thôi… làm gì mà nóng thế…

Changmin bĩu môi khẽ lầm bầm, ai bảo tên đó ăn chậm làm chi, bảo Min ngồi yên nhìn người khác ăn làm sao nó chịu được chứ.

Thực ra ban đầu Changmin cũng rất thắc mắc vì sao tên Vampire cùng phòng này lại luôn ăn thức ăn của con người. Có uống máu đấy, nhưng lúc đem đồ ăn cho Min, Bum luôn mang hai suất, một cho Min và một cho cậu, sau đó thì cùng ăn luôn. Thắc mắc suốt từ lúc mới bị bắt tới đây đến tận bây giờ mới được giải đáp. Bởi vì hiện giờ Jaejoong hyung đang hôn mê bất tỉnh, nên nhiệm vụ bảo mẫu trông coi mấy đứa Vampire loắt choắt kia được giao lại cho Min, nhờ đấy mà nó cũng khai thác được kha khá thông tin hay ho về toà lâu đài này. Thế nên Min mới biết được việc Kibum là Vampire nửa vời, có thể giết người, có thể uống máu người nhưng lại không thể trực tiếp cắn cổ uống máu, rồi thì thức ăn cũng ăn chung với con mồi luôn.

Từ sau khi biết điều đấy Changmin đã bớt sợ Kibum đi vài phần, bởi vì tên Chúa tể kia yêu Jaejoong hyung, mà Jaejoong hyung lại rất yêu Min, thế nên chẳng đời nào tên này dám giết Min đâu. Hô hô hô, vì vậy đừng thắc mắc tại sao Min có thể vô tư chọc ngoáy nghịch phá khắp nơi như thế nhá…

_ Nè… – Y như rằng, ngồi yên nhìn tên kia ăn được hai phút đã bắt đầu thấy ngứa miệng – Chốc nữa cho ta đến thăm Jaejoong hyung nhé!

_ Không được, chiều vừa đến rồi. – Kibum lạnh lùng từ chối.

_ Nhỡ lúc ta không đến hyung ấy tỉnh lại thì sao? – Changmin bất mãn lên tiếng – Khi hyung ấy tỉnh lại người đầu tiên nhìn thấy phải là ta!

_ Nói cái gì thế? Vậy còn Chúa tể thì sao? – Kibum lườm thằng nhóc kia một cái, đúng là cái đồ không hiểu chuyện. Người đầu tiên Jaejoong nhìn thấy sau khi tỉnh dậy nhất định phải là Chúa tể.

_ Sao trăng gì? Tên đó là gì của Jaejoong hyung? Anh em hả? Hay người yêuuuu… – Changmin cố kéo dài giọng ở từ cuối như để thể hiện sự coi thường của mình về mối quan hệ giữa tên Vampire đấy và Jaejoong.

_ Vợ chồng. – Kibum mặt không cảm xúc chậm rãi phun ra hai tiếng.

_ Khụ… cái gì chứ?

Changmin trong phút chốc hít thở không thông, đoạn trợn trừng mắt lườm Kibum, đừng có nói bậy thế chứ. Jaejoong hyung không đời nào chấp nhận mối quan hệ này đâu, mà ngay cả Min cũng sẽ không bao giờ để hyung ấy trở thành vợ tên Chúa tể kia.

_ Rồi ngươi xem, đợi đến lúc Jaejoong tỉnh lại… Chúa tể sẽ nói lời yêu với cậu ta, sau đó nếu nghĩ lạc quan hơn một chút thì có thể trông chờ vào việc được ăn kẹo cưới…

Kibum nói ra mà cũng tự cảm thấy thật kỳ quặc, đây toàn là mấy lời lúc trước Huyết Vương tỉ tê cho Bum đấy chứ. Cơ mà cho dù không thích lắm cũng vẫn nói ra, bởi vì Bum muốn thấy phản ứng của tên nhóc kia sau khi nghe những lời đấy. Lúc nó vui vẻ thì Bum rất tức giận, còn lúc nó tức giận thì Bum lại rất thích thú… là thế đấy.

_ Khụ khụ khụ… – Quả nhiên sau khi nghe xong Changmin mặt mày đỏ bừng, lè lưỡi ho khan đến nửa ngày – Cho ta xin đi… Vampire các ngươi mà cũng bày đặt cưới xin sao?

_ Biết đâu được…

Mấy lời của Huyết Vương đều mang tính chất ngông cuồng phi lý, tốt nhất là đừng nên tin hoàn toàn. Ít nhất thì từ lúc tới toà lâu đài này đến giờ Bum chưa thấy ở đây có tổ chức đám cưới nào cả.

_ Thật là… – Changmin nhăn mặt lắc đầu, đột nhiên nhanh như cắt thó một miếng thịt ở cái đĩa trước mặt cho vào mồm, nhai nhồm nhoàm.

_ Làm gì đó?!

Kibum vừa buồn cười vừa bực mình, lúc nào cũng như một tên đói ăn, không phải ban nãy vừa ăn rồi sao.

_ Ngồi buồn…

Changmin thấy Kibum không có biểu hiện gì nguy hiểm nên ngựa quen đường cũ, tiếp tục lấy thịt bỏ vào mồm.

Dù sao Bum cũng không ăn nhiều, vậy nên cậu cứ để mặc cho tên nhóc kia tấn công đĩa thịt của mình. Ai ngờ Changmin thấy vậy thì nhờn, bắt đầu chỉnh tư thế nhằm vào đĩa thịt bốc liên tiếp, bốc rồi nhai chóp chép chóp chép, đến độ mà Kibum bắt đầu cảm thấy khó chịu.

_ Này… ngươi đủ chưa?

Ngẩng đầu lên quát một tiếng, lại thấy Changmin cũng ngẩng đầu lên nhìn mình, môi vẫn còn bóng nhẫy mỡ thịt, hơn nữa còn bị dính một miếng bên khoé miệng.

_ …

Cái này là theo phản xạ, chắc chắn là theo phản xạ, cậu thề rằng chỉ là theo phản xạ thôi. Kibum đưa tay gạt mẩu thịt dính ở khoé miệng cho Changmin, bàn tay hơi run run khi chạm vào đôi môi đó. Sau đấy thì bốn mắt im lặng nhìn nhau.

_ Ăn uống mất nết… – Kibum sau khi bừng tỉnh thì dùng sức véo mạnh vào má Changmin và gắt lên, rồi đạp ghế bước về phía cửa – Tối nay không được đi đâu hết, cứ ở yên trong phòng cho ta.

“Rầm”, cửa đóng sập lại, người cũng mất hút theo. Changmin ngồi vừa ôm má vừa lẩm bẩm nguyền rủa. Đang yên đang lành tự nhiên nhéo một cái đau đến ộc nước mắt, bảo Min có điên không chứ? Cuối cùng thì Min cũng hiểu được thế nào gọi là đang từ trên mây rớt xuống địa ngục rồi. À không, Min đâu có nói lúc được Bum chạm vào môi là ở trên mây đâu, ý Min là lúc bị nhéo má cảm giác giống như ở địa ngục ấy. Ờ thì… cái trên mây ấy chỉ là ví dụ thôi, không có ý gì khác cả, đúng thế, là ví dụ… ví dụ…

“Chết tôi rồi…” Changmin ôm đầu đau khổ.

Tại sao lại có cảm giác như vậy với một tên con trai chứ?!

~oOo~

_ Yêu… là chết… ở trong lòng một ít… – Nhíu mày.

_ Vì mấy khi yêu… mà chắc được yêu… – Nhăn mặt.

_ Cho rất nhiều xong nhận… chẳng bao nhiêu… – Lông mày giật giật.

_ Người ta phụ… hoặc thờ ơ, chẳng biết… – Nổi gân xanh.

_ K.i.m J.a.e.j.o.o.n.g… – Hắn dùng gương mặt cực kỳ khủng bố hướng về phía kẻ đang nằm bất động trên giường rồi nghiến răng nghiến lợi bất mãn – Con người các ngươi sao có thể nghĩ ra mấy thứ như thế này chứ?

_ Tiếp đi tiếp đi… – Heechul đứng bên cạnh cố nén cười hẩy hẩy vào tay hắn cổ vũ – Em có thấy mấy ngày nay sắc mặt Jaejoong đã hồng lên rất nhiều rồi không? Đều là do em chăm chỉ đọc thơ tình cho cậu ấy đấy, cách này rất hiệu quả, không đúng sao?

_ Hừ!

Hắn “hừ” mạnh một tiếng rồi chăm chú nhìn vào gương mặt xinh đẹp kia, đúng là đã hồng hào lên rất nhiều rồi. Hắn chưa bao giờ mong chờ ai đó tỉnh dậy như vậy, nên không biết là nếu muốn người ta mau tỉnh lại thì phải nói chuyện thật nhiều, mà nếu muốn người mình yêu tỉnh lại nhanh thì phải chăm đọc thơ tình cho người ta nghe. Ban đầu hắn cũng chẳng biết thơ tình là cái khỉ gì cả, chỉ thấy người đưa ra chủ ý kia – Heechul – đưa cho hắn một tập giấy, bảo vừa đọc cho Jaejoong nghe vừa tự cảm nhận. Đọc cho Jaejoong nghe thì hắn vẫn miễn cưỡng làm được, chứ còn cảm nhận cái thứ này… hắn muốn đi giết người quá!!

Thôi thì… cắn răng đọc tiếp, mọi uất ức sau này sẽ bắt ai đó phải trả…

“Những người si theo dõi dấu chân yêu…

Và cảnh đời là sa mạc vô liêu…

Và tình ái là sợi dây vấn vít…

Yêu, là chết ở trong lòng một ít”

Kim Jaejoong…

Chấp nhận yêu ngươi… ta không chỉ chết có một ít ở trong lòng thôi đâu…

Ta mất cả trái tim, mất cả thể diện của Chúa tể…

Vào tay ngươi mất rồi…

_ Bởi vậy… hãy mau tỉnh dậy đi… – Hắn đưa tay vuốt nhẹ vào má cậu, tỉnh dậy mau Jaejoong, hắn đang có nhiều việc cần giải quyết với cậu lắm. Hắn sẽ không bắt cậu trả lại trái tim đã đánh mất của mình đâu, hắn cần là cần cậu trao trái tim cậu cho hắn cơ.

Búp bê à, ta yêu ngươi…

~oOo~

Huyết Vương Heechul vì phải dùng máu chữa bệnh cho hai người khá quan trọng nên nằm hôn mê bất tỉnh trong quan tài vàng đến một tuần liền. Lúc tỉnh lại, đương nhiên việc đầu tiên là lao vào búp bê Hankyung ôm hôn thắm thiết, việc thứ hai là qua hỏi thăm Kibum và các Vampire thuộc hạ một chút tình hình của Junsu, và việc thứ ba… chính là tìm cách trêu chọc vị Chúa tể lạnh lùng lần đầu tiên biết yêu. Nói thật chứ lúc mới nhận ra mình yêu Hankyung y cũng có nhiều biểu hiện kỳ quặc lắm, như thể đã ngộ ra điều gì thật tươi sáng trên thế giới này vậy. Vui vẻ, nôn nao, sốt sắng… chắc chắc là Yunho hiện giờ đang có những cảm xúc như thế. Mà tiện một cái là đến giờ Jaejoong vẫn hôn mê chưa tỉnh lại, chắc tại vết thương hơi nặng cộng thêm việc phải thích nghi với thứ thuốc bất tử mới được rót vào người, vậy nên Yunho có sốt ruột thế nào cũng không thể bày tỏ cho người ta biết được. Và y thì không bao giờ bỏ qua những vụ thú vị thế này, nhất là lại liên quan đến Yunho. Y đặc biệt thích nhìn khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng lầm lì của Yunho có những biểu hiện khác lạ, hết sức thú vị mà.

Đấy, như lúc đọc thơ tình cho Jaejoong nghe đấy, chỉ có vài câu thôi mà trên gương mặt đẹp trai đó đã có bao nhiêu là sắc thái rồi. Heechul đứng ngó bên cạnh buồn cười đến quặn ruột mà không dám thể hiện ra, vì mấy trò dây vào Yunho thế này vui thì vui thật nhưng cũng nguy hiểm lắm, Yunho mà biết y gạt hắn đọc mớ thơ tình kia chỉ để biểu diễn cho y xem thì chắc Hankyung sẽ bị hắn lột da mất.

Nhắc đến mớ thơ kia mới nhớ, nếu Jaejoong trong cơn mê có lỡ nghe được rồi bệnh càng thêm trầm trọng thì trước tiên phải trách thằng em yêu dấu của cậu ta ấy. Đều là do thằng nhóc nhát gan đó không dám đọc truyện kinh dị cho mấy nhóc Vampire nghe, vậy nên không biết chép đâu ra được một đống thơ tình, rồi cứ thế đọc bô bô ra khiến bọn trẻ phải khóc thét lên “Kinh dị quá!”. Và y đi ngang qua thấy được mới nghĩ ra cái trò này chứ…

Cơ mà nếu Jaejoong vẫn cứ không tỉnh lại thì Hankyung của y sẽ bị làm thịt thật đấy. Quỷ nữ Ririn ngu ngốc dám ra tay với Jaejoong khiến Yunho vừa bất ngờ vừa giận đến tím mặt. Lúc đấy Yunho vốn định một phát xé xác Ririn ra, thế nhưng Sungyoung và những quỷ nữ còn lại đã cầu xin rất thành khẩn, thế nên y mới đưa ra ý kiến là chỉ cắt bỏ đôi cánh và giam giữ mãi mãi trong hầm kín thôi. Những quỷ nữ kia thấy vậy đều cảm kích y vô cùng, chỉ riêng có Sungyoung và Hanyeon là ngược lại. Sungyoung thì buồn vì chị em của mình bị trừng phạt nặng, còn Hanyeon chắc chắn sẽ có chút run sợ trước quyết định của y.

Đã bị cắt mất đôi cánh mà không thể chết, phải ở trong nơi tối tăm chịu đựng sự đau đớn sau lưng, đấy mới là hình phạt kinh khủng nhất.

Hình phạt mà y dành cho những kẻ muốn cướp người yêu của hắn và y…

~oOo~

Cùng lúc ấy, trong một khu rừng rậm…

_ Ngươi chắc chứ? – Junsu vừa chạy vừa quay sang hỏi gã.

_ Chắc chắn, kẻ mà chúng ta đang đuổi theo là Taekoong.

Yoochun mím môi trả lời, đấy là một Hunter, một đồng đội của gã. Tối qua gã đã vô tình bắt gặp cảnh kẻ đó chạy ngang qua. Mắt trắng dã.

_ Hắn cũng muốn đi tìm tên phù thuỷ kia phải không?

Junsu nói xong mới thấy mình hỏi thật thừa thãi. Một tên Hunter bị nhiễm độc phóng như điên trên cùng con đường mà nó và gã đang đi. Nếu không phải vì vụ gươm bạc kia thì vì cái gì?

_ Chúng ta có thể cứu cậu ấy không… – Gã chần chừ hỏi, bởi vì ngoài sức mạnh thì Vampire còn có chút phép thuật, vậy nên biết đâu Junsu biết cách chữa cho người anh em bị nhiễm độc của mình thì sao?

_ Không, phải giết ngay!

Junsu lạnh lùng liếc nhìn gã. Nó không biết liệu nó có thể giúp tên Hunter kia tỉnh lại không, nhưng nếu có thể làm được thật thì sao? Yêu cầu tên Hunter đó đứng về phe Vampire cùng nó và gã hả? Chắc chắn là không thể rồi, đến cả Yoochun mặc dù lúc này đã đồng ý giúp nó thì hàng đêm vẫn luôn tự dằn vặt chất vấn với dòng máu Hunter trong người. Cứu tên này rồi, biết đâu hắn lại khiến Yoochun đổi ý quay sang đối địch với nó thì sao. Cho dù đã có Donghae làm con tin trong tay thì cũng chẳng chắc chắn được điều gì, nó không muốn gã là kẻ thù của mình lần nữa đâu.

Không biết tại sao nữa, nhưng chỉ cần chuyện này kết thúc, Junsu sẽ đối xử với gã tốt hơn…

_ A, mất dấu rồi!

Bởi vì cả hai đều để tâm trí đi đâu đâu cho nên chẳng mấy chốc mà đã mất dấu tên Hunter kia, lúc này chỉ biết đứng lại ngơ ngác nhìn nhau.

_ Vô dụng quá đi! – Junsu càu nhàu.

_ Ừ, chúng ta đúng là một đôi vô dụng… – Lâu lắm rồi mới thấy gã dùng nụ cười nham nhở này để trêu nó.

_ Bậy bạ, ai một đôi với ngươi, còn nói nữa coi chừng ta…

Junsu đang gân cổ lên cãi thì đột nhiên cảm thấy có một thứ lao rất nhanh về phía mình, nó vội vàng nhảy lên tránh. Sau đấy thì trợn mắt nhìn viên đạn bạc găm vào một thân cây gần đó, nếu nó không tránh kịp thì viên đạn kia hiện đang nằm trong người nó rồi.

_ Taekoong!!!

Yoochun thấy vậy thì hốt hoảng lao ra chắn trước mặt bảo vệ Junsu. Nếu Vampire mà trúng phải đạn bạc thì sẽ rất nguy hiểm, mà gã lại hoàn toàn không muốn việc đó xảy ra với Junsu.

Vụt ~

Đoàng đoàng ~

Một bóng đen lao nhanh qua, kèm theo đấy là hai phát súng tới tấp nhắm vào gã và nó.

_ Chờ ta ở đây!

Yoochun sau khi ôm Junsu nhảy lên tránh đạn thì buông nó ra dặn dò, đoạn xoay người nhảy lên thân cây, rồi dùng tốc độ cực nhanh của một Hunter để phóng theo bắt tên kia.

_ Ngu ngốc… – Junsu rít qua kẽ răng – Ngươi nghĩ ta là ai mà phải nhờ ngươi bảo vệ chứ?!

Vậy là nó cũng rút vũ khí ra chiến đấu cùng gã. Nói về tốc độ thì Vampire nhanh hơn Hunter một chút, mà Vampire hoàng tộc như nó thì còn nhanh hơn nữa, thế nên Junsu chỉ mất một chút thời gian đã có thể đuổi kịp Taekoong. Tuy nhiên vì tên kia hiện đang cầm trong tay thứ vũ khí rất đáng sợ đối với Vampire nên nó cũng không mạo hiểm mà tiếp cận, chỉ duy trì ở khoảng cách nhất định rồi chạy song song với Taekoong, sau đó thì vung roi nhằm vào đường chạy của đối phương mà quật. Chỉ cần Taekoong ngã xuống, Yoochun ở phía sau sẽ khống chế được hắn.

Vụt vụt vụt…

Bên cạnh thì có kẻ dùng roi cản trở đường chạy, đằng sau thì có kẻ đuổi theo sát nút, điều này khiến Taekoong không thể nào giương súng bắn một lần nữa. Tiêu diệt mọi Vampire trên đường đi và đem kẻ có khả năng đánh thức Hunter Vương trở về, đấy là hai mệnh lệnh chủ nhân xinh đẹp giao cho hắn. Mà một khi chủ nhân đã giao lệnh, thì có chết cũng phải hoàn thành.

Xoẹt~ Từ phía sau người Taekoong đột nhiên mọc ra một đôi cánh đen sì, ánh mắt thì rực lên màu trắng dã, thời khắc hắn quay mặt nhìn Junsu, cũng là lúc Junsu bàng hoàng nhận ra điều gì đó.

Mắt trắng cánh đen… lẽ nào…

_ JUNSU!!!

Đoàng…

Điều tối kị nhất trong khi đang chiến đấu chính là phân tâm sang chuyện khác, bởi vì chỉ cần một giây không chú ý thôi cũng có thể tạo cơ hội cho đối thủ hạ gục ta. Junsu lúc này vì mải nghĩ đến chuyện kia nên không kịp tránh viên đạn đang lao tới. Cũng may là Yoochun đã lao ra kịp lúc đẩy tay Taekoong làm cho viên đạn đi chệch đường, chỉ sượt qua cánh tay Junsu một chút thôi. Thế nhưng đạn bạc mà sượt qua người Vampire thì cũng là cả một vấn đề lớn đấy.

_ Junsu, có sao không???

Gã chẳng thèm để ý đến việc mình suýt chút nữa đã bắt được Taekoong mà lao tới đỡ nó. Tên kia để đôi cánh mọc ra vốn là định chạy trốn, nay lại thuận tiện có thể bắn cho Vampire nọ một phát như vậy là mãn nguyện lắm rồi. Bởi vậy Taekoong chẳng chút chần chừ mà bay mất, đã hoàn thành xong một mệnh lệnh.

_ Junsu, ngươi ổn không? – Gã lay mạnh kẻ đang mơ màng nằm trong tay mình.

_ Lạnh… – Nó run run nhắm mắt cảm nhận cái lạnh xuyên thấu cơ thể, lúc trước còn có Kibum chịu nạn cùng, bây giờ thì…

_ Không sao, không sao đâu… – Gã ôm chặt nó vào lòng, trái tim một lần nữa thắt lại, đau không kể xiết.

Xin ngươi, đừng rời bỏ ta như Donghae đã làm…

Junsu ah, xin ngươi đấy…

~oOo~

_ Anh là gió, em là cát… gió thổi cát bay… đi đến chân trời… hừ… thật là nhàm chán!!

Hắn khoanh tay nhìn những con chữ trước mặt, nghiến răng một cái rồi dùng sức xé “roạt roạt” tập giấy kia. Tên Heechul chết tiệt, dám lừa hắn sao? Việc này rõ ràng là chẳng có kết quả gì, đã thế còn khiến hắn trông như một tên ngốc vậy. Hắn phải đi làm thịt búp bê của y ngay bây giờ.

_ Umh…

Chân bước đến cửa rồi bỗng khựng lại, từ từ quay đầu nhìn.

_ Khá…t… nư…ớc…

Đôi mắt xinh đẹp kia sau bao ngày khép chặt cuối cùng cũng mở ra, hắn thở hắt một cái thật mạnh rồi vội vàng lao đến bên giường hấp tấp hỏi cậu.

_ Jaejoong, Jaejoong… nói gì…?? – Thế là có hiệu quả thật sao, hoá ra Heechul không lừa hắn.

_ N…ước… – Cậu khẽ thều thào.

_ Được, ta lấy cho ngươi… – Hắn vừa định xoay người đi thì tay bỗng bị túm lại, cậu đang nhìn hắn, đôi môi run lên – Sao thế?

_ Muố…n nghe… – Hắn ngồi xuống để cậu tựa vào ngực mình, chăm chú lắng nghe từng từ cậu nói.

_ Muốn nghe cái gì?

_ Ngươi nói… ngươi… bảo… có chuyện… muốn… nói… với ta…

Jaejoong bám chặt tay vào áo hắn, cậu cũng chẳng hiểu vì sao mình cứ mãi sốt sắng vì điều mà hắn muốn nói đến vậy. Cậu chờ đợi cái gì? Cậu cũng chẳng biết nữa…

_ À… – Hắn đương nhiên nhớ ra chuyện kia, khoé môi khẽ nhếch lên, sau đó cúi đầu hôn nhẹ lên môi cậu – Ta sẽ nói, nhưng không phải bây giờ.

_ Sao vậy…?

Jaejoong giương đôi mắt buồn buồn nhìn hắn, vừa mới tỉnh lại sau một thời gian dài hôn mê nên còn đang rất mụ mị, chẳng suy nghĩ được gì nhiều. Lúc này chỉ nghĩ là mình đã thê thảm thế chắc chắn hắn sẽ đối xử với mình tốt hơn một chút, ai ngờ hắn lại lạnh lùng từ chối yêu cầu của cậu như vậy.

_  Những lời đó rất quan trọng… – Hắn vuốt khẽ đôi mi dài của cậu mấy cái rồi thích thú nhìn cảnh Jaejoong lùi lại chớp chớp mắt – Mà bây giờ tâm trạng ta đang không ổn định, nói không được…

“Vì sao không ổn định?!” Jaejoong vốn định hỏi thêm câu đấy, thế nhưng đôi môi lại bị ai đó cướp mất rồi…

 

Vì sao không ổn định?!

Vì ngươi đã tỉnh lại…

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s