[Dachi] Chap 12

Thiên Hồ : hồ ly tinh ngàn năm, một trong những yêu quái trông giữ Thạch Lệ, sở hữu một sắc đẹp ma mị tuyệt trần có thể mê hoặc bất cứ nam nhân nào. Trên người có mê hương khiến người ta cảm thấy thoải mái, nhưng thực chất đó là dược để các nam nhân rơi vào ảo mộng… (vườn hoa của Thiên Hồ thực chất là động hồ ly…)

 

 

CHAP 12

 

 

 

~ A… ngươi… ngươi… ~ Vội vàng chạy nhanh đến chỗ đó, tức thì Jaejoong cảm thấy đất trời chao đảo sau khi não bộ bắt kịp những hình ảnh mà mắt đưa tới.

 

 

 

Tên Hoả thần trời đánh ấy đang ngồi đè lên mỹ nhân, một tay đặt vào mông nàng, tay còn lại thô bạo xé vạt áo nàng vạch lên. Mỹ nhân bị đặt nằm úp nhưng vẫn cố quay lại ngăn cản hắn, hai mắt ướt nước và miệng ngọc thì không ngừng rên rỉ xin tha. Y phục nàng đã bị xé ra gần hết, nửa phần trên để lộ ra bờ vai trắng muốt, nửa phần dưới đôi chân thon mịn màng cũng chẳng còn gì che đậy. Jaejoong trong phút chốc thấy trong người nổi lên một trận cuồng phong, không do dự mà cầm quạt thần phóng chưởng về phía Yunho. Tên đại đại háo sắc kia!!!!! Hôm nay ta nhất định cho ngươi chết không toàn thây!!!!!!!!!!!!!!

 

 

~ Ủa Jaejoong ?! Sao ngươi cũng ở đây???? ~ Yunho phát hiện ra một luồng sát khí cực mạnh đang toả ra phía sau mình nên quay lại nhìn, miệng vừa hỏi xong mắt đã thấy Jaejoong vung quạt lên.

 

 

~ …THIẾT KIM SA!!!!!!

 

 

~ Oái, ngươi làm gì vậy?!

 

Yunho giật mình ôm mỹ nhân vào lòng rồi nhảy lên tránh. Khuôn mặt ngờ nghệch chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Yunho nhíu mày nhìn Jaejoong, hoàn toàn không để ý rằng hình ảnh mình đang ôm ấp mỹ nhân chính là nguyên nhân cho tất cả mọi việc.

 

 

~ …két…tt…ttt…  ~ Lần đầu tiên Jaejoong có thể nghe rõ chính tiếng nghiến răng của mình. Đúng là một kẻ tồi tệ, chết đến nơi rồi mà còn cố phong lưu ~ Buông nàng ta ra!!!!!

 

 

Jaejoong lần này lao vào tung một cú đấm trời giáng vào mặt Yunho. Không biết là vì ngài ra tay quá nhanh hay vì Yunho còn đang bận để ý đến mỹ nhân trong tay mình mà “bốp” một cái, Hoả thần oai phong lần đầu tiên trong đời bị người khác đấm thẳng vào mặt.

 

 

~ NGƯƠI BỊ TRÚNG TÀ À??? ~ Yunho ngay lập tức buông Thiên Hồ ra rồi ôm mặt, hai mắt nhìn Jaejoong đầy uất hận.

 

~ NGƯƠI MỚI LÀ KẺ BỊ TRÚNG TÀ!!!! ~ Jaejoong không hề biết lỗi tiếp tục xông lên. Trong lòng lại thấy bừng bừng lửa hận khi vô tình liếc mắt thấy cảnh Thiên Hồ đang ngồi kéo kéo vạt áo và lấy tay gạt nước mắt ~ NGƯƠI VỪA LÀM GÌ??

 

 

~ Ta đã làm gì?!

 

Yunho một lần nữa giương khuôn mặt ngốc nghếch của mình về phía Jaejoong. Ngài thấy Jaejoong hôm nay lạ lắm, à không, từ lần ngậm môi ngài xong Jaejoong đã trở nên rất kỳ lạ rồi. Yunho có hỏi qua Changmin về cái thái độ kỳ quặc đó, nhưng câu trả lời ngài nhận được lại là cái nguýt dài cùng lời nói bóng gió của nhóc con hỗn láo “Phụ thân đã làm gì thì phải tự hiểu chứ…”. Ngài đã làm gì kẻ đó sao?! Lúc đó có kịp hành động gì đâu…

 

 

 

~ Ngươi thật tệ!! THẬT TỆ THẬT TỆ… !!!!!

 

Jaejoong vừa vung quạt chém tới tấp vào Yunho vừa nghiến răng nghiến lợi quát lên. Bình thường Kim thần thuộc kiểu người điềm đạm lạnh lùng, rất ít khi nổi giận, nhưng chính những người như vậy lúc tức lên mới thật đáng sợ. Chỉ khổ cho Hoả thần, bị đánh đến tối tăm mặt mũi mà vẫn không biết vì lý do gì. Yunho chỉ biết là Jaejoong lại đang hiểu lầm chuyện gì đó, giống như vụ bỏng chân ấy, nhưng tại sao không nói rõ ra?! Cứ mập mờ vậy làm sao Yunho hiểu được????

 

 

 

Thiên Hồ dáng vẻ đáng thương nửa ngồi nửa nằm trên đất, con yêu bề ngoài thì làm ra vẻ sụt sịt bi ai, nhưng thực chất lại đang kín đáo liếc nhìn Jaejoong. Vị thần này đang trúng mê hương của nó, có lẽ vì ban nãy đã hít phải không ít hương thơm từ những bông hoa kia. Nhưng kì lạ là biểu hiện trúng tà của Kim thần hoàn toàn khác với những gì Thiên Hồ tưởng tượng. Nam nhân bình thường nếu bị rơi vào mùi hương đó sẽ chỉ nhìn thấy và si mê mình nó thôi. Còn Jaejoong, tại sao bị trúng hương rồi mà chỉ chằm chằm nhìn vào người trước mặt vậy??!!

 

 

 

Lý do đơn giản, Jaejoong không phải một nam nhân bình thường.

 

 

 

Ánh sáng vốn vô cảm lạnh lùng, thực chất ban đầu Jaejoong không hề bị ảnh hưởng bởi mùi hương trong vườn hoa này. Nam nhân trưởng thành không nhiều thì ít đều từng nghĩ đến chuyện thân mật cùng nữ nhân, bởi vậy mới không thể thoát khỏi mê hương quyến rũ của Thiên Hồ. Nhưng Kim thần đây cả một đời trong sáng, chuyện ân ái nam nữ chỉ để trong lòng đúng ba ngày rồi quên luôn. Tuy nhiên vì khi nãy bắt gặp được tình huống nhạy cảm giữa Hoả thần và Thiên Hồ nên tâm nhất thời dao động. Những ý nghĩ không trong sáng bao trùm khắp tâm tư tiên nhân khiến mê hương kia được thể mà len vào. Thế nhưng, theo lý mà nói bất cứ nam nhân nào bắt gặp cảnh nam nữ như vậy sẽ trở nên tức giận vì ghen tị với nam nhân kia, cơ mà sao Thiên Hồ lại chẳng cảm thấy điều đó từ Jaejoong vậy? Ngài bề ngoài thì đang tức gịân Hoả thần, đánh thì cũng là đang đánh Hoả thần, kia mà một chút ghen tị với Hoả thần về việc Hoả thần được đụng chạm mỹ nhân cũng không có. Chỉ có tức giận, phẫn nộ, ai oán… tủi thân…??!!!

 

 

 

“Không thể nào…???!!!”

 

Thiên Hồ trợn mắt nhìn vị thần phát ra ánh sáng trắng trước mặt mình. Ai da, hoá ra Kim thần không phải đang ghen tị với Hoả thần mà chính là ghen với Thiên Hồ sao?!

 

 

 

Nếu thế thì chuyện này… phải giải quyết sao bây giờ??

 

 

 

Mỹ nhân hồ ly nhất thời cảm thấy lúng túng nên đưa tay lên ôm mặt đầy vẻ thiểu não, ai ngờ hình ảnh ấy lại càng khiến cho Jaejoong bực tức hơn. Tên Yunho kia, có phải ngươi đã ăn sạch sẽ người ta rồi phải không????

 

 

 

~ JAEJOONG!!! NGƯƠI RỐT CUỘC ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY???

 

 

Cuối cùng thì sức chịu đựng của Yunho cũng đi hết giới hạn của nó. Nãy giờ Jaejoong đánh ngài chỉ một mực tránh né và hỏi lý do chứ chưa vội đánh lại. Bây giờ cảm thấy Jaejoong nhất định là đang trúng bùa mê của con hồ ly kia rồi nên hiện giờ không thể phân biệt được phải trái gì nữa, đến việc một yêu quái ở ngay gần mà cũng không nhận ra. Yunho nghĩ vậy liền vung đao đánh lại Jaejoong.

 

 

 

Kang kang kang ~

 

 

Lại một trận chiến kinh thiên động địa nữa xảy ra giữa Kim thần và Hoả thần, có vẻ như sẽ cực kỳ gay cấn, tuy rằng lý do của trận chiến này có đôi chút… kỳ quặc… (đánh ghen ~~~)

 

 

~ Hai vị đại tiên, xin đừng đánh nhau… ~ Thiên Hồ sau một hồi suy nghĩ liền nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo ngọt ngào mang đầy vẻ nhẫn nhịn tủi nhục ~ …dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi…

 

 

Phừng!!!

 

Yunho còn chưa kịp tức giận vì sự trơ tráo của yêu hồ đã cảm thấy một luồng khí nóng bỏng rát phát ra từ phía Jaejoong. Ôi ôi không phải chứ, sao ánh sáng trắng của Jaejoong lại chuyển hết thành màu đỏ thế này???!!

 

 

~ Ta tuy đã phải chịu không ít đau đớn… ~ Thiên Hồ đưa vạt áo chấm nước mắt ~ … thế nhưng có thể nằm trong vòng tay âu yếm của Hoả thần, một chút cũng không oán hận…

 

~ NGƯƠI NÓI CÁI GÌ?? ~ Yunho trợn mắt nhìn con hồ ly tinh đang ngồi dưới đất sụt sịt đầy vẻ bi thương đó. Vòng tay âu yếm thì đúng, đau đớn cũng đúng, nhưng hai cái đó đâu có xảy ra cùng một lúc, hơn nữa dùng cái bộ dạng đó mà kể lại như vậy… sẽ khiến cho người khác hiểu lầm đó!!!!

 

~ Dẫu sao cũng đã trải qua những giây phút tựa phu thê… ~ Thiên Hồ chớp chớp mắt nhìn Yunho và Jaejoong ~ … chỉ mong Hoả thần từ nay về sau dành một góc trong trái tim cho ta là được rồi…

 

~ CÒN DÁM NÓI BẬY… !!!!!!!!!

 

 

Yunho điên tiết gào lên. Phu thê cái gì chứ, đã kịp xảy ra chuyện gì đâu??? Ban đầu đúng là Yunho đã trúng phải mê hương của Thiên Hồ thật, bởi ngài là Hoả thần mà, chuyện đó ngài cũng chứng kiến không ít. Ấy là tại không phải trong lúc động phòng hoa chúc đôi uyên ương nào cũng nhớ phải thổi tắt nến trước khi làm đại sự. Thế nên Hoả thần trong khi đi ngao du khắp nơi xem lửa của mình được nhân gian sử dụng như thế nào đã không ít lần bắt gặp tình cảnh đó. Mấy lần đầu thấy ngại nên gặp một cái là đi liền, lâu dần thấy cũng không có gì xấu nên cứ ngồi tại đó mà xem luôn. Thân là nam nhân mà không hiểu mấy chuyện đó thì thật kỳ, hơn nữa đã là nam nhân mà chưa từng nghĩ đến việc thân mật cùng nữ nhân còn kỳ quặc hơn nữa (gián tiếp nói xấu bạn Kim =.=). Bởi vậy nên việc Hoả thần bị trúng mê hương của Thiên Hồ nhanh như vậy cũng là điều dễ hiểu.

 

……………………………..

 

…………………..

 

………..

 

 

Lúc đó sau khi tách khỏi Đại Xà và bị dẫn đến vườn hoa này, Yunho quả thật vẫn đang trong trạng thái mơ màng. Ngài thừa nhận mỹ nhân trong vòng tay mình lúc này quả thật rất đẹp. Thế nhưng vẻ đẹp này, nó quá kiêu sa và mê mị, nó khác hẳn với vẻ đẹp trong sáng và thánh thiện của một ai đó mà Yunho đã từng gặp. Điều đó làm lòng Yunho hơi trùng xuống, người đó là ai? Người còn đẹp hơn cả mỹ nhân này là ai? Tại sao ngài không thể nhớ nổi người đó??!

 

 

~ Đại tiên ah… hãy ôm Hồ nhi đi… ~ Mỹ nhân ngả hẳn người vào lòng Yunho, đôi tay thon bắt đầu di chuyển quanh thắt lưng tiên nhân làm loạn.

 

 

Yunho mơ mơ màng màng vòng tay ôm mỹ nhân, tuy vậy trong lòng lại không ngừng tự chất vấn. Ngài cũng đã từng ôm một ai đấy, thân thể mềm mại thơm thơm của kẻ đó hoàn toàn khác với thân thể mà ngài đang ôm. Cảm giác khi ôm cũng thật không giống nhau…

 

 

~ Hoả thần… Yunho… hôn Hồ nhi… ~ Mỹ nhân khép đôi mắt diễm lệ lại, chủ động hướng đôi môi chu sa về phía Yunho, và ngài cũng tự động cúi người xuống đáp lại.

 

 

 

Hai bờ môi khẽ chạm vào nhau, từ từ cảm nhận hương vị của nhau…

 

 

 

~ KHÔNG ĐÚNG!!! ~ Yunho đột nhiên đẩy Thiên Hồ ra, cả cơ thể khẽ rùng mình một cái, hình ảnh nào đó trong quá khứ phút chốc tràn về…

 

 

Bên cạnh dòng sông băng…

 

Thân hình nhỏ bé không ngừng phát ánh sáng trắng…

 

Môi ngậm môi…

 

Cảm giác tê dại…

 

Khoái cảm kỳ lạ…

 

 

Kẻ đó…

 

Kim thần… Kim Jaejoong…

 

 

 

~ Yunho, sao vậy?! ~ Thiên Hồ hốt hoảng lao tới dán chặt vào người Yunho ~ Ngài không thích Hồ nhi sao?!

 

~ …  ~ Yunho nheo mắt nhìn mỹ nhân trước mặt, vẻ si mê từng có nay đã giảm đi gần hết. Thậm chí vẻ mặt của ngài lúc này còn như đang toan tính điều gì đó…

 

~ Hồ nhi sẽ thoả mãn ngài mà, Hồ nhi sẽ cho ngài tất cả… ~ Thiên Hồ một lần nữa đưa môi mình hướng về phía môi của Yunho.

 

~ …Cho ta tất cả?! ~ Yunho dùng tay túm vai mỹ nhân lại và hỏi.

 

~ Chỉ cần là thứ Hồ nhi có, Hồ nhi nhất định sẽ cho… ~ Mỹ nhân e lệ gật đầu rồi từ từ cởi lớp áo mỏng bên ngoài của mình tuột xuống. Nhận thấy vẻ mặt của Yunho vẫn đang nhìn mình chăm chăm, Thiên Hồ lại đưa tay cởi lớp áo thứ hai xuống.

 

~ Được, là ngươi nói đấy!!! ~ Yunho nghĩ nghĩ một chút rồi kéo mạnh Thiên Hồ vào lòng, không chút do dự mà đưa hai tay vòng ra phía sau bắt đầu lần mò sờ soạng.

 

~ A… ~ Thiên Hồ đỏ mặt dụi mặt vào ngực Yunho, quả nhiên là thần lửa, rất nhiệt tình a ~~~ mới bắt đầu đã tìm ngay chỗ tế nhị rồi…

 

~ Đuôi ngươi đâu?! ~ Yunho sờ một chút không thấy cái mình cần liền đẩy mỹ nhân trong lòng ra rồi nhíu mày hỏi.

 

~ Hả ?! ~ Đương nhiên Thiên Hồ không thể tiêu hoá nổi câu hỏi này.

 

~ Hồ ly tinh thì phải có rất nhiều đuôi chứ!!! Ngươi giấu chúng đi đâu rồi ??!!

 

~ Đại tiên, ngài nói gì vậy?! Ta… ~ Thiên Hồ sửng sốt nhìn tiên nhân trước mặt, làm sao ngài có thể hoá giải được sự mê hoặc của nó?!? Không thể nào!!!

 

~ Niệm tình ngươi là nữ nhi nên ta sẽ không xuống tay, chỉ cần không dây vào chuyện Huyết Thạch nữa và để mấy cái đuôi của ngươi lại đây, ta sẽ thả ngươi đi!!!

 

 

 

Yunho mặt nghiêm túc nói. Ngài từ lúc nhớ ra cái tên Kim Jaejoong là đã không còn bị ảnh hưởng bởi mê hương của Thiên Hồ nữa rồi. Con yêu trước mặt xinh đẹp thì thật xinh đẹp, quyến rũ cũng thật quyến rũ, nhưng mà nhìn đâu cũng không thể bằng Jaejoong được. Ban đầu bị mê hương bủa lấy làm mụ mị cả đầu óc nên cứ nghĩ Thiên Hồ này là mỹ nhân tuyệt sắc nhất ngài từng gặp, thế nhưng đến lúc nhớ ra kẻ kia rồi lại cảm thấy vẻ đẹp này so với tên đó còn thua kém vài ba phần. Vậy nên việc mê hương mất tác dụng với Yunho cũng là chuyện dễ hiểu thôi. Và với tài phép của mình thì thật không khó để Yunho nhận ra mỹ nhân trước mắt là một yêu hồ ngàn năm. Vừa hay dạo gần đây thời tiết giở chứng khiến nhóc con kia lạnh đến run người, nếu có thể đem đuôi hồ ly về cho Changmin quấn cổ thì thật tốt. Đang lúc nghĩ vậy lại thấy Thiên Hồ gợi ý là “Chỉ cần là thứ Hồ nhi có, Hồ nhi nhất định sẽ cho…”, thế thì ngại gì mà không xin thêm hai ba cái đuôi nữa để không chỉ Changmin mà cả Jaejoong và tiểu tiên kia cũng có phần nhỉ?

 

 

~ Ta… ta… ~ Thiên Hồ mặt mày cứng ngắc vừa lắp bắp vừa lùi lại mấy bước, chưa bao giờ có người có thể tự hoá giải được bùa mê của nó, vậy nên gìơ đây nó đang rất lúng túng không biết làm thế nào.

 

~ SAO?! ~ Yunho thấy dáng vẻ lúng túng của Thiên Hồ thì bắt đầu bực mình ~ CÒN KHÔNG MAU HIỆN ĐUÔI RA!!! TA CHỈ LẤY BA CÁI THÔI!!

 

~ A… nhưng… ~ Yêu hồ bị doạ cho giật bắn mình, nước mắt giọt ngắn giọt dài chảy ra. Nó có tất cả chín đuôi nhưng mỗi đuôi là một sinh mạng của nó, bây giờ Hoả thần xin ba đuôi khác nào bảo nó chết đi sống lại ba lần. Làm sao nó chấp thuận cho được.

 

Vụt ~

 

~ MUỐN CHẠY HẢ?! ĐỨNG LẠI! ~ Yunho thấy Thiên Hồ quay đầu bỏ chạy liền nhanh chân lao tới túm nó lại và đè vật xuống đất

 

~ A, đại tiên… tha cho ta… ~ Thiên Hồ nằm dưới đất không ngừng khóc lóc, nếu biết trước Hoả thần bạo lực thế này thì nó đã nghĩ cách khác để ra tay rồi, lần này thật là thê thảm a ~~~

 

 

~ ĐUÔI ĐÂU?? MỌC RA NGAY CHO TA!!!!

 

Yunho vô tư xé váy Thiên Hồ vạch lên tìm kiếm. Tình cảnh lúc này thực sự giống với dâm tặc cường bạo nữ nhi yếu đuối, thế nhưng Yunho bây giờ vốn chẳng còn chút cảm tình gì với mỹ nhân nữa nên chuyện động chạm này hoàn toàn không còn cảm giác. Mặc kệ trông bộ dạng mình có giống dâm tặc hay không, trong lòng Yunho chỉ chăm chăm một ý nghĩ duy nhất là vặt mấy cái đuôi hồ ly về, cảnh cáo con yêu vài câu rồi thả nó đi, sau đó đem chiến lợi phẩm đi tìm những người còn lại.

 

 

~ Aaaa…

 

 

Phụt phụt……………………………

 

Cuối cùng thì sau một hồi giằng co, Thiên Hồ vì không chịu nổi sự nhột nhạt ở mông mình đã chịu thua mà lòi hết cả chín đuôi ra. Yunho thấy vậy ngay lập tức túm lấy một cái đuôi ra sức giật. Tuy nhiên, Thiên Hồ mặc dù đã lòi đuôi ra nhưng sống chết vẫn cố dùng phép giữ cái đuôi lại (bản năng sống =.=), bởi vậy mà Yunho giật thế nào cũng không ra, vô tình tạo nên một trận giằng co dây dưa trong cái tư thế hết sức “…”

 

 

~ Aaa… đau… xin ngài nhẹ tay… aaa…

 

Nhẹ thế quái nào được!! Yunho càng cố sức bặm môi dùng nhiều lực hơn, nhẹ tay thì làm sao lấy nổi đuôi ngươi cơ chứ!!!

 

~ Huhuhu… đau quá… đại tiên ah… xin ngài nhẹ tay một chút…

 

Không quan tâm tiếp tục giật giật, làm sao lại chắc thế này nhỉ?! Yunho bắt đầu suy nghĩ đến phương án có nên dùng lửa đốt phần gốc đi không?!

 

~ Aaaa… hức hức… ta hết chịu nổi rồi…

 

~ ỒN ÀO QUÁ!! NGƯƠI KÊU CÁI GÌ??? KHÔNG PHẢI ĐÃ BẢO CÁI GÌ CŨNG CÓ THỂ CHO TA SAO??? ~ Yunho điên tiết gào lên.

 

~ Aa… nhưng cái này… á… đau… ~ Thiên Hồ khổ sở nhăn mặt, lúc đó nó đâu có ý nói muốn cho cái này.

 

~ … ~ Đột nhiên Yunho cảm thấy một mùi hương dịu nhẹ ấm áp nổi bật lên giữa những hương thơm ngào ngạt trong khắp khu vườn này, nếu ngài nhớ không nhầm thì kẻ đó cũng có mùi hương như vậy…

 

 

Phụt phụt phụt ~~~

 

 

Nhân cơ hội Yunho buông lỏng tay, Thiên Hồ ngay lập tức thu đuôi về. Yunho còn chưa kịp lên tiếng đe doạ yêu hồ thì đã nghe thấy một giọng nói thanh trong xen lẫn sửng sốt vang lên.

 

~ A… ngươi… ngươi…

 

…………

 

……………….

 

……………………………

 

Mọi chuyện là như vậy.

 

Yunho hoàn toàn trong sạch.

 

Chỉ tiếc là Thiên Hồ lại vừa nghĩ ra cách có thể để cả hai bất hoà.

 

~ Hoả thần Yunho… những lời yêu thương người nói với Hồ nhi lúc đó, Hồ nhi sẽ không bao giờ quên…

 

~ ĐỒ HỒ LY TINH NÀY!!! ~ Yunho nổi giận vác đao lao về phía Thiên Hồ ~ AI NÓI LỜI YÊU THƯƠNG VỚI NGƯƠI…

 

~ …

 

 

Yunho vung đao lên định bụng chém xuống một nhát chẻ đôi yêu nữ xảo quyệt kia, thế nhưng thoáng thấy thân ảnh trắng kia xoay người bỏ đi thì ngài vội buông đao xuống đuổi theo.

 

~ Jaejoong!! ~ Yunho chạy tới túm tay Jaejoong lại.

 

~ Buông ra! ~ Jaejoong trừng mắt nhìn Yunho.

 

~ Ngươi đừng tin lời yêu quái nói, ta không làm gì hết! ~ Không hiểu sao Yunho rất khó chịu khi nhìn thấy khuôn mặt cau có của Jaejoong lúc này, trong lòng cồn cào ý nghĩ được giải thích hết mọi chuyện với kẻ này.

 

~ Ai cần ngươi giải thích… ~ Tiên nhân áo trắng hất tay tiên nhân áo đỏ ra rồi lạnh lùng bước đi.

 

~ TA KHÔNG LÀM MỜ ÁM CẢ??? ~ Yunho vẻ mặt hầm hầm ngang nhiên chắn đường Jaejoong lần nữa.

 

~ KHÔNG NGHE… TRÁNH ĐƯỜNG!!!

 

 

 

END CHAP 12

WingJ

 

One response to “[Dachi] Chap 12

  1. Trong sáng quá cũng là một cái tội, ss nhỉ :”>

(▰˘◡˘▰) |ㅠ.ㅠ |(*´▽`*) | (╯3╰) |┏(^0^)┛| ヽ(`Д´)ノ | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥ | ~(‾▿‾~) | Ψ(`▽´)Ψ |(╯°□°)╯ ┻━┻ |╭(๑¯д¯๑)╮| ლ(¯ロ¯ლ) | 凸( ` 皿 ´)ㄱ |( ノ` 皿´)ノ| ⊙△⊙ | O(≧∇≦)O | ↖(^▽^)↗

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s