[Dachi] Chap 13

 

Thế gian quả nhiên có nhiều điều kỳ lạ, thật không ngờ đỉnh cao của tình yêu giữa hai con người lại là sự kết hợp thân xác một cách hoàn hảo như vậy — Hoả thần Yunho vừa gật gù vừa ngồi chăm chăm nhìn vào cảnh động phòng của một đôi uyên ương mới cưới.

 

Thế gian quả nhiên có nhiều điều đáng sợ, thật không ngờ con người với nhau lại có thể có loại tư thế đáng xấu hổ này, a, tiếng kêu thật kinh khủng — Kim thần Jaejoong vừa rùng mình vừa khiếp đảm nhìn vào cảnh điên cuồng trong một lầu xanh.

 

Thế gian quả nhiên có nhiều điều thú vị, Yoochun huynh a, khi nào huynh cưới nương tử và cùng nàng động phòng nhớ cho ta xem với nha, chứ chỉ nghe huynh kể thì cơ bản ta cũng không tưởng tượng rõ lắm — Thạch Lệ Changmin lúc này thân xác cứng đơ trong động đá nhưng linh hồn không hề ngoan ngoãn lại đi tìm Hàn tinh để nghe chuyện người lớn.

 

 

CHAP 13

 

 

 

~ TA KHÔNG LÀM GÌ MỜ ÁM CẢ!!!

 

~ KHÔNG NGHE… TRÁNH ĐƯỜNG!!!

 

~ KIM JAEJOONG, RỐT CUỘC THÌ NGƯƠI GIẬN CÁI GÌ CHỨ???

 

 

Yunho mắt trợn ngược túm tay Jaejoong kéo về phía mình. Vì bị ra tay bất ngờ nên Jaejoong không kịp chống đỡ mà ngã cả người vào lồng ngực nóng ấm của kẻ trước mặt. Điều đó làm tiên nhân giãy nảy lên và ngay lập tức vùng vằng đòi ra.

 

 

~ Buông ra, đồ háo sắc, đồ phong lưu, đừng chạm vào ta… ~ Jaejoong vừa la mắng vừa không ngừng đấm vào ngực Yunho.

 

~ IM NGAY CHO TA! ~ Tính khí vốn nóng nảy lại phải đi trấn an một kẻ đang bị trúng mê dược mà kích động lên cực đỉnh, Yunho điên tiết nắm chặt vào cổ tay mỏng manh của Jaejoong siết lại ~ KHÔNG ĐƯỢC NÓI GÌ NỮA!!!

 

~ Thả ta ra, ngươi là kẻ tồi tệ, đồ xấu xa…

 

 

Hiển nhiên nếu giờ bắt Jaejoong nói rõ ra Yunho đã làm gì để bị mắng là tồi tệ với cả xấu xa – và đặc biệt có liên quan đến sự ấm ức của Jaejoong lúc này – thì đảm bảo Kim thần lạnh lùng sẽ lúng túng cả ngày không thể giải thích được. Dù vậy Jaejoong vẫn mặc kệ mà vùng vẫy kêu gào trước mặt kẻ kia.

 

 

~ JAEJOONG!!!…

 

~ Buô… umhhh…!!!

 

 

 

~ Hợ…………………………..

 

Thiên Hồ nãy giờ đang đắc ý ngồi theo dõi cảnh hai vị thần cao quý vì mình (gián tiếp) mà gây nhau ác liệt, thì lúc này tim bỗng nảy lên một cái, thiếu chút nữa thì bắn ra khỏi lồng ngực. Con yêu vừa ôm ngực vừa trợn mắt nhìn vào cảnh tượng đang diễn ra trước mặt. Không nhầm chứ… họ… họ là đang… đang làm cái gì????

 

 

 

Giữa vườn hoa rực rỡ sắc hương, một đại mỹ nhân áo trắng nằm gọn trong vòng tay một đại nam nhân áo đỏ. Bàn tay rắn chắc nóng ấm của nam nhân nắm hờ lấy vòng eo thon mảnh của mỹ nhân nọ. Đôi mắt nam nhân nhắm nghiền thể hiện sự si mê tột đỉnh, hoàn toàn đối lập với đôi mắt đen láy đang mở to phía đối diện. Cũng trong khu vườn đó, một tiểu mỹ nhân khác đang ngồi trên mặt đất lại không giấu nổi vẻ kinh hoàng. Đôi mắt phượng của nàng không ngừng nhìn vào nơi giao nhau giữa hai đôi môi kia. Khít chặt và nồng nàn… Suy nghĩ đó làm trái tim tiểu mỹ nhân nhói đau một phát, trong lòng tự hỏi…

 

 

Vì cớ gì…

 

Khi ban nãy hôn ta…

 

Ngươi đẩy ra ngay…

 

Còn bây giờ…

 

LẠI CÓ THỂ HÔN KẺ ĐÓ SAY MÊ ĐẾN VẬY??????

 

 

.

.

.

 

 

Bang !!!

 

 

~ Á…!!! NGƯƠI…

 

Cuối cùng cũng nhận thức được tình cảnh hiện tại thực sự rất không nên có, Jaejoong nhân lúc Yunho còn đang trong trạng thái ngây ngốc mà dùng hết sức vung quạt ánh sáng lên quật mạnh vào ngực Yunho. Điều đó khiến Hoả thần rơi vào tình trạng giống như đang lâng lâng bước trên mây đột nhiên bị đẩy vực thẳm. Tức giận, vô cùng tức giận!!! Định nổi xung lên thì lại thấy Jaejoong đang đưa tay lên che miệng, đôi mắt chứa đầy sự căm hờn phẫn uất nhìn mình chằm chằm, ngay lập tức sự tức giận nhường chỗ cho sự lúng túng và xấu hổ. Ngài vừa làm cái gì thế này?! Ngài… ngài chỉ muốn kẻ đó không nói nữa, nhưng cuối cùng sao lại nghĩ đến cái cách đáng xấu hổ như vậy?! Ngài… đã hôn Jaejoong sao???

 

~ Ngươi là cái đồ ngu ngốc! ~ Jaejoong sau khi tặng thêm cho Yunho một cú đấm nữa đã gào lên ấm ức như vậy, đoạn đưa tay chùi mép một cái rồi phăm phăm bước đi.

 

~ Jae… Jaejoong… ngươi đi đâu… ~ Hoả thần oai phong lúc này cũng biết mình đã làm một chuyện rất đáng trách nên tạm thời nén cơn giận vì bị gọi là “ngu ngốc” xuống mà mặt dày đuổi theo Jaejoong lần nữa.

 

~ THIẾT KIM SA!!

 

 

Vụt ~ vụt ~

 

 

Liên tiếp hai chưởng lực ánh sáng được phóng ra. Một đương nhiên là nhằm vào Yunho, ai bảo đã phạm lỗi còn nhùng nhằng. Thế nhưng điều bất ngờ là chưởng lực còn lại… đang phóng thẳng vào những bông hoa trong vườn.

 

 

ẦM ẦM ẦM…

 

 

~ Aaaaa… hoa của ta… hoa của ta… ~ Thiên Hồ thấy vườn hoa tươi đẹp của mình vì một chưởng lực mà hoa một nơi, cành một nơi, hơn thế đất cũng bị xới tung lên thì không khỏi chua xót mà gào thét thảm thiết.

 

~ Chuyện này… ~ Yunho sau khi tránh được lực sát thương từ Thiết Kim Sa thì nhất thời bất động đứng nhìn Jaejoong thắc mắc.

 

~ NHÌN CÁI GÌ??!! ~ Jaejoong mặt mũi lạnh tanh gắt lên ~ Ta đã sớm biết là mình bị trúng mê dược của yêu nữ, khó khăn lắm mới xác định được nguyên nhân là do đám hoa này, vậy mà lúc định đi phá giải mê dược thì ngươi lại…

 

 

 

Chính xác là sau khi nghe những lời kể lể thê lương của Thiên Hồ, Jaejoong đã cảm thấy cơ thể mình không ổn. Nó nóng lên một cách bất thường, buồn bực một cách bất thường… và cũng thèm muốn đến bất thường được đánh chết kẻ háo sắc nào đó. Tại sao lại như vậy?! Từ trước đến nay Kim thần luôn rất tự hào về sự chi phối các cảm xúc của mình. Thế mà lần này trong lòng ngài trở nên cồn cào bao loại cảm xúc ngài chẳng thể phân biệt được. Đó là vì sự tác động của yêu quái!!! Chính vì mê hương của Thiên Hồ, nó không có tác dụng mê hoặc Jaejoong như với những nam nhân khác, mà mê hương đó khiến ngài bộc lộ cực kỳ rõ ràng những cảm xúc thầm kín của mình. Điều đó khiến Jaejoong cảm thấy vô cùng hoang mang, một mặt vẫn có những hành động vùng vằng giận dỗi mà ngài chưa bao giờ có, mặt khác lại cố khống chế bản thân dùng phép tìm ra nguồn gốc tà thuật của yêu quái. Thế mà sau khi đã tìm ra, đang định đến phá huỷ nó thì bị tên Hoả thần kia ngăn cản. Vốn vẫn chịu tác dụng của mê dược nên Jaejoong cực kỳ căm ghét cái bản mặt đó. Cứ nghĩ đến việc hắn đã thân mật cùng nữ nhân kia rồi lại chạm vào mình ngài lại thấy sôi máu lên.

 

 

Đồ hồ ly tinh đáng chết, dám dùng loại mê hương độc như vậy với ta…

 

 

 

~ Vậy giờ ngươi đã tỉnh hẳn rồi sao?! ~ Yunho lo lắng nhìn Jaejoong, có cảm giác như Jaejoong vẫn còn rất khó chịu với ngài.

 

~ Không… tại ngươi… ~ Jaejoong lắc đầu, quả thật cho dù vườn hoa đã bị phá huỷ thì ngài vẫn cảm thấy rất bực khi nghĩ đến những hình ảnh đó ~ …làm tâm ta chấn động, nên không thể hoàn toàn…

 

 

BỰT BỰT BỰT BỰT ………………………

 

 

~ CÁC NGƯƠI SẼ PHẢI TRẢ GIÁ!!!!

 

 

Thiên Hồ uất hận rống to, đôi mắt chuyển sang màu trẵng, chín đuôi hồ ly lần lượt phóng ra, dáng vẻ thướt tha mĩ miều ban nãy biến mất không còn dấu vết. Tuy nhiên điều mà khiến cả Jaejoong lẫn Yunho thở dài khi chứng kiến không chỉ có sự thay đổi đáng kinh ngạc của mỹ nhân trên, mà còn vì lúc này tại đây không chỉ có chín đuôi hồ ly… nhìn sơ sơ cũng chừng vài trăm cái. Bởi vì bằng cách nào đó yêu hồ đã làm cho những cái đuôi dài và trắng muốt mọc ra từ những gốc hoa vừa bị Jaejoong phá huỷ kia. Nếu suy nghĩ theo hướng lạc quan một chút thì trong trường hợp này Yunho có thể thoải mái mà mang về bao nhiêu cái đuôi cũng được, cho dù nó không phải là hàng cao cấp như đuôi từ người Thiên Hồ thì cũng đủ để sưởi ấm. Nhưng nếu nhìn thẳng vào thực tế bây giờ thì cho dù có lấy được bao nhiêu đuôi e rằng cũng khó thoát ra khỏi khu vườn này được.

 

 

VÚT VÚT ——–

 

 

 

Đuôi hồ ly thi nhau phóng nhanh về phía hai tiên nhân, Jaejoong và Yunho vội vàng nhảy lên tránh. Những cái đuôi không ngừng uốn éo cố quấn lấy bất cứ bộ phận nào trên cơ thể hai tiên nhân khiến cả hai gặp rất nhiều khó khăn đẩy lùi chúng. Điều khó chịu ở đây là nếu không chém được tận gốc những cái đuôi này thì nó vẫn sẽ uốn éo như thường, và tệ hơn nữa là… mùi hương… trong lông cũng có mê hương …

 

 

 

~ Rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt sao?!

 

 

Thiên Hồ nhếch mép nhìn hai đốm trắng đỏ vùng vẫy trong đám lông của mình. Dẫu sao cũng không thể dùng mỹ nhân kế với cả hai tiên nhân này, thế thì đành dùng bạo lực vậy. Nhưng Thiên Hồ lại vốn là mỹ nhân chân yếu tay mềm, chỉ vì bây giờ còn đang phẫn nộ vì vườn hoa xinh đẹp của mình bị người ta một cái phẩy quạt đã phá tan tành, nên mới có thể tạm thời khống chế cả hai vị thần cực mạnh ở trong “vườn đuôi” kia. Hiển nhiên nếu cứ dùng biện pháp này thì chẳng mấy chốc họ sẽ tìm cách thoát ra và cho yêu hồ một chưởng, như thế thì thật không hay. Bởi vậy nên cuối cùng con yêu quyết định vẫn phải dùng đến thế mạnh của mình, đó là đem lại cho kẻ khác sự say mê khoái hoạt không cưỡng lại nổi. Trong trường hợp này nó không thể đem lại điều đó cho bất cứ ai trong hai vị thần kia, nhưng xét theo những gì Thiên Hồ quan sát được thì… nó vẫn có thể làm cho một người rơi vào khoái hoạt giống như lúc bị nó mê hoặc…

 

 

Chỉ là…

 

Kim thần bất đắc dĩ sẽ phải thay nó làm việc đó…

 

Quyến rũ Hoả thần và làm cho hai người xảy ra chuyện không nên có, rồi đến lúc tỉnh lại, với tính khí của Kim thần nếu biết mình đã bị kẻ kia chạm vào sẽ phản ứng ra sao nhỉ?!

 

Dù sao thì chắc chắn là Kim thần sẽ không dễ dàng tha cho Hoả thần, và lúc đó con yêu có thể ung dung mà đi đón tiểu bảo bối kia xuống dưới chân núi, thế là nhiệm vụ của nó sẽ hoàn thành!!!

 

 

 

Phùuuuuuuuuuuuuuuu…

 

Nghĩ là làm, Thiên Hồ ngay lập tức thổi thật nhiều mê hương rắc vào những cái đuôi của mình và ra lệnh cho chúng tấn công Kim thần là chủ yếu. Vị tiên đó vốn vẫn đang bị ảnh hưởng bởi mê hương nên nếu giờ tiếp tục dính thêm chắc chắn sẽ phải nghe theo sự khống chế của yêu thuật mà Thiên Hồ đã yểm vào…

 

 

 

 

 

Mê hoặc Hoả thần…

 

Đem lại khoái hoạt cho ngài…

 

Cùng ngài thân mật âu yếm…

 

 

 

 

 

 

~ A… ~ Jaejoong bị đám đuôi tấn công quá mãnh liệt nên đã sơ ý mà đánh rơi quạt thần, đang định bay ra nhặt thì một cái đuôi từ đâu lao đến đã quấn chặt ngang eo ngài lôi đi.

 

~ Hừ…!!!

 

Yunho thấy Jaejoong gặp nguy thì vội phóng theo, tay nắm chắc thanh đao nhằm cái đuôi đó mà chém xuống. Thế nhưng cùng lúc có ba cái đuôi khác lao ra liều chết mà quấn chặt lấy Hoả Mã Đao giật ra khỏi tay Yunho, đồng thời một cái đuôi khác cũng bất ngờ túm vào thắt lưng ngài kéo đi.

 

 

Sạtttt ~

 

 

Những cái đuôi còn lại không còn tấn công hai người nữa mà bất ngờ trở nên ngoan ngoãn xếp chồng lên nhau tạo thành một chiếc giường vô cùng êm ái bằng lông hồ ly. Jaejoong bị kéo đến nằm vào giữa đó, muốn bay ra khỏi đấy nhưng lại không thể, cơ thể không hiểu vì cớ gì mà càng ngày càng mềm ra, hơn thế nữa còn đang nóng lên và nhộn nhạo một cách bất thường.

 

 

Phịch ~

 

 

~ Chết tiệt! Đám lông này…

 

Chỉ ít phút sau Yunho cũng bị lôi đến chiếc giường lông cao cấp ấy, đường đường là một vị thần oai phong mà lại để mấy cái lông này tuỳ ý điều khiển thì thật mất mặt. Yunho nghĩ đến đấy thì nghiến chặt răng, trên cả hai bàn tay bùng lên lửa nóng lực, nhất định phải thiêu rụi đám lông rắc rối này!!!

 

~ Ah…

 

~ Humh….?! ~ Tiếng rên nhẹ phát ra từ phía sau khiến Yunho bất giác quay đầu lại nhìn, là Jaejoong. Kẻ đó bây giờ trông thật chẳng giống một nam tiên nhân chút nào, sao lại có chút gì yếu đuối uỷ mị thế nhỉ?! ~ Ngươi làm sao thế?! Chịu thua mấy cái lông này ah?!

 

 

Yunho vừa nói vừa nhích lại gần chỗ Jaejoong, sau đó thì nhanh chóng túm tay đỡ kẻ đó ngồi dậy.

 

 

~ Không Yunho… đừng chạm vào ta… ~ Jaejoong sử dụng chút sức lực yếu ớt của mình để đẩy Yunho ra. Cổ tay, nơi bị Yunho nắm vào đang đem lại cho ngài cảm giác tê dại rất đáng sợ.

 

~ Khốn khiếp!! ~ Yunho gằn giọng ~ Đến giờ này còn để tâm chuyện đó sao?! Ngươi nghĩ ta giống như những kẻ tầm thường không kiềm chế được trước nữ sắc hả????

 

~ Không phải… không phải… chuyện đó… ~ Jaejoong nhăn mặt khổ sở nói, chuyện đó đúng là ngài vẫn còn đang để bụng, nhưng hiện giờ nó không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng bây giờ là… ngài đang dần không thể khống chế được bản thân mình.

 

~ Ta không hiểu tại sao ngươi có thể coi thường ta như vậy… cũng chẳng hiểu tại sao ngươi có thể tin mấy lời xằng bậy của yêu nữ đó mà giận dỗi ta… mà đúng rồi, ngươi giận dỗi cái gì?! Ta thân mật với nữ nhân khác thì can hệ gì đến ngươi… ~ Yunho vẫn nghĩ rằng Jaejoong đang vì chuyện hiểu lầm đó mà làm mình làm mẩy nên một mực giải thích cho bằng được. Thậm chí khi thấy Jaejoong không ngẩng đầu lên nhìn mình ngài còn túm lấy vai kẻ đó bắt ngẩng đầu lên ~ …ngươi nói xem, liên quan gì đến ngươi???

 

~ Tránh… tránh xa ta ra… ~ Từ bờ vai mảnh truyền đến cảm giác nóng rực, đầu óc choáng váng đến nghẹt thở, Jaejoong nhận ra mình đang chịu tác động của mê hương càng ngày càng nặng, đến nỗi mà giờ nếu không ngay lập tức tránh xa Yunho thì nhất định sẽ có chuyện không hay xảy ra!!!

 

~ Ngươi làm sao vậy?! ~ Yunho nhận ra sự bất thường của Jaejoong thì nhíu mày hỏi, trong vô thức đã đưa tay mình lên áp vào má Jaejoong ~ Mặt ngươi đỏ quá…

 

 

 

 

Tất cả nỗ lực của Kim thần đều tan thành mây khói chỉ vì cái áp má đó…

 

 

 

 

~ Yunho ah ~~~

 

 

 

~ Thạch đại nhân ah… ngài trông nhỏ mà sao nặng quá vậy… ~ Junsu vừa đứng lại thở vừa quay về phía sau nói với cục bông vàng đang nằm trên lưng mình.

 

~ Thứ nhất, ngươi đừng gọi ta là Thạch đại nhân nữa, gọi là Minnie cho tình cảm đi… ~ Changmin từ phía sau lưng Junsu thò đầu lên lèm bèm ~ …thứ hai, ta công nhận mình có hơi thừa cân, nhưng cũng không đến nỗi khiến ngươi vừa đi vừa thở như thế chứ??!!!

 

~ … ta nói thật, ngài nên giảm cân đi… ~ Junsu bặm môi suy nghĩ một chút rồi nhỏ nhẹ khuyên bảo ~ … chứ ngài cứ ngày càng tròn lên như vậy sẽ có lúc mẫu thân ngài bế không nổi đâu…

 

~ Còn lâu nha, trông mẫu thân ta mảnh khảnh vậy thôi nhưng mạnh lắm đó, dù gì người cũng là Kim thần mà, hắc hắc… ~ Changmin lười biếng dụi đầu vào lưng Junsu rồi nghĩ về mẫu thân và phụ thân. Không biết lần tách riêng này có làm nên cơm cháo gì không?! Thiên Hồ tỉ tỉ vốn rất giỏi trong việc bỏ bùa mê nam nhân, ban nãy phụ thân đã dính rồi, chẳng biết có làm gì tội lỗi với mẫu thân không a ~

 

~ Kim thần và Hoả thần… họ thực sự là phu thê sao?! Trông không giống lắm… ~ Junsu nhíu mày thắc mắc, thực ra trông họ đẹp đôi thật, một đỏ một trắng, một mãnh liệt một dịu dàng, thế nhưng cái cách họ đối xử cũng như xưng hô với nhau… Ít nhất cũng phải gọi nương tử với tướng công chứ, sao cứ xưng “ta” – “ngươi” như vậy?!

 

~ Bây giờ chưa phải nhưng sau này nhất định sẽ là như thế!! ~ Changmin vừa nói vừa thò tay lôi Thạch Thạch trên cổ ra nhìn, coi nè, màu lại đậm hơn rồi ~

 

~ Nhưng mà… ~ Junsu thực sự có rất nhiều việc thắc mắc về cái gia đình kỳ quái này ~ … cho dù họ có đẹp đôi thế nào, người cũng không thể nhận bừa họ là phụ mẫu như thế chứ, ngài đâu phải hài tử của họ đâu????

 

~ Bậy nào!! ~ Changmin nhỏm người dậy càu nhàu ~ Ai bảo ta không phải con của họ, ta không có tự tiện nhận phụ mẫu thế đâu, cái này là được sắp xếp cả đấy, hắc hắc hắc…

 

~ Thế nhưng…

 

 

Chit ~ chit chit chit ~~~

 

~ Ô tướng công!!! Có chuyện gì ah??? ~ Junsu đang định hỏi tiếp Changmin một số điều nữa thì nghe thấy tiếng kêu của con chuột bạch trong túi áo mình, y vội vàng thả Changmin xuống rồi nhẹ nhàng lôi chuột bạch ra, nâng niu nó trong tay và khẽ hỏi.

 

Chit ~ chit chit …!!!

 

~ Hử?! Huynh bảo ai đến cơ?! ~ Changmin nhăn mặt hỏi lại, nhóc con đang gặp khó khăn trong việc dịch những tiếng “chit chit” vô nghĩa của Yoochun sang tiếng người ~ Hồ ly á?!

 

Phụt ~

 

Yoochun còn chưa kịp “chit” thêm một tiếng nữa thì khói trắng đã bất ngờ phun ra. Một con hồ ly với chín cái đuôi to dài và trắng muốt từ đâu nhảy xồ tới, trên thân nó còn dính chút đất cát bụi bặm, có vẻ như con hồ ly này vừa bị ai đó rượt thì phải.

 

~ Yêu quái!!! ~ Junsu nhìn thấy hồ ly chín đuôi ngay lập tức nhảy dựng lên và nhanh chóng đứng trong tư thế phòng thủ.

 

~ Bình tĩnh đã nào… ~ Changmin nheo mắt nhìn yêu hồ trước mặt rồi tiến đến gần nó hỏi ~ …Thiên Hồ tỉ tỉ, tỉ vừa bị ai rượt sao?!

 

 

Bụp ~

 

Trong nháy mắt con hồ ly đã biến thành một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần, thế nhưng cho dù có trong dạng người đi chăng nữa thì cái bộ dạng tang tóc vẫn còn nguyên đó. Tóc tai rối bù, y phục nhếch nhác, vì sao hả?! Vì hai linh thú cực kỳ hung dữ của Kim thần và Hoả thần chứ sao!!! Lúc đó đang đắc ý cười cười thoát ra ngoài động đó tính đi đón Thạch Lệ thì thấy ngay hai linh thú đó đang đứng canh trước lối đi. Chúng nó chẳng đợi Thiên Hồ có chút động tĩnh gì đã lao vào cắn xé, bởi vậy con yêu mới bất đắc dĩ biến lại lốt cáo để chạy nhanh hơn, thật may là có thể làm mất dấu với hai linh thú kia. Cơ mà đi đón Thạch đại nhân với cái bộ dạng này đúng là rất mất mặt mà!!!

 

~ Cũng không có gì… ~ Thiên Hồ vừa lấy tay vuốt lại tóc vừa cười giả lả.

 

~ Vậy… ~ Changmin mơ hồ nhìn yêu tinh trước mặt, người đến tìm nhóc không phải là phụ mẫu, thế thì… ~ Tỉ đã giải quyết xong hai vị thần đó rồi a ???

 

~ Ô không… ~ Thiên Hồ che miệng cười đắc chí ~ … ta để họ tự “giải quyết” lẫn nhau…

 

 

END CHAP 13

WINGJ

 

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s